[Big Bang] Nhật ký của TOP – Ngày14

Ngày 13 bị xé nháp !!

Ngày 14: Ông tướng chết đứng

Lâu lắm rồi tôi không có viết nhật kí. Bữa viết ngày 13 rồi tự dưng mang vào nhà vệ sinh chiêm nghiệm lại câu chuyện tình, đột nhiên nhận ra lúc vào hem đem theo giấy. Thế rồi.. đành kiếm câu chuyện nào không kịch tính nhất xài tạm…

Rồi từ bữa đó ám ảnh mùi hương tới giờ mà không dám cầm tay vào quyển nhật kí.. nghĩ lại thì, vật chất của tôi chứ của ai… chỉ là một dạng chuyển hóa vật chất thôi mà…

Từ đợt Long còi đi solo tới tận lúc Long còi hết đi solo trong lòng tôi có một cảm giác buồn bực rất là khó nói! Ngày nao tới phòng tập cũng thấy nó hí húi một mình một góc, mỗi lúc lại chạy một show khác nhau. Chẳng gặp được lúc nào cả í! Rồi nó về khuya ~ khuya lè, xong rồi lại còn đòi xếp phòng riêng vì sợ phiền! Cái thằng bố nó! Trời ơi vào đây làm phiền tao đi nè !!! Tao mong chờ lắm đó!!! Trời ơi Long còi yêu tôi say đắm phiền quá à !!!

Viết tới đây dường như có 1 giọt nước rơi thấm đẫm trang giấy, tôi ngừng lại để chùi mũi. Có lẽ mặt tôi đang buồn lắm. Nhưng ắt là vẫn đẹp trai. Đẹp trai có tội gì đâu nhỉ, chỉ tình yêu này có tội thôiiiii

Rồi hôm nay nhất định sẽ chờ Long về bắt nó vào ngủ cùng! Tôi bụng bảo dạ rồi đóng cửa phòng nó kê cái cửa ngồi sẵn đó như một vị tướng lẫm liệt hy sinh bảo vệ thành trì bị tên bắn chết đứng được tạc tượng ở đâu đó! Nói là làm, tôi thức chờ nó, đầu buộc ngang cái băng có dòng chữ Quyết tử chờ Long.

Cái rồi chỉ trong chớp mắt buổi sáng đã đến.

Buổi sáng í.

Bình minh.

!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tôi bừng tỉnh dậy trong cơn giận dữ! Làm sao đêm đông trời lạnh đến âm độ mình mặc có mỗi cái áo mây ô quần tà lỏn cho lạnh khỏi ngủ quên mà lại ngủ quên được cà! Rồi mới nhận ra mình đang bị quấn trong chăn. Chăn này là chăn của tôi. Chăn nào của mình, rõ ràng… Không cho phép não nghĩ nữa, tôi ba chân bốn cẳng chạy về phòng, chỉ để thấy Long còi đang cuộn trong cái áo phao to đùng của tôi nằm ngủ.





Trời nó thượng nguyên giày lên giường tôi nằm ngủ. Xuống ngay thằng kia!!!

Đùa à, tôi là loại người gì mà ở cái giờ phút này lại thốt ra được cái câu vô nhân đạo đó! Ê Long em đang đi cả giày lên giường anh đó xuống đi nha ~ Ít ra là phải tình cảm như vậy chớ.

Thực ra viết bậy vậy tại bị bấn loạn thôi!! Lâu quá không gặp thằng nhỏ rồi mà.. thế mà vừa ngồi xuống chưa kịp làm trò gì đồi bại thì thằng nhỏ ngồi dậy, dụi mắt, làu bàu:

Anh dậy rồi hả, mắc gì hôm qua chắn cửa phòng em vậy? Nó nói, giọng ngái ngủ. Tôi chưa kịp trả lời gì thì nó đã châu mặt qua hôn chút một cái vào má rồi thò chân xuống giường lệt xệt đi về phòng, mồm vẫn làu bàu một thứ ngôn ngữ gì đó mà tôi giờ phút ấy đã hem còn hiểu được nữa rồi ~

Ước mơ xa xưa được chết đứng như ông gì đó oai phong lẫm lẫm chắc cũng chỉ thế này thôi!!!

Ngày12 | Ngày15(END)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s