[Howl’s moving Castle] Chương 10

Chương 10: trong đó Calcifer hứa với Sophie sẽ cho một gợi ý


Howl có lẽ đã trở về khi Sophie và Michael ở bên ngoài. Anh bước ra ngoài phòng tắm khi Sophie đang nấu bữa sáng trên mình Calcifer, phong phong nhã nhã ngồi xuống ghế, bảnh bao, sạch sẽ, chói lòa và thơm nức mũi mùi kim ngân hoa.

“Sophie yêu quý,” anh cất tiếng. “Lúc nào cũng lăng xa lăng xăn. Hôm qua bà làm việc chăm chỉ lắm há, phải không, bất chấp lời khuyên của tôi? Tại sao bà lại xé tan nát bộ cánh đẹp nhất của tôi vậy? Chỉ hỏi thăm thân mật chút xíu thôi.”

“Hôm nọ cậu làm cho nó dính đầy nhớt,” Sophie đáp. “Tôi phải cắt ra làm lại.”

“Tôi có thể làm được,” Howl trả lời. “Tôi tưởng đã cho bà thấy rồi chứ. Tôi cũng có thể làm cho bà một đôi giày bảy dặm nếu bà cho tôi số đo. Có lẽ bằng một cái gì thực tế như da bò chẳng hạn. Thật là kỳ lạ một người có thể đi một bước mười bảy kí lô mét mà vẫn giẫm phải phân bò.”

“Có thể là phân trâu chứ bộ,” Sophie nói. “Tôi dám nói cậu tìm thấy bùn từ đầm lầy trên giày luôn. Một người ở tuổi tôi cần phải tập thể dục thường xuyên.”

“Vậy là bà còn bận rộn hơn là tôi tưởng tượng nữa,” Howl mỉa mai. “Bởi vì khi tôi vừa mới rời mắt khỏi gương mặt xinh đẹp của Lettie một giây phút thôi, tôi có thể thề là đã thấy cái mũi dài của bà chĩa ra từ góc tường.”

“Bà Fairfax là một người bạn cũ,” Sophie đáp. “Làm sao tôi biết được là cậu đến đó chứ?”

“Bà có năng khiếu. Đó là tại sao,” Howl trả lời. “Không gì có thể yên lành với bà. Nếu tôi mà đeo theo một cô gái sống trên tảng băng giữa đại dương, sớm hay muộn – có lẽ là sớm – tôi sẽ nhìn lên và thấy bà đang cưỡi cây chổi lơ lửng trên trời. Thật ra, đến giờ thì có lẽ tôi sẽ thất vọng nếu không thấy bà đó.”

“Cậu đi đến tảng băng hôm nay hả?” Sophie trả miếng. “Nhìn khuôn mặt của Lettie hồi hôm qua thì không còn gì giữ cậu trở lại hết!”

“Bà làm tôi tổn thương, Sophie,” Howl đáp. Giọng anh có vẻ đau buồn lắm. Sophie nghi ngờ ngoảnh đầu lại. Cạnh bông tai màu đỏ đang nhảy nhót trên tai Howl, gương mặt trông nghiêng của anh thật buồn bã, và cao quý. “Nhiều năm tháng sẽ trôi qua trước khi tôi rời khỏi Lettie,” anh nói. “Và thật ra hôm nay tôi đi gặp Đức Vua lần nữa. Hài lòng chưa, bà Mũi Dài?”

Sophie không tin một lời của Howl, dù chắc chắn Kingsbury, với cánh cửa vặn màu đỏ xuống, là nơi Howl biến đi sau bữa sáng, tay xua xua Michael tránh qua khi Michael định hỏi anh về câu thần chú khó hiểu. Michael, vì không còn gì để làm, cũng đi luôn. Cậu nói là đi Cesari’s thì tốt hơn.

Sophie bị bỏ một mình. Cô không vẫn chưa thực sự tin những gì Howl nói về Lettie, nhưng cô đã phán đoán sai lầm về anh trước đây, và cô chỉ mới biết về Howl qua những lời của Michael và Calcifer thôi. Cô lượm lại tất cả những mảnh vải hình tam giác và bắt đầu khâu chúng lại vào trong cái lưới đánh cá là phần còn sót lại của bộ áo. Khi có người đập cửa, cô mất hết cả hồn vía, nghĩ rằng lại là con bù nhìn nữa.

“Cửa Porthaven,” Calcifer nói, cái miệng tím bầm nhe ra cười gian ác.

Vậy là sẽ không sao. Sophie lê chân lạch bạch đi mở cửa, xanh dương xuống. Bên ngoài là một cái xe ngựa. Một chàng trai trẻ cỡ năm chục tuổi đang điều khiển xe và hỏi Phù Thủy Phu Nhân có thứ gì làm cho ngựa không phải thay gót hòai không.

“Để tôi xem,” Sophie trả lời. Cô lạch bạch đến bếp. “Tôi phải làm gì?” cô thầm thì.

“Bột vàng, hũ thứ tư trên kệ thứ hai,” Calcifer cũng thì thầm trả lời. “Mấy cái thần chú đó chỉ cần niềm tin. Đừng có lộ vẻ nghi ngờ khi đưa cho ông ta.”

Sophie đổ chất bột màu vàng vào tờ giấy nhỏ hình vuông theo cách Michael đã làm, gói lại, và bước đến cửa. “Đây nè cậu trai,” cô nói. “Nó sẽ dính chặt vào móng hơn cả trăm cây đinh. Nghe ta nói không, ngựa? Ngươi sẽ không cần gặp thợ rèn cho hơn một năm. Đó là một xu, cám ơn.”

Đó là một ngày khá bận rộn. Sophie phải bỏ chỗ khâu vá xuống và bán, với sự giúp đỡ của Calcifer, thần chú để thông ống cống, để bắt dê, và một cái nữa để nấu beer ngon. Người duy nhất gây rắc rối cho cô là một người khách đập cửa thình thịch ở Kingsbury. Sophie mở ra với màu đỏ xuống để thấy một cậu trai ăn mặc sang trọng, không già hơn Michael bao nhiêu, mặt trắng bệch và đẫm mồ hôi, siết chặt tay trên ngưỡng cửa.

“Pháp Sư Phu Nhân, xin tội nghiệp cháu với!” cậu nói. “Cháu phải đấu kiếm vào bình minh ngày mai. Xin cho cháu thứ gì để đảm bảo thắng lợi. Cháu sẽ trả bất cứ giá nào!”

Sophie quay cổ để ngó Calcifer, và Calcifer nhăn mặt lại, nghĩa là không có thứ gì như thế đã làm sẵn. “Như thế thực là không công bằng,” Sophie nghiêm nghị bảo cậu. “Hơn nữa, đấu kiếm là sai trái.”

“Vậy xin cho cháu thứ gì để có cơ hội bằng người ta!” cậu trai van xin.

Sophie nhìn cậu bé. Cậu ta rất nhỏ con và rõ ràng đang rất sợ hãi. Cậu có vẻ tuyệt vọng của một người luôn luôn thua cuộc trong mọi thứ. “Tôi sẽ xem lại,” Sophie nói. Cô lạch bạch đi đến kệ và lần tìm các chai lọ. Cái chai màu đỏ khắc chữ ỚT CAYENNE có lẽ là đúng nhất. Sophie đổ thật nhiều bột trong đó ra mảnh giấy vuông. Sau đó, cô đặt gói bột cạnh đầu lâu. “Bởi vì cậu phải biết cái này hơn tớ,” cô lẩm bẩm. Cậu thanh niên đang dựa cửa nhìn bà đầy lo lắng. Sophie cầm một con dao và hươ hươ như đang làm phù phép trên bột ớt vậy. “Ngươi sẽ giúp tạo một cơ hội thi đấu công bằng,” cô lầm bầm. “Đấu công bằng. Hiểu chưa?” Cô gói giấy lại và lạch bạch đến cửa. “Quẳng chất này lên không khí khi bắt đầu thi đấu,” cô nói với cậu trai nhỏ thó, “và nó sẽ cho cậu một cơ hội bằng với người kia. Sau đó, thắng hay thua là tùy cậu.”

Cậu thanh niên biết ơn đến độ cậu muốn đưa cho cô một đồng tiền vàng. Sophie từ chối, nên cậu đưa cho cô hai đồng xu thay thế, và vừa đi vừa vui vẻ huýt sáo inh ỏi. “Tôi thấy như đã lường gạt người ta,” Sophie nói khi đặt tiền dưới hòn gạch cạnh bếp lửa. “Nhưng tôi muốn đến coi cái vụ đánh nhau đó.”

“Tớ cũng thế!” Calcifer cười lớn. “Chừng nào bà mới chịu thả tôi ra để tôi đi xem mấy chuyện vui như thế chứ?”

“Khi tôi có được một gợi ý về cái hợp đồng này,” Sophie nói.

“Vậy thì bà sẽ có một cái vào buổi chiều nhe,” Calcifer đáp.

Michael trở về khi buổi chiều gần tàn. Cậu lo lắng nhìn quanh chắc là Howl vẫn chưa về nhà trước và đến chỗ bàn làm việc, bày đồ đạc ra để trông có vẻ là cậu đã bận rộn cả ngày, miệng hát vui vẻ khi làm thế.

“Tôi thấy ghen tị với cậu có thể đi bộ cả quãng đường thật dễ dàng,” Sophie nói, khâu mảnh vải xanh vào bằng chỉ bạc.

“Ma – Mà cháu tôi thế nào rồi?”

Michael vui vẻ rời khỏi bàn làm việc và ngồi trên ghế xếp cạnh lò sưởi để kể cho cô nghe về ngày của cậu. Rồi cậu hỏi về ngày của Sophie. Kết quả là khi Howl dùng vai đẩy cửa bước vào, hai cánh tay ôm đầy hộp giấy, Michael không còn giả bộ làm việc chăm chỉ. Cậu ôm bụng cười sằng sặc trên ghế xếp về cái thần chú đánh nhau.

Howl dùng lưng đẩy cửa đóng sập lại và dựa vào đó trong một thái độ thê lương. “Nhìn kìa mọi người!” anh nói. “Sự suy đồi đang ở trước mặt tôi. Tôi đầu tắt mặt tối cả ngày vì ai. Và không một ai, kể cả Calcifer, có một chút giờ rảnh để nói xin chào!”

Michael bật dậy vẻ có lỗi và Calcifer trả lời, “tớ có bao giờ nói xin chào đâu.”

“Có chuyện gì xảy ra hả?” Sophie hỏi.

“Tốt hơn rồi,” Howl nói. “Cuối cùng cũng có người giả bộ chú ý đến tôi. Cám ơn bà đã hỏi thăm, Sophie. Vâng, có chuyện xảy ra. Nhà Vua đã chính thức truyền cho tôi phải tìm em của ổng – với một gợi ý mạnh mẽ là nên tiện tay tiêu diệt Phù Thủy vùng Hoang Phế luôn – mà mấy người thì ngồi đó mà cười!”

Bây giờ rõ ràng là Howl đang trong tình trạng có thể chảy nhớt xanh ra bất cứ lúc nào. Sophie nhanh chóng để bộ áo đang khâu qua một bên. “Tôi sẽ nướng vài miếng bánh mì phết bơ,” cô nói.

“Bà chỉ làm được như thế khi đối diện thảm kịch hay sao?” Howl hỏi. “Nướng bánh! Không, xin đừng ngồi dậy. Tôi lê về đây với đồ vật cho bà, nên ít nhất là bà có thể giả bộ thích thú. Nè,” Anh tuôn một đống hộp vào trên đùi Sophie và đưa một cái cho Michael.

Hoang mang, Sophie mở hộp ra: vài đôi vớ dài lụa; hai hộp váy lót bằng vải lanh mịn tốt nhất, viền ren, đăng ten, và nơ satin; một đôi giày da màu xám; khăn choàng ren; và một áo đầm lụa màu xám viền ren hợp với cái khăn choàng. Sophie đo lường chúng bằng con mắt nghề nghiệp và há miệng kinh ngạc. Tấm dải ren không là đã trị giá một gia tài. Cô vuốt ve vải lụa trên áo, thán phục.

Hộp của Michael là một bộ quần áo nhung mới toanh. “Anh đã xài hết tất cả trong cái túi lụa rồi chứ gì!” cậu nói không biết ơn chút nào. “Em không cần đâu. Anh mới là người cần áo mới.”

Giày của Howl móc cái phần còn lại của bộ cánh xanh bạc và rầu rĩ giơ nó lên. Sophie đã làm việc cần mẫn, nhưng nó vẫn còn nhiều lỗ hơn là áo. “Thấy tôi hi sinh chưa,” anh nói. “Nhưng tôi không thể đưa cậu và Sophie đi làm ô danh tôi cho Đức Vua trong quần áo rách rưới. Đức vua sẽ nghĩ là tôi không chăm sóc cho mẹ già của tôi kỹ lương. Well, Sophie? Mấy chiếc giày có đúng cỡ không?”

Sophie ngừng việc vuốt ve sùng kính và ngước nhìn lên. “Cậu rất tốt,” cô nói, “hay rất hèn nhát? Cám ơn nhiều và tôi sẽ không đi.”

“Thật là vô ơn!” Howl kêu lên, hai cánh tay giang ra. “Hãy có nhớt xanh nữa nào! Sau đó tôi buộc phải dời tòa lâu đài ngàn dặm khỏi nơi đây và không bao giờ nhìn thấy nàng Lettie xinh đẹp nữa!”

Michael nhìn Sophie cầu khẩn. Sophie quắc mắt nhìn. Cô thấy rõ ràng niềm hạnh phúc của hai cô em gái đều dựa vào việc cô đồng ý đi gặp Đức Vua. Và còn thách thức nhớt xanh nữa chứ. “Cậu vẫn chưa hỏi tôi làm gì hết,” cô nói. “Cậu chỉ nói tôi sẽ đi.”

Howl mỉm cười. “Và bà sẽ đi, có phải không?”

“Được rồi. Chừng nào cậu muốn tôi đi?” Sophie hỏi.

“Trưa mai,” Howl đáp. “Michael sẽ đi theo làm người hầu. Nhà Vua đang đợi bà.” Anh ngồi trên ghế và bắt đầu giải thích rất rõ ràng và bình tĩnh những gì Sophie sẽ nói. Sophie chú ý, khi bây giờ mọi việc đều theo ý Howl, thì không còn một chút dấu hiệu của việc chảy nhớt xanh. Cô muốn tát một cái vô mặt anh chàng. “Tôi muốn bà đi làm một việc rất tinh tế,” Howl giải thích, “để Đức Vua vẫn tiếp tục cho tôi làm mấy cái thần chú di hành, nhưng không tin tưởng tôi với mấy việc như là đi tìm em ổng. Bà phải kể ông ta nghe tôi đã làm Phù Thủy vùng Hoang Phế giận dữ thế nào và thanh minh rằng tôi là một đứa con hiếu thảo, nhưng tôi muốn bà nói để ổng hiểu là trong các việc khác thì tôi rất vô dụng.”

Howl giảng giải rất chi tiết. Sophie chấp hai tay lại quanh mấy cái hộp và cố gắng lắng nghe, mặc dù cô không thể không nghĩ, Nếu tôi là Đức Vua, tôi sẽ không hiểu một chữ mà bà già đang nói!

Trong lúc ấy, Michael đang lăn xăn quanh khuỷ tay Howl, cố hỏi anh về câu thần chú khó hiểu. Howl vẫn nghĩ đến những chi tiết mới, tinh tế hơn để nói với Đức Vua và xua xua Michael đi. “Lát nữa đã, Michael. Và tôi vừa mới nghĩ ra, Sophie, là bà cần phải tập luyện để không thấy khớp trong lâu đài. Chúng ta không muốn bà ứng xử kỳ quặc trong buổi nói chuyện. Chưa được, Michael. Vì vậy nên tôi sắp xếp cho bà đến thăm giáo sư cũ của tôi, bà Pentstemmon. Bà là một người vĩ đại. Nhiều lúc bà còn vĩ đại hơn cả Đức Vua. Nên bà sẽ quen với mọi việc khi bà đến cung điện.”

Đến lúc này thì Sophie ước gì cô đã không đồng ý. Cô thành thật thở phào nhẹ hõm khi Howl cuối cùng cũng quay qua Michael.

“Được, Michael. Đến phiên cậu. Chuyện gì thế?”

Michael quơ miếng giấy xám và vội vã giải thích những điều không thể làm được trong thần chú này.

Howl khá kinh ngạc khi nghe vậy, nhưng anh cầm tờ giấy, miệng nói, “Có gì rắc rối ở đây?” và giở nó ra. Anh nhìn nó trân trân. Một cái lông mày nhướng lên.

“Em đã thử giải nó thành câu đố, và em thử làm y như nó nói,” Michael giải thích. “Nhưng Sophie và em không thể bắt được sao rơi…”

“Lạy chúa trên cao!” Howl kêu lên. Anh bắt đầu cười lớn, nhưng cắn môi mình để ngừng lại. “Nhưng, Michael, đây đâu phải là thần chú anh cho cậu. Cậu lấy tờ này ở đâu?”

“Trên bàn làm việc, trong đống đồ mà Sophie chất gần đầu lâu,” Michael đáp. “Đó là cái thần chú mới duy nhất ở đó, nên em nghĩ …”

Howl đứng bật dậy và lục lọi những thứ trên bàn làm việc. “Sophie lại phá hoại nữa rồi,” anh nói. Quăng mọi thứ bay lung tung khi anh tìm. “Tôi phải biết chứ! Không, câu thần chú đúng là không ở đây. “Phải bạn không, bạn hiền? Tôi có cảm giác là cậu từ nơi đó đến. Tôi chắc là cây đàn guitar cũng thế. Er – Sophie yêu quý…”

“Gì?” Sophie nói.

“Sophie lăng xăng, lộn xộn,” Howl kéo dài. “Đừng có nói là tôi đã đúng khi nghĩ bà đã vặn nút cửa màu đen xuống và chĩa cái mũi dài qua đó?”

“Chỉ ngón tay thôi,” Sophie trả lời với tất cả phẩm giá của mình.

“Nhưng bà đã mở cánh cửa,” Howl nói, “và cái vật mà Michael nghĩ là thần chú đã bay vào. Chẳng lẽ hai người không ai thấy là cái này không như những cái thần chú thường gặp sao?”

“Thần chú thường kỳ quặc mà,” Michael đáp. “Nó là cái gì thế?”

Howl khịt mũi. “ ‘Quyết định xem đây nói về gì. Và tự mình viết vế thứ hai!’ Thánh thần ơi!” anh nói và chạy lên cầu thang. “Để tôi chỉ cho,” anh kêu lên với mỗi bước chân nện thình thịch.

“Vậy là mình đã tốn thời gian chạy vòng quanh đầm lầy vô ích,” Sophie nói. Michael gật đầu thê thảm. Sophie có thể thấy là cậu đang cảm thấy ngu ngốc. “Đó là lỗi của tôi,” cô nói. “Tôi đã mở cửa.”

“Ở bên ngoài là cái gì vậy?” Michael tò mò hỏi.

Nhưng Howl đã chạy vụt xuống cầu thang lúc đó. “Rốt cuộc tôi cũng không có quyển sách đó,” anh nói. Bây giờ anh có vẻ giận dữ. “Michael, có phải anh nghe cậu nói cậu đi bắt ngôi sao sa không?”

“Dạ đúng, nhưng nó rất sợ hãi và nhảy vào trong hồ và chết đuối,” Michael nói.

“Cảm tạ ơn Chúa vì thế!” Howl đáp.

“Cảnh đó buồn lắm,” Sophie nói.

“Buồn, hả?” Howl gằn giọng, càng giận dữ hơn. “Đó là ý tưởng của bà, phải vậy không? Đúng vậy rồi! Tôi có thể thấy bà đang nhảy quanh đầm lầy, khuyến khích cậu ta! Để tôi nói với bà, đó là việc ngu ngốc nhất mà cậu ta đã làm trong đời. Cậu ta sẽ còn thê thảm hơn là buồn nếu bắt được vật đó! Và bà …”

Calcifer chớp sáng. “Cái gì ầm ĩ ở đây thế?” hỏa yêu tra hỏi. “Cậu cũng bắt được một con mà, đúng không?”

“Đúng, và tớ…!” Howl bắt đầu, trừng đôi mắt thủy tinh lên mình Calcifer. Nhưng anh tự kềm mình lại được và quay qua nói với Michael. “Michael, hứa với anh là không được đi bắt sao nữa.”

“Em hứa,” Michael dễ dàng nói. “Và bài thơ đó là gì, nếu không phải là thần chú?”

Howl nhìn xuống tờ giấy xám trong tay. “Nó tên là ‘Bài Hát’ – và nó là như vậy, tôi đoán. Nhưng đây không phải toàn bài và anh không nhớ phần tiếp theo.” Anh đứng yên và ngẫm nghĩ, như chợt nghĩ ra một ý tưởng mới, và rõ ràng nó làm anh lo lắng. “Anh nghĩ vế tiếp theo rất quan trọng,” anh nói. “Tốt hơn tôi nên đem nó về và xem…” Anh đến cửa và vặn nút màu đen xuống. Rồi anh ngừng lại. Anh quay mình nhìn thấy Michael và Sophie, tự nhiên đang đứng nhìn trân vào nút vặn. “Được rồi,” anh nói. “Tôi biết Sophie sẽ tìm cách luồn qua nếu tôi bỏ bà lại, và điều đó không công bằng với Michael. Lại đây, hai người, để tôi có thể canh chừng cả hai.”

Anh mở cánh cửa đến hư không và bước vào trong đó. Michael muốn vấp té khi nhanh chóng chạy theo. Sophie cũng đẩy tung tóe mấy cái hộp khi cô đứng dậy. “Đừng có bắn tia lửa vào chúng đó!” cô vội vã nói với Calcifer.

“Nếu bà hứa kể cho tôi cái gì ở đó,” Calcifer trả lời. “Bà đã có gợi ý rồi đó.”

“Vậy sao?” Sophie đáp. Cô quá vội vã để mà hỏi thêm.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s