[Howl’s moving Castle] Chương 16

Chương 16: trong đó có rất nhiều ma thuật


Vài giờ trôi qua. Người-chó lại đói bụng. Michael và Sophie quyết định ăn trưa. Sophie tay cầm chảo chiên tiến đến gần Calcifer.

“Sao hai người không thử ăn bánh mì với cheese chứ?” Calcifer cằn nhằn.

Tuy thế, hỏa yêu cũng cúi đầu xuống. Sophie vừa mới đặt chảo chiên trên đầu ngọn lửa xanh lục thì có tiếng Howl vang lên khàn khàn từ trên không.

“Cẩn thận đó, Calcifer! Mụ đã tìm được ta!”

Calcifer bật thẳng dậy. Cái chảo chiên rớt xuống chân Sophie.

“Bà phải chờ thôi!” Calcifer hét, người bừng cháy rực rỡ lên thẳng ống khói. Gần như trong tích tắc cậu biến hóa thành cả chục khuôn mặt xanh dương, như là đã bị ai đó lắc mạnh, và cháy với tiếng rền rĩ to lớn.

“Vậy là họ đang đánh nhau đó,” Michael thầm thì.

Sophie ngậm ngón tay bị bỏng vào miệng và tay kia nhặt mấy mảnh thịt sấy khô rơi trên váy, mắt không rời Calcifer. Y đang nghiêng ngả trong bếp lò. Những khuôn mặt của hỏa yêu chuyển từ màu xanh đậm đến xanh thanh thiên và rồi gần như trắng bạch. Một giây y còn có vô vàn đôi mắt màu cam, phút sau, hàng sao bàng bạc. Cô chưa bao giờ tưởng tượng được lại có những điều như thế.

Có gì đó quét trên đầu với tiếng ầm ầm và bùm bùm làm mọi vật trong phòng đều chấn động. Theo sau là một vật gì đó, với tiếng rú rít the thé. Calcifer chuyển màu xanh đen, và làn da Sophie gần như cháy xém từ hậu chấn của ma thuật.

Michael lết tới cửa sổ. “Bọn họ kéo tới đây rồi!”

Sophie bò tới cửa sổ luôn. Cơn bão ma thuật dường như ảnh hưởng đến của nửa thị trấn. Cái sọ người đánh răng cồm cộp đến nỗi nó phải nhảy lòng vòng. Các bịch giấy nhảy chồm chồm. Bột cháy xém. Một cuốn sách rớt khỏi kệ, nằm trên sàn, các trang giấy lật qua lật lại. Dòng suối nước nóng tràn ra khỏi phòng tắm ngập một góc phòng, ở góc khác, cây đàn guitar của Howl khảy lên vài tiếng lạc điệu. Và Calcifer càng quay mình nhanh hơn bao giờ.

Michael đặt cái đầu lâu lên bồn rửa mặt để không cho nó khua lộp cộp trên sàn khi cậu mở cửa sổ và nghểnh cổ ra ngoài. Bất cứ việc gì đang xảy ra cũng xảy ra ở phía xa khuất khỏi tầm nhìn. Những nhà bên cạnh cũng đều mở cửa chính và cửa sổ ra, chỉ trỏ vào cái gì đó ở đường chân trời. Sophie và Michael chạy đến phòng chứa đồ, túm lấy áo choàng nhung và khoác lên mình. Sophie lấy được cái biến người mặc thành người đàn ông râu đỏ. Bây giờ cô biết tại sao Calcifer đã cười khi cô mặc áo kia. Michael hóa thành một con ngựa. Nhưng bây giờ không phải lúc cười. Sophie bước ra đường, theo sau là người chó, y có vẻ rất điềm tĩnh. Michael chạy nước kiệu theo cô, móng ngựa vô hình khua lộp cộp, bỏ Calcifer biến màu xanh đến trắng đằng sau họ.

Con đường đầy những người đang ngưỡng cổ lên nhìn trên trời. Không ai chú ý đến mấy con ngựa đang chạy ra khỏi chuồng. Sophie và Michael cũng nhìn lên, họ thấy một vầng mây lớn bốc lên và xoắn tít trên các đỉnh ống khói. Nó có màu đen kịt và quay vòng vòng mãnh liệt. Những làn sáng trắng không giống ánh chớp lóe lên xuyên qua đó. Nhưng gần như cùng lúc với Michael và Sophie đến, cụm mây ma thuật đổi hình dạng hình nhiều con rắn đang đánh nhau. Rồi nó bị xẻ ra làm hai, âm thanh khủng khiếp như tiếng hai con mèo đang đánh lộn. Một nửa hú lên và chạy thật nhanh trên nóc, ra ngòai biển lớn, và nửa thứ nhì cũng hét lên đuổi theo.

Một vài người vội chạy vào trong nhà. Sophie và Michael gia nhập đoàn người can đảm hơn đi xuống con đường dốc đến bến cảng. Khi đến đó, mọi người ai cũng nghĩ chỗ đứng xem tốt nhất là cạnh bức tường bao quanh bến. Sophie lạch bạch tìm chỗ đứng gần đó, nhưng không cần thiết phải đi xa hơn cái chòi của người bảo vệ cảng. Hai đám mây đậu giữa lưng chừng trời, một số ở tuốt ngoài biển, bên kia bức tường cảng, chỉ có hai đám mây trên bầu trời xanh thẳm. Rất dễ để nhận biết chúng. Cũng rất dễ để nhìn thấy mảng tối của cơn bão đang vần vũ trên biển giữa đám mây, tạo nên những cơn sóng lớn. Có một con tàu xui xẻo ở giữa cơn bão đó. Những cột buồm bị chao đảo dữ dội. Mọi người có thể nhìn thấy vòi nước dập vào các cạnh thuyền. Thủy thủ liều mạng cố điều khiển cánh buồm, nhưng một lá đã bị xé rách tanh bành.

“Họ không tránh con thuyền đó được sao!” một người phẫn nộ cất tiếng.

Rồi gió, và sóng của cơn bão đánh vào tường bến cảng. Nước trắng xóa quất vào và những người can đảm bên bức tường chạy vội vào bên trong, nơi nhưng cánh buồm nặng nề đang neo. Giữa đám lộn xộn này là tiếng hét trong giọng cao vút như là tiếng hát. Sophie đưa mặt ra ngoài cơn gió ngoài túp lều, nơi tiếng hét phát ra, cô khám phá ma thuật dữ dội không chỉ quấy rầy sóng biển và những con tàu khốn khổ. Những thiếu nữ ướt át, mình mẩy trơn láng với mái tóc xanh nâu tung bay đang kéo mình lên bức tường bến cảng, các cô đang kêu thét lên, và giơ bàn tay dài, ướt đẫm ra cho nhiều thiếu nữ ướt át khác nữa đang bị sóng dập vùi. Tất cả bọn họ đều có đuôi cá thay vì chân.

“Quỷ thần ơi!” Sophie thốt. “Mỹ nhân ngư trong lời nguyền!” Vậy là chỉ còn hai điều bất khả thi sẽ thành sự thật.

Cô ngước nhìn lên hai đám mây. Howl đang quỳ gối trên đám mây bên trái, to hơn và gần hơn là cô tưởng. Anh vẫn còn trong bộ cánh đen. Không ngạc nhiên, anh đang ngước qua vai để xem những người cá đang hoảng hốt. Ánh mắt không biểu hiện là anh nhớ họ qua lời nguyền gì cả.

“Chú ý vào mụ phù thủy!” con ngựa bên cạnh Sophie hét lên.

Mụ phù thủy thình lình hiện ra, đứng trên ngọn mây bên phải, trong bộ trang phục màu lửa đỏ, mái tóc đỏ xõa dài, hai cánh tay giơ lên kêu gọi ma thuật. Khi Howl quay lại nhìn bà ta, cánh tay giáng xuống. Đám mây của Howl bùng cháy thành một dòng suối lửa màu hồng. Hơi nóng từ đó tuôn chảy khắp bến cản, và những tảng đá trên tường bốc hơi.

“Không sao!” con ngựa thở hổn hển.

Howl đứng trên con thuyền đang gần chìm trong cơn giông bão. Anh giờ là một hình ảnh bé nhỏ màu đen, đứng dựa vào cây cột buồm chính. Anh vẫy tay chọc quê để cho mụ phù thủy biết bà ta đã đánh hụt. Mụ phù thủy nhìn thấy ngay khoảnh khắc mà anh đưa tay lên. Cụm mây, phù thủy, và tất cả ngay lập tức biến thành một con chim đỏ khổng lồ, bay xuống tấn công con thuyền.

Con thuyền biến mất. Mỹ nhân ngư hét lên sợ hãi buồn rầu. Không còn gì ngoài những đợt sóng nơi con thuyền đứng. Nhưng con chim đỏ đang bay quá nhanh để mà ngừng lại. Nó bổ nhào xuống biển, tạo nên một cột sóng khổng lồ.

Mọi người đứng bờ đều cất tiếng hò reo. “Tớ biết ngay đó không phải là con tàu thật mà!” một người đứng sau lưng Sophie nói.

“Đúng đó, ắt hẳn là giả thôi,” con ngựa đáp vẻ thông thái. “Nó nhỏ quá chừng.”

Để chứng minh cho việc con thuyền thực ra gần hơn là ta thấy, những ngọn sóng từ chấn động bắn lên tường thành trước khi Michael ngừng nói. Ngọn đồi nước màu xanh cao hơn hai mươi feet nổi lên, đẩy người cá vào trong bến cảng, hất tung những con tàu đang nằm neo hai bên, và dộng ầm ầm từng cuộn vào căn chòi của người trông coi bến cảng. Một cánh tay từ hông con ngựa thò ra và đẩy Sophie trở ngược vào bên trong. Sophie giật mình và trợt chân vào trong vũng nước bùn. Người-chó đứng ngay bên cạnh, cả người ướt đẫm.

Họ vừa lùi sát vào tường, và những con thuyền trong bến cảng vừa mới dựng lại thẳng đứng, thì một ngọn nước cao như núi chạy thẳng vào tường cảng. Một con quái vật khổng lồ từ trong làn nước xổ tung ra. Thân mình nó dài, màu đen, nửa mèo, nửa hải sư, xộc thẳng vào trên bến. Một con quái vật khác cũng bung ra từ đợt sóng đang đập vào trong bến cảng, cũng mình dài thườn thượt, nhưng nhiều vảy hơn, và chạy đuổi theo con quái đầu tiên.

Mọi người nhận ra trận đấu chưa đến hồi kết và ướt lướt thướt chạy nhanh đến những căn chòi và nhà trong bến. Sophie vướng một sợi dây và vấp vào một bậc thềm. Cánh tay thò ra khỏi con ngựa và kéo cô đứng dậy khi hai con quái vật quần thảo nhau trên biển mặn. Một đợt sóng xoay vòng trên tường biển cả, và hai con quái vật nữa xuất hiện. Bọn chúng tương tự như hai con đầu tiên, trừ việc con nhiều vẩy gần con mèo hơn. Và đợt sóng kế mang thêm hai con nữa gần sát nhau nữa.

“Chuyện gì vậy?” Sophie the thé khi cặp quái thú thứ ba chạy ngang qua, bước chân làm rung chuyển những tảng đá.

“Ảo tượng,” giọng Michael phát ra từ con ngựa, “Một số. Bọn họ định gạt đối phương rượt theo con ảo.”

“Thế ai là ai?” Sophie hỏi.

“Ai mà biết,” ngựa đáp.

Một số người quan sát thấy mấy con quái thú thật đáng sợ. Nhiều người đã về nhà. Một số khác nhảy xuống các con tàu để đuổi quái vật khỏi bến. Sophie và Michael tham gia đám người xem điên cuồng đang chạy qua những con đường của Porthaven đuổi theo đám quái vật. Trước tiên họ đuổi theo dòng sông nước biển, rồi đến vết chân ướt khổng lồ, rồi cuối cùng là vết trầy xước màu trắng nơi móng vuốt của các con quái để lại trên các tảng đá lót đường. Những dấu hiệu đó dẫn mọi người đến phía sau thị trấn chỗ đầm lầy nơi Sophie và Michael đã đuổi bắt sao rơi.

Lúc ấy thì cả sáu quái thú chỉ còn là sáu chấm đen nhỏ nhảy nhót, biến mất vào khoảng không gian rộng lớn. Đám đông đứng rải rát trên bờ, chăm chú nhìn, vừa hi vọng sẽ thấy nữa, vừa sợ điều họ sẽ nhìn thấy. Sau một hồi lâu không ai còn thấy gì ngòai đầm lầy trống rỗng. Không có gì xảy ra hết. Vài người bắt đầu quay lưng bước đi, khi dĩ nhiên mọi ngưới la lên, “Xem kìa!” Một trái cầu lửa bay lên là đà ở đằng xa xa. Nó chắc chắn rất là khổng lồ. Tiếng chấn động của nó chỉ đến với người xem khi quả cầu lửa đã trở thành tòa tháp khói khổng lồ. Hàng người đều giật mình trước tiếng động như sấm sét của nó. Họ đứng theo dõi làn khói lan ra cho đến khi nó trở thành một phần của sương mù trên bãi lầy. Bọn họ tiếp tục đứng xem. Những chỉ có yên lặng. Làn gió thổi cỏ trên đầm, và chim lại bắt đầu cất tiếng hót.

“Tớ chắc là họ đã tự huỷ diệt nhau rồi,” người ta nói. Đám đông dần dần tách ra thành những cá nhân riêng rẽ trở lại công việc mà họ đã bỏ dở.

Sophie và Michael cứ đứng chờ mãi, cho đến khi rõ ràng là mọi việc thật sự đã hết. Họ chầm chậm cất bước trở về. Không ai muốn nói gì cả. Chỉ có người-chó dường như rất vui sướng. Nó bước đi cạnh họ vui vẻ đến nỗi Sophie chắn chắn là y nghĩ Howl đã tiêu thật rồi. Y vui vẻ yêu đời đến mức khi họ đến con đường về nhà của Howl, có một con mèo hoang đang đi qua đường, người-chó sủa lên một tiếng vui vẻ và chạy nhanh theo sau nó. Y rượt thật là nhanh như chớp đến thềm cửa lâu đài, nơi con mèo quay lại và liếc nhìn.

“Lượn đi!” nó meo. “Tôi chỉ cần thế này thôi!”

Con chó lùi lại một bước, xấu hổ.

Michael nhảy một bước đến cổng. “Howl!” cậu hét.

Con mèo thu nhỏ thành chú mèo con và trong rất đau khổ. “Và hai người trông tức cười ghê kìa!” nó nói. “Mở cửa đi. Tôi mệt rồi.”

Sophie mở cửa và con mèo lết vào nhà. Mèo lết đến gần lò sưởi, nơi Calcifer chỉ còn là một đốm lửa xanh nhỏ, và cố hết sức, đưa chân trước lên ghế. Nó ưỡn người chầm chậm thành Howl, đang cúi mình.

“Anh có giết bà phù thủy chưa?” Michael hăng hái hỏi, tháo áo choàng ra và trở lại thành người.

“Chưa,” Howl đáp. Anh uể oải ngả người vào ghế, dáng điệu mệt mỏi. “Mà tôi còn đang bị cảm nữa chứ!” anh rên. “Sophie, làm ơn tội nghiệp tôi, cởi cái chòm râu đỏ kinh khủng đó ra và lấy tôi chai rượu đỏ trong tủ – trừ khi bà đã uống hết rồi và chế vào đó thuốc đỏ.”

Sophie cởi áo choàng, đi tìm rượu đỏ và một cái ly. Howl uống ực một cái như thể nước lã. Rồi anh đổ một ly nữa, thay vì uống, anh rẫy nhẹ lên mình Calcifer. Hỏa yêu bừng lên và kêu tí tách, dường như hồi sinh được một chút. Howl rót ly thứ ba và ngả người uống từ tốn. “Đừng có đứng nhìn tôi!” anh nói. “Tôi không biết ai thắng. Mụ phù thủy rất khó đối phó. Bà ta dựa vào sức mạnh của hỏa yêu rất nhiều, và nó ở nơi khác. Nhưng chúng ta cũng đánh cho bà ta tan tác, eh, Calcifer?”

“Nó già rồi,” Calcifer thì thầm tí tách dưới đống củi. “Tớ mạnh hơn, nhưng nó biết nhiều việc tớ không nghĩ tới. Bà ta đã có nó hơn trăm năm. Và nó đánh tớ ngất ngư!” Y bùng lên một chút, rồi trèo lên đống củi để than vãn, “Cậu có thể cảnh cáo tui chứ!”

“Tớ nói rồi!” Howl đáp mệt mỏi. “Cậu biết mọi thứ tớ biết.”

Howl nằm đó hớp từng ngụm rượu đỏ trong khi Michael đi lấy bánh và xúc xích. Thức ăn làm bọn họ hồi sinh, có lẽ trừ người-chó, y dường như hiền hơn khi Howl trở lại. Calcifer bắt đầu cháy mạnh và trở nên màu xanh như thường.

“Thế này không được!” Howl nói. Anh đứng bật dậy. “Chuẩn bị đi, Michael. Mụ phù thủy đã biết ta ở Porthaven. Chúng ta sẽ không chỉ phải dời lâu đài và cổng Kingsbury nữa. Ta phải chuyển Calcifer đến căn nhà có tiệm bán nón đó.”

“Chuyển tớ?” Calcifer thét lên. Mặt chuyển sang màu đỏ ửng kinh hoàng.

“Đúng thế,” Howl nói. “Cậu có lựa chọn giữa Market Chipping hay là mụ phù thủy. Đừng có khó tính.”

“Mắc dịch!” Calcifer rên và thụt xuống lò.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s