[Howl’s moving Castle] Chương 12

Chương 12: trong đó Sophie trở thành bà mẹ già của Howl


Sophie không còn thấy việc làm ô danh Howl với nhà vua có tác dụng gì nữa, vì bây giờ bà phù thủy đã bắt kịp được anh. Nhưng Howl nói việc này còn quan trọng hơn lúc nào hết. “Tôi sẽ cần hết sức lực để chạy trốn bà phù thủy,” anh nói, “không thể để cho nhà vua rượt theo tôi nữa.”

Vì vậy, vào buổi trưa ngày hôm sau, Sophie mặc bộ quần áo mới và ngồi với vẻ xinh tươi, hơi cứng nhắc một chút, đợi Michael chuẩn bị và Howl ra khỏi phòng tắm. Trong khi chờ đợi, cô kể cho Calcifer nghe về cái đất nước kì lạ nơi gia đình Howl sống. Kể chuyện làm cô không còn nghĩ đến Đức Vua.

Calcifer rất hứng thú. “Tôi đã biết anh ta từ nơi xa lạ đến,” cậu nói. “Nhưng chỗ này dường như là một thế giới khác. Bà ta thật khôn ngoan, gởi thần chú từ nơi đó đến đây. Rất là khôn ngoan. Tôi thật ngưỡng mộ phép thuật đó, sử dụng một vật có sẵn và biến nó thành lời nguyền. Tôi đã nghi ngờ khi bà và Michael đọc nó hôm nọ rồi. Thằng ngốc Howl đã tiết lộ cho bả quá nhiều về bản thân.”

Sophie nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xanh biếc của Calcifer. Cô không ngạc nhiên thấy Calcifer ngưỡng mộ câu thần chú, hay nghe cậu ta gọi Howl là thằng ngốc. Cậu hỏa yêu luôn xúc phạm Howl. Nhưng cô không hiểu được là Calcifer có thật sự ghét Howl hay không. Calcifer lúc nào cũng trông hung ác nên khó mà nói được.

Đôi mắt cam của Calcifer nhìn Sophie. “Tôi cũng sợ nữa,” cậu ta nói. “Tôi sẽ phải chịu chung số phận với Howl nếu bà Phù Thủy bắt được. Bà mà không hủy được hợp đồng trước khi đó, tôi sẽ không thể giúp bà được gì hết.”

Trước khi Sophie hỏi thêm nữa, Howl bước khỏi phòng tắm trông hết sức chỉn chu, mùi hương hoa hồng bay khắp phòng và hét lên kêu Michael. Michael chạy vội vàng xuống cầu thang với bộ cánh nhung mới. Sophie đứng dậy và cầm lấy cây gậy của cô. Đã đến giờ khởi hành.

“Bà thật là đẹp và quý phái!” Michael khen.

“Cũng không làm cho tôi mất mặt,” Howl nói, “trừ cái cây gậy cũ kỹ xấu xí đó.”

“Có nhiều người,” Sophie đáp, “chỉ biết nghĩ đến mình. Cây gậy này đi với tôi. Tôi cần nó để ủng hộ tinh thần.”

Howl nhìn lên trần nhà, nhưng không nói gì thêm.

Ba người trong bộ dáng sang trọng bước vào những con đường của Kingsbury. Sophie dĩ nhiên quay lại để xem tòa lâu đài trông thế nào ở đây. Cô nhìn thấy một cánh cổng cao lớn, cong vút bao quanh cánh cửa đen nhỏ. Phần còn lại của lâu đài như là một bức tường dài nối liền giữa hai biệt thự đá.

“Trước khi bà hỏi,” Howl đáp, “nó thực tế chỉ là cái chuồng ngựa bị bỏ hoang. Lối này.”

Họ đi qua nhiều con đường, cũng đẹp y như những người đang đi bộ vậy. Không có nhiều nguời ở bên ngoài. Kingsbury ở tuốt dưới miền nam và hôm ấy là một ngày nắng nóng hầm hầm. Lề đường như bốc khói. Sophie khám phá ra một điều bất lợi về tuổi già: ta cảm thấy kỳ lạ trong mùa nóng. Những tòa biệt thự mờ mờ ảo ảo dưới mắt cô. Cô rất khó chịu, bởi vì cô muốn ngắm cảnh, nhưng chỉ tòan thấy dáng mờ mờ của mái vòm vàng và nhà cao tầng.

“À quên nữa,” Howl nói, “bà Pentstemmon sẽ kêu bà là bà Pendragon. Pendragon là tên mà tôi dùng ở đây.”

“Để làm quái gì?” Sophie hỏi.

“Để ngụy trang,” Howl đáp. “Pendragon là một cái tên đẹp, đẹp hơn là Jenkins.”

“Tôi thích tên thường hơn,” Sophie nói khi họ quẹo vào trong một con đường hẻm mát mẻ.

“Không phải ai cũng làm Mad Hatters[i] được,” Howl nói.

Dinh thự của bà Pentstemmon rất tráng lệ và nguy nga, nằm gần cuối con hẻm. Hai bên nhà trồng hai chậu cây cam trước cánh cổng xa hoa. Cánh cổng này được mở bởi một lão quản gia già bận áo nhung đen, ông dẫn mọi người vào trong đại sảnh mát lạnh được lát đá hoa cương màu trắng đen xen kẽ như bàn cờ. Michael kín đáo lau mồ hôi trên mặt. Howl, người lúc nào cũng ra vẻ phách lối, đối xử với ông quản gia như là một người bạn già và cười đùa trêu chọc ổng.

Người quản gia đưa bọn họ cho một cậu tiểu đồng bận áo nhung đỏ. Khi cậu bé dẫn họ một cách đầy trịnh trong lễ nghi lên cầu thang sang trọng, Sophie bắt đầu thấy tại sao nơi đây là chỗ luyện tập tốt trước khi gặp Đức Vua. Cậu dẫn họ vào trong một phòng khách, cô chắc chắn là ngay cả cung điện cũng không được huy hoàng như thế này. Mọi thứ trong phòng đều xanh biếc, vàng óng, và trắng tinh, vừa nhỏ, vừa xinh. Trong đó bà Penstemmon là đẹp nhất. Dáng bà cao gầy, và bà ngồi thẳng lưng trong cái ghế thêu vàng xanh, tay đeo găng vàng, chống vào một cây gậy mạ vàng ở đầu. Trang phục của bà bằng lụa vàng, may theo kiểu cứng ngắc thời xưa, kết thúc là cái mũ trùm đầu trông không khác gì vương miện, cột bằng một cái nơ vàng óng dưới khuông mặt diều hâu hốc hác. Đó là một quý bà đẹp nhất và đáng sợ nhất mà Sophie từng thấy.

“Ah, Howell thân mến,” bà nói, găng tay vàng giơ ra.

Howl cúi xuống và hôn găng tay, một việc làm hiển nhiên được trông đợi. Anh làm việc đó rất trang nhã, nhưng cử chỉ đó bị hỏng nếu nhìn từ phía sau vì bàn tay kia của Howl vẫy vẫy như đuổi ruồi để ra dấu vói Michael, hơi chậm hiểu một chút, nhận ra rằng mình phải đứng gần cửa cạnh cậu tiểu đồng. Cậu bé nhanh chóng lùi lại, vui mừng vì đã chạy xa khỏi bà Pentstemmon.

“Pentstemmon phu nhân, xin phép được giới thiệu mẹ con,” Howl nói, giơ tay vẫy Sophie. Vì Sophie có cảm giác y chang như Michael, Howl phải vẫy vẫy tay về phía cô luôn.

“Hân hạnh. Vui mừng,” phu nhân Pentstemmon nói, và giơ găng tay vàng ra cho Sophie. Sophie không chắc nếu bà Pentstemmon muốn cô hôn găng tay hay sao, nhưng cô không thể bắt mình làm vậy được. Thay vì thế, cô đặt tay mình vào trong chiếc găng đó. Bàn tay ở dưới rất lạnh lẽo và già nua. Sau khi cảm thấy thế, Sophie ngạc nhiên khi thấy bà Pentstemmon vẫn còn sống. “Thứ lỗi tôi không thể đứng dậy, thưa bà Pendragon,” Pentstemmon nói. “Sức khỏe của tôi thật không tốt. Buộc tôi phải ngưng dạy học từ ba năm trước. Xin mời ngồi, cả hai người.”

Cố gắng giữ mình không bị run lên vì sợ, Sophie trịnh trọng ngồi trong cái ghế thêu đối diện bà Pentstemmon, tay chống vào cây gậy trong tư thế mà cô cũng hi vọng là cũng tao nhã như thế. Howl xoạc cẳng quí phái ngồi trên ghế kế bên. Anh có vẻ tự nhiên như ở nhà, và Sophie thấy ghen tị.

“Tôi tám mươi sáu,” bà Pentstemmon tuyên bố. “Còn bà bao nhiêu tuổi, phu nhân Pendragon?”

“Chín chục,” Sophie đáp, con số cao nhất hiện trong đầu cô.

“Vậy sao?” bà Pentstemmon nói với một chút xíu ghen tị. “Bà thật may mắn vẫn còn rất nhanh nhẹn.”

“Oh, đúng đó, mẹ thật là nhanh nhẹn tuyệt vời,” Howl đồng ý, “nhiều khi còn không có cách nào ngăn lại được.”

Bà Pentstemmon nhìn anh theo một cách cho Sophie biết rằng bà cũng là một giáo sư nghiêm khắc như cô Angorian. “Tôi đang nói chuyện với mẹ cậu,” bà nói. “Tôi dám nói là bà cũng tự hào về cậu như là tôi. Chúng tôi là hai bà già đã có công tạo dựng nên cậu. Cậu, có thể nói, là tác phẩm hợp tác của hai chúng tôi.”

“Thầy không nghĩ là con có dự phần tạo nên con hay sao?” Howl hỏi. “Bỏ vô một vài thứ của riêng con?”

“Một vài, và toàn những thứ tôi không thích chút nào,” bà Pentstemmon phu nhân trả lời. “Nhưng cậu sẽ không thích ngồi ở đây và nghe hai bà già nói chuyện về cậu. Cậu sẽ đi ngồi bên ngoài sân thượng, đem theo cả tiểu đồng của cậu và Hunch sẽ mang nước lạnh cho hai người. Đi đi nào.”

Nếu Sophie không phải là quá kinh hãi, cô có thể đã phá ra cười trước biểu tình trên mặt của Howl. Anh tất nhiên đã không dự tính việc này sẽ xảy ra. Nhưng anh đứng dậy, chỉ nhún vai nhẹ, làm bộ mặt cảnh cáo với Sophie, và xua Michael ra khỏi căn phòng đằng trước. Bà Pentstemmon quay lưng thẳng tắp nhìn hai người họ. Rồi bà gật đầu với cậu tiểu đồng, ra hiệu cho cậu cũng rời đi luôn. Sau đó, bà Pentstemmon quay mặt lại đối diện Sophie, và Sophie càng thấy run hơn bao giờ.

“Tôi thích cậu ta với tóc đen,” bà Pentstemmon tuyên bố. “Cậu trai đó đang đi về hướng xấu.”

“Ai? Michael?” Sophie hỏi, hoang mang.

“Không phải cậu gia nhân,” Pentstemmon nói. “Tôi không nghĩ cậu ta đủ khôn ngoan để làm tôi phải lo lắng. Tôi đang nói về Howell, bà Pendragon.”

“Oh,” Sophie đáp, tự hỏi tại sao bà Pentstemmon chỉ nói “đang.” Howl chắc chắn đã đến nơi xấu xa từ lâu.

“Lấy thí dụ tòan bộ vẻ ngoài của cậu ta,” bà Pentstemmon nhận xét chung chung. “Nhìn bộ quần áo.”

“Howl lúc nào cũng lo lắng về bề ngòai của mình,” Sophie đồng ý, và tự hỏi tại sao cô lại nói giảm nhẹ điều đó.

“Và khi xưa cũng vậy. Tôi cũng quan tâm đến bề ngoài của mình, và tôi không thấy có gì sai về chuyện đó,” bà Pentstemmon nói. “Nhưng tại làm sao cậu tại lại đi ra ngoài với bộ quần áo có ma thuật? Đó là một thần chú tạo sự lôi cuốn mê hoặc, hướng đến các cô gái – làm rất là tốt, tôi thú nhận, và rất khó nhận ra ngay cả dưới con mắt đầy kinh nghiệm của tôi, vì nó được quyện vào trong chỉ – cái thần chú này sẽ biến cậu ta thành gần như hấp dẫn không cưỡng lại được cho các cô gái. Điều này thể hiện một bước tiến vào trong ma thuật, hẳn nó làm bà rất lo lắng, bà Pendragon.”

Sophie khó nhọc nghĩ về bộ quần áo xám đỏ. Cô đã dùng chỉ khâu nó mà không để ý thấy có gì lạ. Nhưng bà Pentstemmon là một chuyên gia về ma thuật, và Sophie chỉ là một chuyên gia về quần áo.

Bà Pentstemmon đặt cả hai găng tay vàng lên đầu gậy và nghiêng thân mình thẳng tắp của bà, để cả hai con mắt chuyên gia và sắc nhọn nhìn thằng vào mắt Sophie. Sophie càng thấy hoảng sợ và bất ổn. “Cả cuộc đời tôi gần sắp hết rồi,” bà Pentstemmon nói. “Tôi cảm thấy chết đang từng bước đến gần.”

“Oh, tôi chắc là không phải vậy,” Sophie nói, cố gắng nói giọng xoa dịu. Thật là khó để nói bất cứ giọng gì với bà Pentstemmon đang ngó chăm chăm như thế.

“Tôi xin quả quyết là nó chính xác như vậy,” bà Pentstemmon nói. “Đó là tại sao tôi rất khao khát được gặp bà, Pendragon phu nhân. Howell, bà biết đó, là học trò cuối cùng và giỏi nhất của tôi. Tôi đã chuẩn bị về hưu khi cậu ta đến với tôi từ một vùng đất xa xôi. Tôi nghĩ tôi đã hoàn tất công việc khi đào tạo Benjamin Sullivan – người bà có lẽ biết dưới tên Pháp sư Suliman, cầu cho cậu được an nghỉ! – và giới thiệu cho cậu ta chức vụ Pháp Sư Hoàng Gia. Thật kỳ lạ, Benjamin cũng đến từ vùng đất của Howell. Rồi Howell đến, và chỉ một cái liếc mắt tôi đã thấy cậu có sức tưởng tượng và tài năng gấp đôi. Dù tôi phải thú nhận là cậu ta có nhiều cá tính không được tốt, tôi biết cậu ta là lực lượng của cái thiện. Thiện, Pendragon phu nhân. Nhưng giờ cậu ta là gì?

“Gì thiệt?” Sphie nói.

“Có chuyện gì đó đã xảy ra cho cậu ta,” bà Pentstemmon nói, vẫn nhìn chăm chú vào Sophie. “Và tôi nhất định tìm ra nguyên nhân trước khi tôi chết.”

“Theo bà nghĩ thì chuyện gì đã xảy ra?” Sophie hỏi vẻ không thoải mái.

“Tôi tin là bà sẽ kể cho tôi nghe,” Mrs. Pentstemmon nói. “Theo tôi thì cậu đã theo con đường của bà Phù Thủy vùng Hoang Phế. Họ đều nói có một thời bà ta không phải ác độc – dù tôi chỉ nghe nói vậy thôi, bởi vì bà ta già hơn cả hai chúng ta và đã dùng ma thuật để giữ lại tuổi trẻ. Howell cũng có tài năng thiên phú như thế. Dường như những người có tài không thể chống lại một chút nguy hiểm của sự khôn ngoan, kết quả là phải sa vào một sai lầm chết người và bắt đầu từ từ đi vào ma đạo. Bà, có thể nào, biết được đó là gì không?”

Tiếng của Calicfer vang trong tai Sophie, nói, “Cái hợp đồng không tốt cho cả hai chúng tớ về lâu dài.” Cô cảm thấy lạnh giá, mặc cho không khí nóng bức ban ngày thổi qua những cửa sổ mở toang của căn phòng đẹp đẽ này. “Vâng,” cô nói. “Howl đã dính vào hợp đồng với một con hỏa yêu.”

Bàn tay của bà Pentstemmon run một chút trên cây gậy. “Đúng là điều đó rồi. Bà phải hủy cái hợp đồng đó, bà Pendragon.”

“Tôi sẽ làm liền nếu như tôi biết cách,” Sophie nói.

“Chắc chắn dự cảm của người mẹ và tài năng phép thuật mạnh mẽ của bà sẽ cho bà biết,” Pentstemmon phu nhân nói. “Tôi đã nhìn kỹ bà, Mrs. Pendragon, mặc dù bà có thể không để ý…”

“Ồ, tôi để ý chứ, thưa bà Pentstemmon,” Sophie nói.

“… và tôi thích tài năng thiên bẩm của bà,” bà Pentstemmon nói. “Đem lại sự sống cho đồ vật, như là cây gậy trong tay bà vậy, rõ ràng là bà đã nói chuyện với nó, đến nỗi nó trở thành vật mà người ta thường gọi là cây gậy thần. Tôi nghĩ bà sẽ không gặp khó khăn khi hủy hợp đồng đâu.”

“Vâng, nhưng tôi cần biết các điều kiện của nó là gì,”Sophie nói. “Có phải Howl nói với bà tôi là phù thủy không, bởi vì nếu …”

“Không có. Không cần phải e ngại. Bà có thể tin vào kinh nghiệm của tôi để biết những việc này,” bà Pentstemmon nói. Rồi, bà nhắm mắt lại, làm Sophie thoải mái hơn. Như là một ánh đèn sáng rực bị tắt đi. “Tôi không biết, và cũng không muốn biết, về cái hợp đồng đó,” bà nói. Cây gậy của bà lung lay lần nữa, như là đang rùng mình. Môi bà mím lại thành một đừờng dài. “Nhưng giờ thì tôi hiểu,” bà nói, “việc gì đã xảy ra cho bà Phù Thủy. Bà ta đã làm hợp đồng với hỏa yêu, và qua nhiều năm tháng, nó đã điều khiển được bà ta. Yêu quái không hiểu được thiện và ác. Nhưng chúng có thể được mua chuộc vào một hợp đồng, nếu có người cho nó một vật có giá trị, một vật chỉ có con người có. Điều đó kéo dài mạng sống của cả người và yêu, và con người lấy được phép thuật của yêu quái để thêm vào sức mạnh của mình.” Bà Pentstemmon lại mở mắt ra. “Đó là tất cả những gì tôi có thể nói về chuyện này,” bà nói, “ngoại trừ việc khuyên bà nên tìm cho ra hoả yêu đã giữ cái gì. Bây giờ tôi xin phép. Tôi phải  đi nằm nghỉ một chút.”

Và như ma thuật, có lẽ đúng là thế, cánh cửa mở toang ra và cậu tiểu đồng đi vào để dẫn Sophie ra khỏi căn phòng. Sophie rất vui được đi. Cô chỉ cảm thấy lúng túng xấu hổ ở bên trong. Cô quay nhìn thân hình cứng ngắc, thẳng tắp khi cánh cửa đóng lại và tự hỏi nếu bà Pentstemmon cũng sẽ làm cô cảm thấy như thế này nếu cô thật sự là mẹ của Howl. Sophie nghĩ rằng kết quả cũng như vậy. “Tôi ngả nón cho Howl vì đã chịu được bà làm thầy cho hơn một ngày!” cô thì thầm với chính mình.

“Thưa bà?” cậu tiểu đồng hỏi, nghĩ rằng Sophie đang nói với cậu.

“Tôi nói, đi chầm chậm xuống cầu thang thôi, tôi không theo kịp,” Sophie bảo. Chân cô run run, “Mấy cậu trẻ chạy nhanh quá,” cô nói.

Cậu tiểu đồng dắt cô chầm chậm và chu đáo xuống cầu thang sáng bóng. Nửa đường, Sophie hồi phục lại tinh thần từ cá tính của Mrs. Pentstemmon để nghĩ về vài điều mà Mrs. Pentstemmon đã nói. Bà đã bảo Sophie là một nữ phù thủy. Kỳ lạ thật, Sophie chấp nhận điều này không khó khăn gì hết. Việc này giải thích sự nổi tiếng của nhiều cái nón, cô nghĩ. Nó giải thích Bá tước Gì đó của Jane Farrier. Nó có thể giải thích sự ghen tị của Phù Thủy vùng Hoang Phế. Dường như là Sophie đã luôn biết điều này. Nhưng cô đã nghĩ là thật không đúng để có tài năng ma thuật thiên bẩm, bởi vì cô là con gái lớn trong ba chị em. Tài năng đó phải thuộc về Lettie mới phải.

Rồi cô nghĩ về cái áo xám đỏ và xém rớt xuống cầu thang. Cô là người đã đặt thần chú lên nó. Cô có thể nghe tiếng mình lầm bầm với nó, “Được may để kéo con gái!” cô đã bảo vậy. Và tất nhiên điều đó thành sự thật. Nó đã quyến rũ Lettie ở trong vườn hôm đó. Hôm qua, với một chút ngụy trang, dường như nó tạo ảnh hưởng bí mật lên cô Angorian nữa.

Chết rồi! Sophie nghĩ. Mình đã làm tăng gấp đôi con số trái tim sẽ bị làm vỡ rồi! Phải tìm cách lột bộ áo đó khỏi mình hắn mới được!

Howl, trong bộ áo đó, đang chờ trong đại sảnh trắng đen với Michael. Michael lo lắng huých Howl khi thấy Sophie từ từ đi xuống cầu thang với cậu tiểu đồng. Howl trông rất buồn bã. “Bà trông có vẻ tả tơi quá,” anh nói. “Có lẽ không nên đi gặp nhà vua nữa. Tôi sẽ tự đi và tự làm ô danh mình khi tạ lỗi cho bà. Tôi sẽ nói sự độc ác của tôi đã làm bà bệnh. Nhìn bà có thể thấy điều đó giống sự thật lắm.”

Sophie dĩ nhiên không muốn gặp nhà vua. Nhưng cô nghĩ về chuyện Calcifer đã nói. Nếu Đức Vua truyền lệnh cho Howl đi và trong vùng Hoang Phế và bà Phù Thủy bắt được anh, cơ hội trẻ lại của Sophie cũng tiêu tan luôn.

Cô lắc đầu. “Sau bà Pentstemmon,” cô nói, “Đức Vua của Ingary chỉ là một người bình thường mà thôi.


[i] Hatter là họ của Sophie, còn Mad Hatter là tên của nhân vật trong truyện “Alice trong xứ thần tiên.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s