[Howl’s moving Castle] Chương 7

Chương 7: trong đó có chú bù nhìn không cho Sophie rời khỏi lâu đài

Chỉ có một cơn đau nhức dữ dội mới ngăn được Sophie đi đến Market Chipping vào buổi chiều hôm ấy. Nhưng cơn mưa dầm dề ở Porthaven đã tác động lên chứng phong thấp của Sophie. Cô nằm trong cái ổ của mình, nhức nhối, và lo lắng về Martha. Có thể cũng không sao đâu, cô nghĩ. Cô chỉ cần nói cho Martha là người con trai mà cô gặp không ai khác hơn chính là Pháp sư Howl. Nhiêu đó sẽ làm Martha sợ. Và cô sẽ cho Martha biết cách duy nhất xua đuổi Howl là tuyên bố cô đã yêu thích anh chàng rồi, và có lẽ hăm dọa về mấy bà dì.

Xương cốt Sophie vẫn còn kêu răng rắc khi thức dậy vào sáng hôm sau. “Bà Phù Thủy vùng Hoang Phế chết dẫm!” cô lầm bầm với cây gậy khi cô bước ra, sẵn sàng ra đi. Cô nghe Howl hát trong phòng tắm cứ như là chưa một lần giận lẫy trong đời. Cô nhanh nhẹn nhón chân và bước khập khễnh đến trước cửa.

Howl dĩ nhiên chạy ra khỏi phòng tắm trước khi cô đạt được mục tiêu. Sophie gay gắt nhìn anh. Anh chàng ăn diện thật chải chuốt, bảnh bao, mùi thơm hoa táo tỏa ra nhè nhẹ. Ánh nắng hắt ra từ cửa sổ tỏa lấp lánh trên bộ áo xám đỏ và phản chiếu một vòng sáng màu hồng trên tóc.

“Tôi nghĩ màu tóc này cũng đẹp chứ,” anh nói.

“Thiệt sao?” Sophie trả lời cục cằn.

“Hợp với bộ áo này,” Howl đáp. “Bà cũng khéo may vá quá chứ. Bà làm bộ này đẹp hơn sao đó.”

“Huh!” Sophie nói.

Howl ngừng lại với tay trên nắm cửa. “Bộ bà đau nhức lắm hả?” anh hỏi. “Hay có gì khác làm bà bực?”

“Bực?” Sophie đáp. “Tôi mà bực ấy à? Có người vừa mới làm ngập lâu đài với nhựa tùng hương, làm đinh tai nhức óc mọi người trong Porthaven, hù Calcifer thành tro bụi, và làm tan nát hàng trăm trái tim. Tại sao những điều đó lại làm tôi bực chứ?”

Howl cười. “Tôi xin lỗi,” anh nói, vặn nút màu đỏ xuống. “Đức Vua muốn gặp tôi hôm nay. Có lẽ phải ở trong cung điện đến chiều, nhưng tôi có thể làm gì đó cho bệnh phong thấp của bà khi trở về. Đừng quên bảo Michael tôi để thần chú trên bàn cho nó nha.” Anh ta nở cười rực rỡ với Sophie rồi bước ra con đường hoa lệ ở Kingsbury.

“Cậu nghĩ như vậy là xong hả!” Sophie gầm gừ khi cánh cửa đóng lại. Nhưng nụ cười đã làm cô nguôi giận. “Nếu nụ cười đó mà còn làm mình xiêu lòng thì chẳng trách Martha phải mất lý trí!” cô lầm bầm.

“Tôi cần một khúc củi nữa nếu bà phải đi,” Calcifer nhắc nhở.

Sophie lạch bạch đặt một khúc củi vào lò. Rồi cô lại bước đến cửa lần nữa. Nhưng lần này Michael chạy xộc thẳng xuống cầu thang, và chộp lấy khúc bánh mì cuối cùng trên ghế và chạy ra cửa. “Bà không ngại chứ?” cậu khích động hỏi. “Cháu sẽ mang bánh mì mới khi trở về. Cháu có việc rất vội phải đi hôm nay, nhưng cháu sẽ về chiều nay. Nếu viên thuyền trưởng đến lấy cái bùa gió, cháu để nó cuối bàn làm việc đó, có dán nhãn hết rồi.” Cậu vặn nút màu xanh lơ xuống và nhảy ra cánh đồng đầy gió bên ngoài, bánh mì xiết chặt trên tay. “Chào bà!” cậu la to khi tòa lâu đài lặc lè bước đi và cánh cửa đóng sập lại.

“Chết tiệt!” Sophie nói. “Calcifer, làm sao mà mở cửa khi không có ai bên trong lâu đài?”

“Tôi sẽ mở cửa cho bà, hoặc Michael. Howl tự mở được,” Calcifer đáp.

Vậy sẽ không ai bị khóa ngoài khi Sophie đi khỏi. Cô không chắc là mình sẽ quay lại, nhưng cô không muốn nói với Calcifer. Cô đợi Michael một lúc để cậu đi nơi nào mà cậu muốn đi rồi bước đến cửa lần nữa. Lần này Calcifer gọi cô.

“Nếu bà phải đi lâu,” hỏa yêu nói, “xếp mấy khúc củi lại gần đây để tôi có thể với tới.”

“Cậu tự lấy được sao?” Sophie hỏi, hiếu kỳ mặc dù đang mất kiên nhẫn.

Để trả lời, Calcifer vươn ngọn lửa xanh có hình dạng như cánh tay và ở đầu tay chĩa ra làm hai. Trông không dài, cũng không mạnh. “Thấy chưa? Tôi gần với được tới bậc thềm luôn,” cậu ta nói tự hào.

Sophie xếp củi thành một đống ngay trước bép để Calcifer có thể ít nhất lấy được câu củi trên cùng. “Cậu sẽ không đốt cho đến khi đem nó vào trong bếp,” cô cảnh cáo, và lại bước đến cửa nữa.

Lần này có người gõ cộc cộc trước khi cô đến gần.

Ngày gì mà kì cục, Sophie nghĩ. Chắc đó là vị thuyền trưởng. Cô đưa tay toan vặn nút xanh dương xuống.

“Không phải cửa kinh thành,” Calcifer nói. “Tớ không chắc …”

Vậy chắc là Michael quay trở lại, Sophie nghĩ khi cô mở cửa. Một khuôn mặt củ cải lăm lăm nhìn cô. Cô ngửi thấy mùi mốc. Nổi bật trong bầu trời bao la, một cánh tay rách nát với hai cây gậy thò ra, quay vòng vòng và cố chụp lấy cô. Đó là một con bù nhìn. Làm bằng gậy và vải vụn, nhưng nó biết đi, và đang cố chui vào lâu đài.

“Calcifer!” Sophie hét lên. “Cho lâu đài chạy nhanh lên!”

Khối đá xung quanh cửa nghiến vào nhau răng rắc, kèn kẹt. Cánh tay con bù nhìn đập lên cửa, và chà lên bước tường khi tòa lâu đài bỏ nó lại đằng sau. Nó quay cánh tay kia lại và dường như đang cố níu lấy tường đá. Nó muốn bước vào lâu đài.

Sophie đóng sập cửa lại. Cái này, Sophie nghĩ, cho thấy việc người chị cả đi tìm vận may thì ngu ngốc như thế nào! Đó là con bù nhìn cô đã kéo ra từ bụi cây trên đường đến lâu đài. Cô đã nói đùa với nó. Bây giờ, cứ như là câu nói đùa của cô đã đem lại sự sống cho con quái vật, nó đã theo chân cô đến đây và muốn cào vào mặt cô.

Dĩ nhiên, tất cả những gì cô có thể nhìn thấy là một ngày nắng đẹp ở Porthaven, hàng chục cánh buồm giương lên phía xa những mái nhà đối diện, và một đàn chim hải âu bay lượn trên trời.

“Đó là sự bất tiện của việc một lúc ở nhiều chỗ!” Sophie nói với cái đầu lâu trên bàn làm việc.

Rồi, ngay lập tức, cô khám phá ra cái bất lợi thật sự của việc trở thành bà già. Tim cô nhảy vọt lên, ngưng một chút, và rồi nện thật mạnh như muốn nhảy xổ ra khỏi lồng ngực. Đau. Cả người cô run lẩy bẩy và đầu gối nhũn xuống. Cô tưởng là mình sắp chết nơi. Cô chỉ có thể lết thân mình đến cái ghế cạnh lò sửa. Cô ngồi đó thở khó nhọc, tay nắm chặt lồng ngực.

“Có việc gì hả bà?” Calcifer hỏi.

“Phải. Tim tôi. Có một con bù nhìn ở ngoài cửa!” Sophie thở hồng hộc.

“Con bù nhìn thì có liên quan gì với tim bà?” Calcifer hỏi.

“Nó muốn đi vào đây. Nó làm tôi sợ muốn chết. Và tim tôi – nhưng ngươi không hiểu đâu, cậu hỏa yêu trẻ tuổi ạ!” Sophie hổn hển. “Cậu đâu có tim.”

“Tôi có chứ,” Calcifer tự hào như khi khoe cánh tay. “Phía dưới phần tia sáng dưới đám củi. Và đừng kêu tui trẻ. Tôi già hơn bà cả triệu triệu năm! Tôi có thể cho lâu đài chạy chậm lại chứ?”

“Chỉ khi nào con bù nhìn không có ở đó nữa,” Sophie nói. “Nó đi chưa?”

“Không biết,” Calcifer trả lời. “Nó đâu có máu thịt. Tôi đã bảo là tôi không thể thấy cảnh ngòai lâu đài.”

Sophie đứng dậy và lê người đến thềm lần nữa, người muốn bệnh. Cô thận trọng hé mở cánh cửa. Dãy đồi xanh xanh, đá, và dốc thoai thoải lướt qua nhanh, làm cô chóng mặt, nhưng cô níu chặt khung và nhoài người ra ngoài để nhìn cảnh vật dọc bức tường mà họ đã chạy qua. Con bù nhìn chỉ khoảng trăm bước chân đằng sau. Nó nhảy từ bụi cây này sang bụi cây khác với vẻ quyết tâm đầy hiểm ác, giữ hai cánh tay gậy nghiêng nghiêng để giữ thăng bằng trên triền đồi. Sophie thấy tòa lâu đài lại chạy xa nó hơn. Con bù nhìn tiến chậm, nhưng nó vẫn nhảy theo. Cô đóng cửa.

“Nó vẫn ngòai đó,” cô nói. “Nhảy theo chúng ta. Hãy nhanh hơn nữa.”

“Nhưng nó sẽ làm rối tính toán của tôi hết,” Calcifer giải thích. “Tôi tính chạy quanh mấy quả đồi và trở lại nơi Michael rời khỏi để đón cậu ta vào buổi chiều.”

“Vậy thì hãy chạy nhanh gấp đôi và đi vòng quanh đồi hai lần. Chỉ cần cậu bỏ cái vật khủng khiếp đằng sau!” Sophie nói.

“Thật rắc rối!” Calcifer càu nhàu. Nhưng cậu ta tăng tốc độ cho lâu đài. Lần đầu tiên Sophie có thể nghe thấy tiếng ầm ầm quanh cô khi cô ngồi trong ghế không biết mình sắp chết chưa. Cô chưa muốn chết, trước khi gặp Martha.

Thời gian tiếp tục trôi qua, mọi thứ trong lâu đài bắt đầu run run. Chai lọ cụng nhau. Đầu lâu khua lộp cộp trên bàn. Sophie có thể nghe tiếng đồ vật rơi loảng xoảng xuống kệ trong phòng tắm và đổ vào cái bồn nước ngâm chiếc áo xanh bạc của Howl. Cô bắt đầu thấy khỏe hơn một chút. Cô lại lê thân ra cửa lần nữa và nhìn ra ngoài, mái tóc bạc bay trong gió. Mặt đất lướt nhanh dưới chân. Những ngọn đồi hoang dường như quay vòng vòng khi tòa lâu đài chạy quanh chúng. Tiếng rền vang và kẽo kẹt điếc cả lỗ tai, và khói đen phun ra mù mịt khắp nơi. Nhưng con bù nhìn chỉ là một chấm đen ở sườn đồi xa thật xa. Lần nhìn tiếp theo, nó hoàn toàn biến mất.

“Tốt. Vậy tôi sẽ nghỉ ngơi cho đêm nay,” Calcifer nói. “Thật là mệt.”

Tiếng ầm ngưng lại. Mọi vật không run nữa. Calcifer đi ngủ, theo cách của một ngọn lửa, chìm sâu trong củi cho đến khi còn một màu hồng giữa tro tàn, chỉ có một chút xanh leo lét ở phía dưới.

Sophie lại thấy hoạt bát trở lại. Cô đi lượm sáu túi giấy và chai lọ ra khỏi bồn nước nhớt trong phòng tắm. Túi giấy đã ướt sũng. Cô không dám bỏ chúng lại chỗ cũ như vậy sau sự kiện ngày hôm qua, nên cô đặt chúng lên sàn và, rất cẩn thận, rắc một chút BỘT SẤY KHÔ lên. Ngay lập tức các bịch giấy khô ráo. Điều này làm cô phấn khởi. Cô đổ nước ra khỏi bồn và rắc chút bột lên áo của Howl. Nó cũng khô luôn. Nó có màu xanh lục và hơi nhỏ hơn bình thường, nhưng Sophie vui lên vì cô đã ít nhất làm được một việc đúng.

Cô thấy khá hơn và đi chuẩn bị bữa tối. Cô gom tất cả mọi thứ trên bàn làm việc qua một bên cạnh cái đầu lâu, và bắt đầu thái hành. “Ít nhất là mắt cậu không phải chảy nước, bạn hiền,” cô nói với nó. “Hãy tạ ơn trời.”

Cánh cửa bật mở ra.

Sophie hoảng sợ đến nỗi gần như cắt dao vào tay, tưởng là con bù nhìn nữa. Nhưng đó là Michael. Cậu bé hân hoan tung cửa bước vào. Cậu đặt một ổ bánh mì, bánh nướng, và một hộp viền hồng trắng lên trên đống hành. Rồi cậu ôm choàng Sophie và dìu cô nhảy quanh phòng.

“Ổn cả rồi! Ổn cả rồi!” cậu vui vẻ la lên.

Sophie nhảy loạng choạng để tránh đôi giày của Michael giẫm lên. “Từ từ, từ từ nào!” cô thở hổn hển, loạng choạng cố giữ con dao để không đâm hai người. “Cái gì ổn chứ?”

“Lettie yêu cháu!” Michael hét lên, vừa nhảy với cô gần như vào phòng tắm, và rồi đến lò sưởi. “Cô ấy chưa từng nhìn thấy Howl! Chỉ là một sự hiểu lầm!” Cậu xoay hai người ở chính giữa phòng.

“Cậu có thể buông tôi ra trước con dao này đâm vào tay không!” Sophie quát. “Và giải thích rõ một chút đi.”

“Wee-oop!” Michael hét. Cậu quay Sophie một vòng vào trong ghế và đẩy cô vào đó, ngồi thở hồng hộc. “Tối hôm qua cháu đã mong bà nhuộm tóc anh ấy màu xanh!” cậu nói. “Giờ thì đã không sao. Khi Howl nói ‘Lettie Hatter.’ Cháu còn tưởng sẽ tự tay cháu nhuộm luôn. Bà đã nghe ảnh nói chuyện rồi đó. Cháu biết ảnh sẽ bỏ cô ấy, như những cô gái khác, ngay lập tức khi cổ thích ảnh. Và khi nghĩ đó là Lettie của cháu, cháu… Mà thôi, bà biết ảnh nói có một người con trai khác, và cháu tưởng đó là cháu! Nên cháu phải chạy xuống Market Chipping hôm nay. Và mọi chuyện đều ổn thỏa! Howl hẳn phải theo đuổi một cô gái khác cùng tên. Lettie của cháu chưa từng trông thấy anh ấy.”

“Hãy nói rõ xem nào,” Sophie chóng mặt hỏi. “Chúng ta đang nói về cô Lettie Hatter làm trong tiệm bánh ngọt Cesari phải không?”

“Tất nhiên rồi!” Michael hồn nhiên nói. “Cháu đã mến cô ấy từ khi cổ bắt đầu làm việc ở đó, và cháu gần như không tin mình khi cô nói cổ cũng mến cháu. Cô ấy có hàng trăm cây si. Cháu sẽ không ngạc nhiên nếu Howl là một trong những người đó. Nhẹ cả người! Cháu có đem bánh ngọt về cho bà để ăn mừng nè. Cháu để đâu rồi? À đây.”

Cậu dúi cái hộp màu hồng trắng vào tay Sophie. Hành rơi lả tả trên áo cô.

“Cháu mấy tuổi rồi, cậu bé?” Sophie hỏi.

“Mười lăm vào ngày lễ May Day,” Michael nói. “Calcifer bắn pháo bông trên lâu đài. Phải không, Calcifer? Ồ, ngủ rồi à. Có lẽ bà nghĩ cháu còn quá trẻ để hứa hôn – cháu còn phải thực tập trong ba năm nữa, và Lettie còn lâu hơn – nhưng chúng cháu đã hứa với nhau, và tụi cháu không ngại phải chờ đợi.”

Vậy là Michael cũng bằng tuổi Martha, Sophie nghĩ. Và cô biết rằng cậu bé dễ thương, đáng tin cậy với nghề pháp sư trong tương lai. Chúc mừng cho Martha! Khi nghĩ về cái ngày May Day rắc rồi đó, cô nhận ra có lẽ Michael ở trong đám người la hét trong tiệm chỗ quầy tính tiền của Martha. Nhưng Howl vẫn ở ngòai quảng trường.

“Cậu có chắc Lettie nói sự thật về Howl hay không?” cô băn khoăn hỏi.

“Chắc chắn,” Michael nói. “Cháu biết khi cô ấy nói dối. Ngón tay cổ không có xoay tròn.”

“Có chứ sao không!” Sophie đáp, cười thầm.

“Sao bà biết được?” Michael ngạc nhiên hỏi.

“Bởi vì đó là em … er.. cháu của em gái tôi,” Sophie đáp, “và khi còn nhỏ nó không phải lúc nào cũng thật thà đâu. Nhưng nó vẫn còn trẻ và … er … Well, có thể nói rằng càng lớn càng khác đi. Nó – er – một hai năm nữa có thể không giống như bây giờ.”

“Thì cháu cũng vậy,” Michael nói. “Mấy người cùng lứa với cháu đổi hoài hà. Có gì đâu mà lo. Cổ vẫn là Lettie thôi.”

Có thể cho là vậy, Sophie nghĩ. “Nhưng cứ coi là nó nói sự thật đi,” cô băn khoăn nói, “và chỉ biết Howl dưới tên khác làm sao?”

“Đừng lo, cháu đã nghĩ đến đó rồi!” Michael đáp. “Cháu tả Howl – bà phải công nhận là ảnh dễ nhận ra lắm – và cô ấy vẫn chưa hề thấy ảnh hay cây guitar chết dẫm đó. Cháu không cần phải nói là ảnh không biết chơi đàn. Cổ chưa tùng nhìn thấy ảnh và cổ quay quay ngón tay cái khi nói điều đó.”

“Vậy là quá tốt!” Sophie nói, nằm ngửa ra trên ghế. Và đó là một điều tốt cho Martha. Nhưng cũng không hẳn là tốt, bởi vì Sophie chắc chắn là cô Lettie Hatter kia chính là người thật. Nếu còn có một người nữa, người ta hẳn đã vào trong tiệm nón và bàn tán về chuyện đó. Có lẽ là Lettie bướng bỉnh đã không chịu ngã lòng với Howl. Điều làm Sophie lo lắng là Lettie đã cho Howl biết tên thật của mình. Cô bé đã không chắc chắn về tình cảm của mình với Howl, nhưng cô đủ thích để tin tưởng thổ lộ cho Howl một bí mật quan trọng như thế.

“Đừng có vẻ lo lắng vậy mà!” Michael cười, người dựa vào lưng ghế. “Xem cái bánh cháu mang cho bà đi.”

Sophie bắt đầu mở cái hộp quà ra, ý nghĩ chợt đến với cô là Michael đã từ chỗ xem cô là một tai họa bây giờ bắt đầu thích cô rồi. Cô vui mừng và biết ơn đến độ cô quyết định nói cho Michael nghe sự thật về Lettie và Martha và bản thân cô nữa. Thật là hợp lý để cho cậu ấy biết về gia đình mà cậu sẽ làm một thành viên trong tương lai. Cái hộp mở ra. Bên trong là cái bánh ngon nhất của Cesari, trang trí bằng kem, dâu, và một tí chocolate. “Oh!” Sophie kêu lên.

Cái vặn cửa tự động chuyển xuống màu đỏ, và Howl bước vào. “Thật là một cái bánh tuyệt vời! Món thích nhất của tôi,” anh nói. “Mua ở đâu vậy?”

“Em – er – em đến Cesari,” Michael trả lời giọng ngượng ngùng, e dè. Sophie nhìn Howl. Dường như luôn có việc ngăn cản khi cô quyết định nói về việc cô bị nguyền rủa. Ngay cả nếu điều đó là một pháp sư.

“Trông như đáng chuyến đi đó,” Howl đáp, ngó cái bánh. “Nghe nói bánh Cesari ngon hơn mấy tiệm ở Kingsbury nữa. Tôi thật ngốc chưa đi vào trong đó lần nào. Có phải bánh nướng trên bàn đó không?” Howl bước lại gần để xem. “Bánh nướng trộn một đống hành tươi. Cái sọ người trong có vẻ như bị quấy rối.” Anh cầm cái sọ lên và đẩy miếng khuyên hành (onion ring) ra khỏi hốc mắt. “Sophie lại quậy nữa chứ ý? Không ngăn bả lại sao, bạn hiền?”

Cái đầu lâu khua hàm răng. Howl giật mình và nhanh chóng đặt nó xuống.

“Có gì xảy ra sao?” Michael hỏi. Cậu dường như nhận thấy điềm gì.

“Có chứ,” Howl đáp. “Anh phải tìm người đi nói xấu anh với nhà vua.”

“Bộ cái thần chú xe kéo có gì sai sao?” Michael nói.

“Không. Nó rất tốt. Đó mới là vấn đề.” Howl trả lời, quay quay cái khuyên hành trên ngón tay. “Đức Vua muốn gài anh vào làm việc khác. Calcifer, nếu không cẩn thận, ông ta sẽ chỉ định tôi thành Pháp Sư Hoàng Gia mất.” Calcifer không trả lời. Howl đến gần bếp lửa và nhận ra Calcifer vẫn đang ngủ say. “Kêu cậu ta dậy, Michael,” anh nói. “Anh có chuyện cần bàn.”

Michael quẳng hai khúc củi lên mình Calcifer và gọi hỏa yêu. Không có gì xảy ra, ngoại trừ một làn khói mỏng bay lên.

“Calcifer!” Howl hét lên. Cũng không có gì thay đổi. Howl nhìn Michael một cách kỳ quái, và cầm lấy cây cời lửa, một chuyện Sophie chưa từng thấy anh làm. “Xin lỗi, Calcifer,” anh nói, chĩa xuống dưới mấy khúc củi chưa cháy. “Dậy đi!”

Một làn khói dày màu đen bay lên, và ngừng lại. “Đi chỗ khác,” Calcifer quạu quọ. “Tớ mệt.”

Thấy vậy, Howl hoàn toàn cảnh giác ngay lập tức. “Có gì xảy ra vậy? Chưa bao giờ thấy cậu ta như vậy!”

“Có lẽ tại con bù nhìn đó,” Sophie nói.

Howl xoay người lại và nhướng đôi mắt thủy tinh nhìn cô. “Bà lại làm gì nữa đây?” Anh tiếp tục ngó khi Sophie giải thích. “Bù nhìn?” anh gằn giọng. “Calcifer ưng thuận tăng tốc cho tòa lâu đài chỉ vì một con bù nhìn? Bà Sophie thân mến, làm ơn nói cho tôi biết làm cách nào bắt nạt hỏa yêu cho nó vâng lời như vậy. Tôi rất muốn nghe!”

“Ai mà bắt nạt,” Sophie đáp. “Nó làm tôi sợ và cậu ta thấy tội nghiệp tôi.”

“Nó làm bà sợ và Calcifer tội nghiệp bà,” Howl lập lại. “Sophie yêu dấu, Califer chưa bao giờ tội nghiệp ai cả. Dù sao đi nữa, hi vọng bà thích hành sống và bánh nướng cho bữa tối, bởi vì bà gần làm Calcifer tắt rồi đó.”

“Còn cái bánh ngọt mà,” Michael nói, cố giảng hòa.

Thức ăn dường như làm Howl nguôi giận, mặc dù anh vẫn lo lắng liếc nhìn những khúc củi chưa cháy trên bếp trong khi họ ăn. Miếng bánh nướng vừa lạnh, ăn với hành ngâm giấm cũng khá ngon. Miếng bánh ngọt thì thật tuyệt vời. Trong bữa ăn, Michael hỏi Howl xem Đức Vua muốn gì.

“Không chắc chắn gì hết,” Howl ủ rũ đáp. “Nhưng ông ta gợi ý về em của ổng, một dấu hiệu đáng ngại. Rõ ràng họ đã tranh cãi dữ dội trước khi Hoàng tử Justin bỏ đi, mọi người ai cũng nói. Nhà Vua rõ ràng muốn anh tự nguyện đi tìm em ổng. Anh không nghĩ Pháp sư Suliman đã chết, và điều đó làm mọi chuyện xấu hơn.”

“Sao cậu lại kiếm cách chuồn khỏi việc tìm kiếm Hoàng thân làm gì?” Sophie gặng hỏi. “Bộ nghĩ không tìm được sao?”

“Vừa biết bắt nạt lại vừa thô lỗ nữa phải không?” Howl nói. Anh vẫn chưa tha cho cô về vụ Calcifer. “Tôi không muốn việc đó vì tôi biết tôi sẽ tìm thấy cậu ta, cho bà biết. Justin là bạn thân của Suliman và cuộc tranh cãi là vì cậu muốn tự đi tìm Suliman. Cậu ta không nghĩ Đức Vua nên cho Suliman đi vào vùng Hoang Phế ngay lúc đầu. Ngay cả bà cũng phải biết có một người trong vùng Hoang phế rất là xấu xa. Bà ta đã thề sẽ nướng chín tôi vào năm ngoái, và bả đã gởi cho tôi một lời nguyền mà tôi chỉ có thể tránh được vì đã cho bả cái tên giả.”

Sophie há hốc. “Ý cậu là cậu phụ tình bà Phù thủy vùng Hoàng phế?”

Howl tự cắt cho mình một miếng bánh, vẻ mặt buồn man mác và ngay thẳng. “Không phải như bà nói vậy đâu. Tôi thừa nhậtn có một thời gian tôi thích bà ấy một chút. Bà ta là một người rất đau khổ, không được ai thương yêu. Mọi người trong Ingary ai cũng sợ bả hết. cũng biết cảm giác đó mà, Sophie thân ái.”

Sophie căm phẫn há miệng ra. Michael nhanh chóng chen vào, “Anh có nghĩ mình nên chuyển lâu đài đi không? Đó là nguyên nhân anh phát minh ra nó, phải không?”

“Cái đó tùy Calcifer.” Howl ngoái đầu nhìn những khúc củi chỉ hơi cháy xém một lần nữa. “Phải nói là, nếu anh nghĩ cả Đức Vua và bà Phù Thủy đều truy đuổi ta, anh tự nhiên sẽ khao khát được đặt lâu đài trên một hòn đá cách nơi này ngàn dặm.”

Michael hiển nhiên mong là mình đã ngậm miệng lại. Sophie dễ dàng thấy cậu bé đang nghĩ là một ngàn dặm thật là xa xôi để gặp Martha. “Nhưng rồi còn cô Lettie Hatter của cậu thì sao,” cô nói với Howl, “nếu cậu đi chỗ khác?”

“Tôi đoán tới lúc đó thì mọi sự đã xong xuôi rồi,” Howl lơ đãng đáp. “Nhưng nếu tôi có thể nghĩ ra cách cho Đức Vua đừng có bám tôi nữa … Biết rồi!” Anh nhấc nĩa lên, vẫn dính một chút kem và bánh ở trên đó, và chĩa vào Sophie. “Bà có thể đi nói xấu tôi với nhà vua. Bà sẽ giả bộ làm mẹ tôi và van xin cho đứa con trai mắt xanh bé bỏng.” Anh nở một nụ cười – không nghi ngờ gì đã quyến rũ Phù thủy vùng Hoang phế và có lẽ cả Lettie nữa – dọc cái nĩa, qua miếng kem, và thẳng vào trong mắt Sophie, chói lòa. “Nếu bà có thể bắt nạt Calcifer, Đức Vua sẽ không nhằm nhò gì hết.”

Sophie nhìn xuyên qua ánh chói chang và không nói gì. Đây, cô nghĩ, là lúc chuồn đi. Cô đã tính rời khỏi. Thật đáng tiếc cho Calcifer về cái hợp đồng. Cô đã chịu Howl quá đủ rồi. Trước là nhớt xanh, rồi lại dám nhìn chòng chọc vào cô về một việc Calcifer đã tự nguyện làm, và giờ là cái trò này! Ngày mai cô sẽ trốn đi Upper Folding và kể cho Lettie nghe tất cả.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s