[Howl’s moving Castle] Chương 15

Chương 15: trong đó Howl dự đám tang trong lớp ngụy trang


Người-chó cuộn tròn người và đè lên chân Sophie khi cô trở về công việc khâu vá của mình. Có lẽ y hi vọng cô sẽ tháo gỡ lời nguyền nếu cu71 ở gần cô. Một người đàn ông to lớn, râu đỏ tung cửa vào nhà, tay khệ nệ bưng một cái hộp đầy đồ, và tháo cái áo khoác nhung thành Michael, vẫn còn bưng cái hộp ắp, người-chó ngồi dậy và lắc lư cái đuôi. Y để Michael vỗ đầu và vuốt tai.

“Hi vọng nó sẽ ở lại,” Michael nói. “Cháu luôn muốn có một con chó.”

Howl nghe tiếng Michael. Anh xuống cầu thang quấn trong cái khăn trải giường màu nâu. Sophie ngừng tay khâu và cẩn thận níu chặt con chó. Nhưng nó cũng rất ngoan ngoãn với Howl, không tỏ vẻ phản đối khi Howl đưa tay ra khỏi cái khăn trải giường và vỗ đầu nó.

“Sao rồi?” Howl khàn khàn, tỏa ra từng đám bụi mờ khi anh rút khăn tay ra từ không khí.

“Em mua được hết,” Michael nói. “Và thật là may mắn đó anh Howl. Có một cái tiệm đang rao bán ở dưới Market Chipping. Một tiệm nón cũ. Anh nghĩ mình nên chuyển tòa lâu đài xuống đó không?”

Howl ngồi trầm ngâm trên cái ghế cao trong miếng vải quấn quanh người như một viên nghị sĩ La Mã xưa. “Tùy theo giá của nó nữa,” anh nói. “Tôi cũng muốn chuyển cổng Porthaven tới đó. Nhưng sẽ không dễ đâu, bởi vì chuyện đó có nghĩa là phải chuyển cả Calcifer nữa. Porthaven là nơi ở thực chất của Calcifer. Cậu nghĩ sao hả, Calcifer?”

“Tớ mà chuyển đi thì mệt lắm,” Calcifer đáp. Cậu ta đã trở nên xanh xao hơn với ý nghĩ đó. “Cậu để tớ ở chỗ cũ thì hơn.”

Vậy là dì Fanny đang bán cửa tiệm, Sophie nghĩ khi ba người còn lại tiếp tục thảo luận về việc dời nhà. Vậy là xong cái lương tâm mà Howl tự khoe là có! Nhưng ý chính trong đầu cô là cách cư xử kỳ lạ của con chó. Mặc dù Sophie nói nhiều lần là cô không thể cởi bỏ lời nguyền được, y hoàn tòan không có vẻ gì muốn bỏ đi. Y không muốn cắn Howl. Y để Michael dắt đi chạy bộ trong Porthaven Marshes tối đó và sáng hôm sau. Mục tiêu của y dường như là trở thành một phần tử của gia đình.

“Nếu ta là ngươi, ta sẽ trở về Upper Folding để chăm sóc Lettie không cho nó yêu người khác,” Sophie bảo.

Howl cứ liên tục đi nằm rồi lại đi ra khỏi giừơng cả ngày. Khi anh nằm trong giường, Michael phải chạy bở hơi tai lên xuống cầu thang. Khi anh dậy, Michael phải vắt chân lên cổ, đo tòa lâu đài và đặt dấu kim loại vào mỗi góc nhà. Xen kẽ vào những lúc ấy, là Howl cứ hiện ra, mình quấn trong tấm khăn trải giường và đám mây bụi, hỏi han và thông báo, phần lớn là nói với Sophie.

“Sophie, bà là người đã tẩy trắng các dấu ấn chúng tôi làm khi tạo nên lâu đài, có lẽ bà có thể cho tôi biết các dấu ấn trong phòng Michael ở đâu.”

“Không,” Sophie đáp, tay khâu miếng vải hình tam giác thứ bảy mươi. “Tôi không biết.”

Howl hắt hơi buồn bã và đi nằm. Không lâu sau anh hiện ra nữa. “Sophie, nếu ta mua cái tiệm nón đó, thì ta sẽ bán gì?”

Sophie nhận ra mình đã chán chê nón đến tận cổ. “Không phải nón,” cô trả lời. “Mua được cửa hàng, nhưng không thể mua được doanh nghiệp, cậu biết đấy.”

“Áp dụng tâm trí quỷ quái của bà vào chuyện đó đi,” Howl nói. “Thậm chí là suy nghĩ, nếu bà biết cách.” Và anh lại bước lên trên lầu.

Năm phút sau, anh trở lại. “Sophie, bà có ý tưởng nào cho những cái cổng khác không? Bà muốn ta sống ở đâu?”

Sophie tức thời nghĩ đến căn nhà của dì Fairfax. “Tôi thích một căn nhà với nhiều hoa,” cô nói.

“Hiểu rồi,” Howl cất giọng khàn khàn và quay đi.

Lần sau gặp, anh đã đóng bộ đàng hoàn. Đó là lần thứ ba trong ngày, và Sophie không nghĩ gì cho đến khi Howl đặt lên áo khoác nhung Michael đã dùng và biến thành một người đàn ông râu đỏ, xanh xao, ho hen, với một cái khăn tay đỏ gắn trên mũi. Cô nhận ra Howl đang sắp đi ra ngòai. “Cậu sẽ bệnh nặng hơn cho coi,” cô nói.

“Tôi sẽ chết và mấy người sẽ hối hận,” người đàn ông râu đỏ nói, và đi ra cửa với nút vặn xuống màu xanh lơ.

Trong một giờ sau, Michael phải có thời gian để nghiên cứu tiếp cái thần chú. Sophie tiếp tục khâu đến miếng tam giác thứ tám tư. Rồi người râu đỏ trở lại. Ông bỏ áo khoác nhung và biến thành Howl, càng ho dữ dội hơn trước, và, nếu còn có thể, tự thấy thương cảm cho mình hơn bao giờ.

“Anh đã mua cái tiệm,” anh bảo Michael. “Đằng sau nó có cái nhà kho rất tiện lợi và một căn nhà kế bên, anh mua đứt hết. Không biết sẽ trả bằng gì giờ.”

“Vậy còn khoản tiền nếu anh tìm được Vương gia Justin thì sao?” Michael hỏi.

“Cậu quên,” Howl khò khè, “mục đích của cả cái hành động này là để không phải tìm Justin. Chúng ta sẽ biến mất.” Rồi anh ho sù sụ lên phòng, nơi anh bắt đầu những cái hỉ mũi rung chuyển cả xà nhà để gợi sự chú ý lần nữa.

Michael phải bỏ câu thần chú lại và phóng lên cầu thang. Sophie đã định đi, nhưng người-chó cản lại. Đó là một hành vi kì lạ của y nữa. Y không thích Sophie làm gì cho Howl. Sophie cảm thấy đó là một lý do khá hợp lý. Cô bắt đầu làm tiếp miếng tam giác thứ tám mươi lăm.

Michael phấn khởi bước xuống nhà và lại nghiên cứu câu thần chú nữa. Cậu bé vui đến nỗi hòa ca với bài hát chảo chiên của Calcifer và trò chuyện với cái sọ người cũng như Sophie. “Chúng ta sẽ cùng sống ở Market Chipping,” cậu nói. “Cháu sẽ thăm em Lettie mỗi ngày.”

“Đó là nguyên nhân cậu bảo Howl về cửa tiệm đó à?” Sophie hỏi, tiếp tục khâu vá. Đây là cái hình tam giác thứ tám mươi chín của cô.

“Vâng,” Michael vui vẻ nói. “Lettie kể cho cháu nghe khi hai đứa đang không biết làm cách nào gặp lại được. Cháu bảo em…”

Lời cậu nói bị Howl, đang thướt tha xuống cầu thang trong bộ khăn trải giường, cắt ngang. “Lần này chắc chắn là lần xuất hiện cuối cùng của tôi,” Howl nói. “Tôi quên nói là đám tang bà Pentstemmon cử hành ngày mai ở biệt thự gần Porthaven, và tôi cần bộ quần áo này giặt sạch sẽ.” Anh thò tay lấy bộ áo xám đỏ từ trong khăn quấn và thả xuống đùi Sophie. “Bà đang khâu sai bộ rồi,” anh bảo Sophie. “Đây mới là bộ áo mà tôi thích, nhưng tôi không đủ năng lượng để giặt nó.”

“Anh có cần thiết phải đi dự tang lễ?” Michael băn khoăn hỏi.

“Tôi không dám nghĩ đến việc không đi,” Howl đáp. “Bà Penstemmon đã đào tạo tôi thành một pháp sư ngà nay. Tôi phải đi phúng điếu.”

“Nhưng bệnh của anh nặng hơn rồi,” Michael nói.

“Tự cậu ta làm mình bệnh nặng hơn,” Sophie tiếp, “cứ lên lên xuống xuống chạy vòng vòng.”

Howl lập tức khoác bộ mặt trang trọng nhất. “Tôi sẽ không sao,” anh khò khè, “chỉ cần không gặp gió biển thôi. Đó là một nơi khắc nghiệt, biệt thự Pentstemmon. Hàng cây đều cong vẹo và không có chỗ trú chân hàng dặm.”

Sophie biết anh chỉ đóng vai đáng thương tội nghiệp. Cô khì mũi.

“Còn mụ phù thủy thì sao?” Michael hỏi.

Howl lại ho. “Tôi sẽ hóa trang, có thể là vai một xác chết khác,” anh nói, lướt thướt quay lên trên cầu thang.

“Vậy thì cậu cần khăn liệm, không phải bộ áo này,” Sophie nói với với theo. Howl không trả lời. Sophie cũng không nói thêm. Bây giờ cô đã có bộ áo bị phù phép trong tay, một cơ hội hiếm có. Cô lấy cái kéo và cắt bộ xám đỏ thành bảy miếng rách nát. Chắc chắn Howl sẽ không thèm đến nó nữa. Rồi cô trở lại công việc khâu vá những miếng tam giác cuối cùng của bộ áo xanh bạc, hầu hết là xung quanh cổ. Bộ áo bây giờ rất là nhỏ, còn không vừa cho những cậu bé tiểu đồng của bà Pentstemmon nữa.

“Michael,” cô nói. “Làm nhanh cái thần chú đó lên. Việc gấp lắm.”

“Không còn lâu nữa đâu,” Michael đáp.

Nửa giờ sau, Michael đánh dấu danh sách của mình và nói là cậu đã sẵn sàng. Cậu bé mang một cái chén nhỏ chứa một tí xíu bột màu xanh đến cho Sophie. “Bà muốn làm to ở đâu?”

“Đây,” Sophie nói, tay cắt sợi chỉ cuối cùng. Cô đẩy người-chó qua một bên để trải bộ áo con nít trên sàn nhà. Michael, rất thận trọng, nghiêng cái chén và rải bột lên trên áo.

Cả hai chờ đợi, khá sốt ruột.

Một giây trôi qua. Michael thở phào nhẹ nhõm. Cái áo nhẹ nhàng giãn ra bự hơn. Hai người trông nó từ từ giãn ra, giãn ra, cho đến khi một bên áo cuộn thành đống cạnh người-cho và Sophie phải kéo nó ra cho rộng.

Sau cỡ năm phút, cả hai đều đồng ý là bộ áo trông vừa với Howl rồi. Michael cầm nó lên và cẩn thận rũ bột dư vào trong lò sưởi. Calcifer rực sáng lên càu nhàu, làm người-chó phải nhảy dựng lên trong giấc ngủ.

“Cẩn thận ấy!” Calcifer hét. “Bột mạnh.”

Sophie lấy bộ áo và nhón chân rón rén lên cầu thang. Howl vẫn ngủ say trên những cái gối xám, nhền nhện bận bịu giăng tơ xung quanh. Anh có vẻ nghiêm trang và đáng thương trong giấc ngủ. Sophie rón rén đặt bộ quần áo xanh bạc trên cái rương cũ kỹ cạnh cửa sổ, trấn an mình là nó không lớn lên thêm kể từ khi cô cầm nó trong tay. “Tuy vậy, nếu nó làm cậu không đi đám tang được thì cũng không có gì đáng tiếc,” cô thì thầm khi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mặt trời ngòai sân bắt đầu xuống thấp. Một người đàn ông cao lớn ở đó, ông nhiệt tình quẳng một trái bóng đỏ cho cháu trai của Howl, Neil. Cậu bé đứng với vẻ lặng lẽ chịu đựng, tay nắm cây chày. Sophie có thể nhận ra người đó là cha của Neil.

“Lại rình mò,” Howl thình lình nói sau lưng. Sophie quay lại vẻ hối lỗi, và thấy Howl vẫn còn nửa tỉnh nửa mê. Anh có thể nghĩ bây giờ là hôm qua, bởi vì anh nói, “ ‘Dạy tôi tránh khỏi vết chích của ghen tị’ – đó chỉ là một phần của quá khứ. Tôi yêu xứ Wales, nhưng nó không yêu tôi. Megan lúc nào cũng đầy ganh tị bởi vì chị ấy là người có mặt mũi mà tôi thì không.” Rồi anh tỉnh hơn một chút, và hỏi, “Bà làm gì ở đây vậy?”

“Chỉ mang cái áo đến thôi,” Sophie đáp và nhanh chóng lạch bạch ra khỏi phòng.

Howl chắc đã ngủ lại. Anh không xuất hiện cho đến buổi tối. Sáng hôm sau vẫn không có dấu hiệu anh sẽ tỉnh dậy. Sophie và Michael cẩn thận không đánh thức anh. Không ai cho việc đi dự đám tang bà Pentstemmon là sáng suốt. Michael lén đi ra ngòai đồi để dẫn người-chó chạy bộ. Sophie kiễng chân đi rón rén trong nhà, chuẩn bị bữa sáng, hi vọng Howl sẽ ngủ dậy muộn. Vẫn không có dấu hiệu gì của Howl khi Michael trở về. Người-chó đói rã rượi. Sophie và Michael đang lục lọi trong nhà kho để kiếm thức ăn chó thì nghe tiếng Howl chầm chậm xuống cầu thang.

“Sophie,” giọng Howl buộc tội cô.

Anh đứng đó giữ cánh cửa trước cầu thang mở toang ra với một cánh tay hoàn toàn giấu trong tay áo màu xanh bạc mênh mông. Chân anh, trên bậc thang dưới, đang đứng trong nửa phần trên cái túi của cái khoác. Cánh tay kia của Howl không đến gần được cái cánh tay áo còn. Sophie có thể nhìn thấy đường viền của tay, đang khua khua dưới cái cổ áo rộng lớn. Phía sau Howl, những bậc thang phủ đầy chùm vải màu xanh bạc kéo đến phòng ngủ của anh.

“Oh, chời!” Michael thốt. “Howl, là lỗi của em, em…”

“Lỗi em? Hừ!” Howl đáp. “Tôi có thể nhận diện ngay bàn tay của Sophie từ một dặm xa. Và cái bộ áo này có đến vài dặm lận. Sophie thân mến, bộ áo kia của tôi đâu?”

Sophie vội vàng đem những mảnh của bộ áo xám đỏ ra khỏi phòng chứa đồ, nơi cô cất giấu.

Howl xem xét. “Well, thiệt tình mà.” Anh nói. “Tôi tưởng nó phải quá nhỏ để mà nhìn thấy. Đem nó lại đây, tất cả bảy miếng.” Sophie giơ đống vải xám đỏ cho anh. Howl phải mất một lúc mới tìm thấy bàn tay mình trong đống gấp của cánh tay áo màu xanh bạc và thò tay qua vết khâu khổng lồ giữa hai sợi chỉ. Anh chụp lấy bó vải trong tay cô. “Bây giờ tôi,” anh nói, “sẽ chuẩn bị đi dự tang lễ. Làm ơn đi, cả hai người, ráng đừng làm bất cứ việc gì cả trong khi tôi vắng mặt. Tôi có thể nhìn thấy Sophie đang rất khỏe mạnh trong giờ phút này, và tôi muốn căn phòng này vẫn giữ nguyên kích thước khi tôi trở lại.”

Anh ngẩng cao đầu hết sức kiêu hãnh đi vào buồng tắm, chân lội qua đống vải của bộ áo xanh bạc. Phần còn lại của bộ áo theo sau anh, kéo lê từng bậc thang một và kêu xào xạc trên sàn nhà. Lúc anh khuất trong phòng, mép áo choàng nằm trên sàn và cái quần xuất hiện trên cầu thang. Howl khép hờ cửa phòng tắm lại và tay kéo từng chút của bộ áo vào trong. Sophie, Michael và người-chó đứng nhìn từng hàng từng hàng vải xanh xen bạc chạy trên sàn, trang trí bằng một cái nút bạc to cỡ cục đá tảng và những cọng chỉ là những sợi dây thừng khổng lồ. Có lẽ là gầnmột dặm vải như thế.

“Cháu không nghĩ là cháu đã làm đúng cái thần chú đó,” Michael nói khi phần vải khổng lồ cuối cùng biến mất sau cánh cửa phòng tắm.

“Và anh ta đã cho cậu biết thế!” Calcifer phán. “Làm ơn cho tớ thanh củi.”

Michael đưa một khúc gỗ cho Calcifer. Sophie cho người-chó ăn. Không ai dám làm gì cả ngòai việc ăn sáng bằng bánh mì phết mật ong cho đến khi Howl ra khỏi phòng tắm.

Hai giờ sau Howl mới bước ra ngoài, hơi nước thoang thoảng mùi hương cỏ thơm. Tòan người anh là màu đen. Quần áo đen, ủng đen, và tóc cũng màu đen, cùng một màu xanh đen như tóc cô Angorian. Trên tai lủng lẳng một hoa tai dài đen nhánh. Sophie không biết có phải mái tóc đen là để tưởng nhớ đến Penstemmon phu nhân hay không. Cô đồng ý với bà Pentstemmon là tóc đen hợp với Howl hơn. Nó làm nổi bật cặp mắt màu xanh thủy tinh của anh. Nhưng cái làm cô bận tâm nhiều hơn là bộ áo màu đen thật sự là bộ nào.

Howl tự phù phép một khăn tay đen và hỉ mũi vào đó. Cửa sổ lung lay. Anh nhặt mảnh bánh vụn trên ghế và ra dấu cho người-chó. Người-chó nhìn anh nghi ngờ. “Tao chỉ muốn mày đến đây để tao nhìn kỹ thôi,” Howl khò khè. Bệnh cúm của anh vẫn còn. “Đến đây, cưng.” Khi con chó miễn cưỡng bò đến chính giữa phòng thì Howl thêm, “Bà không tìm thấy bộ áo kia của tôi đâu, bà Rình Mò. Bà sẽ không bao giờ được động vào quần áo tôi nữa.”

Sophie ngừng nhón chân vào phòng tắm và nhìn Howl đi vòng quanh người-chó, ăn bánh phết mật ong, lại vừa hỉ mũi xì xì.

“Cậu nghĩ hóa trang này như thế nào?” anh nói. Anh quẳng cái khăn giấy đen thui về chỗ Calcifer và bắt đầu cúi mình xuống đất. Gần như khi anh làm vậy, anh biến mất. Khi tay chạm đất thì anh đã biến thành một chú chó lông xù màu đỏ, y như người-chó.

Người-chó hoàn tòan ngạc nhiên và bản năng tự vệ nổi lên. Lông nó xù lên, tai quặp xuống, và miệng nó gầm gừ. Howl bắt chước – hoặc anh cũng cảm thấy như vậy. Hai con chó giống hệt nhau đi vòng quanh, trừng mắt, gầm gừ, xù lông, sẵn sàng đánh nhau.

Sophie túm cái đuôi của con chó mà cô nghĩ là người-chó. Michael túm con chó mà cậu nghĩ là Howl. Howl nhanh chóng biến thành hành người. Sophie nhìn thấy một người áo đen cao lớn đứng trước mặt mình và buông tay ra khỏi áo Howl. Người-chó ngồi dưới chân Michael, nhìn thất vọng.

“Tốt,” Howl nói. “Nếu tôi có thể gạt con chó khác, tôi có thể gạt tất cả những người khác. Không ai tại đám tang sẽ để ý đến một con chó hoang nhấc chân chạm vào mộ bia.” Anh ra cửa và vặn nút xanh dương xuống dưới.

“Khoan đã,” Sophie cất tiếng. “Nếu cậu định đi dự đám tang trong lớp một con chó lông đỏ, sao lại còn mắc công bận đồ đen làm gì?”

Howl hất mặt lên vẻ trang nghiêm. “Để tôn trọng bà Pentstemmon,” anh trả lời, tay mở cửa. “Bà ấy là người chú ý đến các chi tiết.” Anh bước ra con đường của Porthaven.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s