[Howl’s moving Castle] Chương 9

Chương 9: trong đó Michael gặp rắc rối với một câu thần chú


Đó là vị thuyền trưởng ngoài cửa, đến để lấy thần chú thổi gió, và không hài lòng khi phải chờ đợi. “Nếu tôi làm lỡ cơn thủy triều, cậu nhỏ,” ông nói với Michael, “tôi sẽ nói chuyện với Pháp sư về cậu. Tôi không thích mấy người lười biếng đâu.”

Michael, theo ý Sophie, quá sức lịch sự với ông ta, nhưng cô đã quá chán nản để xen vào. Khi ông thuyền trưởng đi khỏi, Michael lại bước đến bàn làm việc để nhăn mặt nhíu mày với câu thần chú một lần nữa và Sophie ngồi yên lặng sửa đôi vớ của mình. Cô chỉ có một đôi và hai chân già nua đã đục lủng nhiều lỗ to lớn. Cô tự hỏi không biết có dám cắt phần lành lặn còn lại của cái áo choàng xanh bạc mà Howl thích để làm một cái váy. Nhưng cuối cùng cô không dám.

“Sophie,” Michael cất tiếng, ngước nhìn lên khỏi đống giấy mười một trang của cậu, “bà có bao nhiêu cháu gái?”

Sophie đã e Michael bắt đầu hỏi lung tung. “Khi cậu già bằng tôi, cậu trẻ,” cô nói, “cậu không đếm nữa. Bọn chúng đều giống nhau. Hai cô Lettie đó có thể là sinh đôi trong trí tôi.”

“Ồ, không, không thể đâu,” Michael trả lời trong sự ngạc nhiên của cô. “Cô gái ở trên Upper Folding đâu có đẹp bằng Lettie của cháu.” Cậu xé trang giấy thứ mười một và viết trang mười hai. “Cháu mừng là anh Howl đã không gặp em Lettie của cháu,” cậu tiếp. Cậu bắt đầu viết trang mười ba và rồi xé nó luôn. “Cháu muốn cười đau cả bụng khi dì Fairfax nói dì ấy biết Howl là ai, bà có vậy không?”

“Không,” Sophie nói. Biết hay không thì đâu có gì khác nhau với tình cảm của Lettie. Cô nghĩ đến khuôn mặt sáng ngời, đầy yêu thương của Lettie dưới bóng cây táo. “Không lẽ là,” cô thất vọng hỏi, “không có cơ hội là Howl thật sự đã yêu lần này sao?”

Calcifer khịt ra tàn lửa nhỏ lên thẳng ống khói.

“Cháu đã sợ là bà sẽ nghĩ như vậy mà,” Michael nói. “Nhưng nghĩ vậy chỉ tự gạt mình thôi, như là dì Fairfax vậy đó.”

“Làm sao cậu biết được?” Sophie truy.

Calcifer và Michael liếc nhìn nhau. “Anh có quên ở trong phòng tắm ít nhất một đồng hồ trước khi ra ngoài sáng nay không?” Michael hỏi.

“Thằng chả ở trỏng hơn hai tiếng đồng hồ,” Calcifer đáp, “đắp thần chú lên khắp bộ mặt. Cái thằng phù phiếm!”

“Vậy thì đúng rồi đó,” Michael nói. “Cái ngày mà anh Howl quên làm chuyện đó sẽ là ngày mà cháu tin ảnh đã thật sự biết yêu, không một ngày sớm hơn.”

Sophie nhớ lại hình ảnh Howl quỳ một chân trong vườn cây trái, trưng ra điệu bộ đẹp trai sáng sủa nhất, và biết hai người nói đúng. Cô nghĩ đến việc đi vào phòng tắm và đổ hết tất cả thần chú làm đẹp của Howl xuống ống cống. Nhưng cô không dám. Thay vì thế, cô ì ạch đứng dậy đi lấy cái áo xanh bạc, và cô dành cả ngày để khoét từng ô tam giác màu xanh ra để làm cái váy.

Michael vỗ vai cô nhè nhẹ khi cậu đi quẳng hết mười bảy trang giấy vào mình Calcifer. “Cuối cùng ai cũng phải hiểu thế mà,” cậu nói.

Vào giờ này rõ ràng là Michael gặp khó khăn với câu thần chú. Cậu vứt bỏ mấy trang giấy ghi chép và cạo bồ hóng khỏi ống khói. Calcifer nghển cổ ra nhìn cậu hoang mang. Michael lấy một cái rễ cây héo khô từ trong cái bịch treo lủng lẳng trên trần nhà xuống và bỏ nó vào trong đống bồ hóng. Sau một hồi suy nghĩ, cậu vặn nút xanh dương xuống và biến vào trong Porthaven hết hai mươi phút. Cậu trở về với một con ốc hình xoáy to tướng, và đặt nó lên trên rễ cây và bồ hóng. Tiếp theo cậu xé hàng chục trang giấy và bỏ chúng vào luôn. Cậu đặt tất cả trước cái đầu lâu và đứng thổi phù phù, làm bồ hóng và vài mảnh giấy bay tá lả trên bàn ghế.

“Bà nghĩ coi cậu ta đang làm gì vậy?” Calcifer hỏi Sophie.

Michael từ bỏ việc thổi giấy và bắt đầu đập phá, giấy và tất cả, với cái chày và cối, lâu lâu liếc nhìn trông đợi vào cái sọ người. Không có gì xảy ra hết, nên cậu lại lấy các loại hương liệu khác nhau từ chai lọ và bịch giấy bỏ vào cối.

“Cháu thấy có lỗi vì đã theo dõi anh Howl,” cậu tuyên bố khi đang liệng đống hương liệu thứ ba vào trong cối. “Anh ấy có thể không chung thủy với mấy chị gái, nhưng ảnh tốt với cháu lắm. Ảnh cho cháu vào nương nhờ khi cháu chỉ là một đứa bé mồ côi ngồi trên ngưỡng cửa nhà ở Porthaven.”

“Chuyện đó là thế nào vậy?” Sophie hỏi, tay vừa cắt thêm một miếng vải xanh ra.

“Mẹ cháu mất và bố cháu chết đuối trong một cơn bão,” Michael đáp. “Không có ai chứa chấp cháu hết. Cháu phải rời khỏi nhà vì không đủ tiền để mướn, và phải sống lang thang trên đường, nhưng người ta cứ đuổi cháu khỏi bậc thềm và khỏi thuyền, cho đến khi chỗ duy nhất mà cháu nghĩ đến là nơi ai cũng sợ phải dính vào. Khi đó Howl chỉ mới ra nghề làm Thuật Sĩ Jenkin. Nhưng mọi người đều nói nhà ảnh có ma quỷ ở trong, nên cháu ngủ trên bậc thềm vài đêm cho đến một buổi sáng Howl mở cửa để đi mua bánh mì và làm cháu té. Rồi ảnh nói cháu có thể chờ bên trong đến khi ảnh đi chợ về. Cháu bước vào, và gặp Calcifer. Cháu bắt chuyện với cậu ấy vì cháu chưa bao giờ gặp quỷ hồi nào hết.”

“Hai người nói chuyện gì nào?” Sophie hỏi, không biết Calcifer có hỏi Michael giúp phá hợp đồng không.

“Cậu kể mấy chuyện buồn đó và nhỏ nước mắt làm ướt mình tớ, phải không nào?” Calcifer nói. “Cậu ta không thèm biết là tớ cũng có chuyện buồn nữa chứ bộ.”

“Tớ không nghĩ đến việc đó. Cậu chỉ gầm gừ rất nhiều thôi,” Michael trả lời. “Cậu khá dễ thương với tớ buổi sáng hôm đó và tớ nghĩ anh Howl kinh ngạc lắm à. Nhưng bà biết ảnh rồi đó. Ảnh không nói là cháu có thể ở lại. Ảnh chỉ không nói là cháu phải đi thôi. Thế nên cháu cố gắng giúp việc lặt vặt khi nào có thể, như là cất dấu tiền để ảnh không ăn xài hết ngay lập tức, vậy đó.”

Cái thần chú phát ra tiếng whuff rồi nổ lách tách. Michael phủi bụi bồ hóng xuống cái sọ người, thở dài và thử vài hương liệu mới. Sophie bắt đầu khâu các mảnh vải vụn hình tam giác dưới chân cô lại với nhau.

“Cháu phạm nhiều lỗi ngu ngốc khi mới đến lắm,” Michael tiếp tục. “Nhưng anh Howl rất là kiên nhẫn. Cháu nghĩ bây giờ cháu không làm lỗi nữa. Và cháu nghĩ là cháu giúp ảnh nhiều trong việc tiết kiệm. Howl hay mua sắm áo quần xa xỉ lắm. Ảnh nói không ai nhận một pháp sư trông như là không thể tự nuôi sống mình được.”

“Tại vì thằng chả thích se sua thôi mà,” Calcifer chen vào. Đôi mắt màu cam liếc Sophie làm việc khá dữ dội.

“Bộ này bị hỏng rồi,” Sophie lấp liếm.

“Không phải chỉ quần áo không đâu,” Michael kể. “Còn nhớ mùa đông năm ngoái mình không còn thanh củi nào mà anh Howl lại xách tiền đi mua cái đầu lâu và cái cây đàn guitar quái quỉ đó không? Làm tớ tức mấy hôm. Ảnh nói trông chúng đẹp.”

“Vậy cái vụ củi khô giải quyết làm sao?” Sophie hỏi.

“Howl làm phép lấy mấy khúc cây từ một người thiếu nợ ảnh,” Michael nói. “Ít nhất là ảnh nói vậy, cháu chỉ hi vọng anh ấy nói thiệt thôi. Và chúng cháu phải ăn rong biển. Anh Howl nói tốt cho sức khỏe.”

“Tốt chứ,” Calcifer lầm bầm. “Khô khan và nổ tanh tách.”

“Cháu ghét nó lắm,” Michael đáp, lơ đãng ngó vào cái cối đựng chất hỗn hợp đã nát vụn. “Cháu không biết – đáng lẽ phải có bảy chất liệu, trừ khi đó là bảy hành động, nhưng thử để vào ngũ giác tinh xem sao.” Cậu đặt cái cối trên bàn, và vẽ hình ngôi sao năm cánh xung quanh.

Chất bột nổ tung dữ dội, thổi banh mấy mảnh tam giác của Sophie vào trong bếp lửa. Michael chửi thề và nhanh chóng chùi đi hình vẽ.

“Sophie,” cậu nói. “Cháu bị kẹt với câu thần chú này rồi. Bà có thể nào giúp cháu được không?”

Giống như một cậu bé đem bài tập về nhà đến cho bà ngoại vậy, Sophie nghĩ, lụm cụm lượm và xếp lại các mảnh vải tam giác. “Xem nào,” cô thận trọng trả lời. “Tôi không biết gì hết về ma thuật, cậu biết rồi đấy.”

Michael hăng hái dúi một tờ giấy kỳ lạ, láng láng vào trong tay cô. Nó có vẻ quái dị, ngay cả cho một câu thần chú. Chữ được in đậm, nhưng hơi xám và bị nhòe, xung quanh bìa giấy có vết mờ mờ màu xám, như bóng mây của cơn bão đang dần tan đi. “Bà xem thử xem nó nghĩa gì,” Michael nói.

Sophie đọc:

Giơ tay bt ly sao sa,

t mã ri cũng sinh con,

K cho tôi tháng năm qua đâu,

Hay ai đã làm nt chân Qu.

Dy tôi nghe tiếng hát m nhân ngư,

Hay phòng nga mũi chích ca ghen t,

Và tìm

Ngn gió

Thúc đy tâm trí tht thà.

Quyết đnh xem đây nói v

Và t mình viết vế th hai!”

Bài thơ làm Sophie cực kỳ bối rối. Không giống như bất cứ câu thần chú nào mà cô đã xem lén trước đây. Cô lướt qua nó lần nữa, tiếng Michael hăng hái giải thích khi cô đang đọc không giúp đỡ tí nào. “Bà biết anh Howl bảo cháu là mấy thần chú cấp cao thì có câu đố ở trong? Đầu tiên cháu quyết định là mỗi dòng là một câu đố. Cháu lấy bồ hóng với tia lửa ở trong để làm sao rơi, vỏ ốc để làm tiếng hát người cá. Rồi cháu nghĩ cháu có thể là đứa trẻ, nên cháu lấy rễ cây xuống, và viết danh sách những năm qua trong cuốn niên giám, nhưng cháu không chắc về điều đó lắm – có lẽ là cháu đã sai chỗ đó rồi – và để tránh bị ganh tỵ chích là lá cây chút chít? Cháu chưa nghĩ đến đó – dù sao đi nữa, không có gì đúng cả!”

“Tôi không ngạc nhiên,” Sophie nói. “Tôi thấy nó giống danh sách những việc không thể làm được quá.”

Nhưng Michael không chịu lời giải thích đó. Nếu những cái đó không làm được, cậu lý giải, thì không ai có thể hòan thành câu thần chú đó được. “Và,” cậu nói thêm, “cháu thấy xấu hổ vì đã theo dõi anh Howl nên muốn bù lại bằng cách hoàn thành câu thần chú này.”

“Rất tốt,” Sophie đáp. “Vậy thì hãy bắt đầu với ‘Quyết định xem đây nói về gì.’ Hiểu được câu đó dường như sẽ hiểu mấy câu kia, nếu quyết định là một phần của thần chú.”

Nhưng Michael cũng không chịu. “Không,” cậu nói. “Đây là loại thần chú sẽ tự hiện ra khi ta làm. Đó là ý nghĩa của câu cuối. Khi ta viết đoạn thứ hai, giải thích câu thần chú, thì nó sẽ hoàn tất. Những loại này cao cường lắm. Ta phải bắt đầu từ dòng đầu tiên.”

Sophie xếp mấy mảnh vải tam giác thành một đống. “Vậy hãy hỏi Calcifer,” cô góp ý. “Calcifer, ai …?”

Nhưng Michael cũng không cho cô làm điều này. “Không, không được hỏi. Cháu nghĩ Calcifer cũng là một phần của thần chú. Coi cách nó nói kìa ‘Kể tôi’ và ‘Dạy tôi.’ Thoạt đầu cháu nghĩ là dạy cái đầu lâu, nhưng không đúng, vậy nên phải là Calcifer.”

“Vậy thì cậu tự làm một mình đi, nếu cứ leo vào họng tôi ngồi như vậy!” Sophie giận. “Dầu sao đi nữa, Calcifer chắc chắn biết ai chẻ chân cậu ta!”

Calcifer bừng sáng lên một chút khi nghe thế. “Tôi không có chân. Tôi là yêu, không phải quỷ.” Nói xong, cậu ta lại nằm dưới khúc củi, nơi cậu khua xủng xoảng, càu nhàu, “Vô lý hết sức!” suốt thời gian Sophie và Michael bàn thảo câu thần chú. Vào lúc này câu đố đã hoàn toàn thu hút Sophie. Cô cất mấy hình tam giác xanh qua một bên, lấy giấy bút, rồi nghệch ngoạc nhiều như Michael. Cả ngày hôm đó cô và Michael ngồi nhìn vào trong khoảng không, cắn bút, và nói lớn ý kiến của mình.

Một tờ giấy bình thường của Sophie viết:

Tỏi có giúp tránh xa sự ganh tị không? Tôi có thể cắt giấy thành ngôi sao và thả nó xuống. Có thể hỏi Howl không? How sẽ thích người cá hơn là Calcifer. Không nghĩ là trí óc của Howl thành thật. Calcifer có không? Những năm tháng qua ở đâu chứ? Có phải mấy rễ cây khô sẽ ra trái không? Trồng nó? Kế bên cây chút chít? Trong vỏ ốc? Móng vuốt bị chẻ, mọi con vật trừ ngựa. Cho con ngựa mang giày tỏi? Gió? Mùi? Gió của đôi hài bảy dặm? Howl có phải là quỷ không? Ngón chân chẻ trong hài bảy dặm? Người cá mang giày?

Khi Sophie đang viết , Michael cũng hỏi liên miên, “Có thể nào ‘gió’ là một loại ròng rọc không? Một người trung thực bị treo cổ? Nhưng đó là hắc ma thuật mà.”

“Thôi mình đi ăn tối,” Sophie nói.

Hai người ăn bánh mì với cheese, vẫn suy nghĩ mông lung. Cuối cùng Sophie tuyên bố, “Michael, thôi mình bỏ việc đoán mò đi và thử làm y như bài thơ nói xem sao. Đâu là chỗ tốt nhất để bắt sao rơi? Ngoài đồi hả?”

“Đầm lầy ở Porthaven bằng phẳng hơn,” Michael đáp. “Được không? Mấy ngôi sao rớt xuống nhanh lắm.”

“Mình cũng vậy, trong đôi giày bảy dặm,” Sophie chỉ.

Michael bật dậy, nhẹ nhõm vui sướng. “Cháu nghĩ bà đúng đó!” cậu nói, chạy đi tìm đôi giày. “Đi thử xem nào.”

Lần này Sophie thận trọng lấy cây gậy dẫn đường và áo choàng, vì bên ngoài đã chạng vạng tối. Michael vặn nút xanh dương xuống khi hai điều lạ chợt xảy ra. Trên bàn làm việc, hàm răng cái đầu lâu va vào nhau kêu lộp cộp. Calcifer bùng sáng rực rỡ lên thẳng ống khói. “Tôi không muốn hai người đi!” cậu phán.

“Chúng tôi về ngay thôi,” Michael dỗ dành.

Bọn họ bước ra con đường ở Porthaven. Đó là một đêm sáng sủa, êm dịu. Ngay khi họ đến cuối con đường, Michael đột ngột nhớ lại là Sophie đã ngã bệnh vào buổi sáng và bắt đầu lo lắng không khí buổi tối sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe. Cô kiên quyết chống gậy bước đi, đến khi họ bỏ xa những cửa sổ sáng trưng phía sau và đêm tối trở nên rộng lớn, ẩm ướt và lạnh lẽo hơn. Vùng đầm lầy có mùi muối và đất. Mặt biển lấp lánh và nhẹ nhàng vỗ sóng vào bờ. Cô chỉ có thể nhìn thầy dãy sương mù xanh xanh và những đốm lập lòe trên đầm lầy, càng lúc càng nhiều hơn, cho đến khi chúng thành một đường thẳng lợt ở đường chân trời. Bầu trời bao trùm mọi nơi, lớn hơn tất cả. Dãy Ngân Hà trông như một làn sương mù tỏa lên từ đầm lầy, và các ánh sao long lanh chiếu sáng.

Michael và Sophie đứng yên, mỗi người có một chiếc giày đặt trên mặt đất trước mặt, chờ cho sao rụng.

Sau hơn một tiếng đồng hồ Sophie phải cố tình giả bộ là mình không run, cho Michael khỏi lo lắng.

Nửa tiếng sau nữa, Michael nói, “Tháng Năm không phải đúng tháng sao rơi. Tháng Tám hay Tháng Mười Một mới là tốt nhất.”

Nữa tiếng sau đó, Michael lo lắng hỏi, “Mình làm gì với cái rễ cây bây giờ?”

“Để xong phần này rồi mình lo tiếp,” Sophie đáp, cắn chặt răng trả lời, e là chúng sẽ đập lộp cộp vào nhau.

Một lúc sau Michael nói, “Sophie, bà đi về đi. Dù sao đây cũng là thần chú của cháu.”

Sophie há miệng định nói ý kiến hay đó, khi một ngôi sao rơi ra khỏi bầu trời và phóng xuống đất thành một vệt trắng dài. “Nó rơi kìa!” Sophie hét lên.

Michael nhanh chóng nhảy vào trong giày và biến mất. Sophie nắm chặt cây gậy và một giây sau cũng biến. Zip! Bũm. Xuống đầm lầy phía xa đầy sương mù, không gian trống trơn và hồ nuớc lập lờ mọi hướng. Sophie cắm cây gậy vào mặt đất và cố đứng vững. Giày bảy dặm của Michael chỉ là một vết đen thui bên cạnh cô. Bản thân cậu bé chạy tung tóe điên cuồng trên bãi nước trước mặt.

Và kia là ngôi sao rơi. Sophie có thể thấy nó, một ngọn lửa màu trắng chỉ vài bước trước cái hình bóng đang chạy của Michael. Ngọn lửa sáng đang rơi chậm lại, và Michael có vẻ sẽ chụp được nó.

Sophie kéo chân ra khỏi đôi giày. “Nhanh nào, gậy!” cô khò khè. “Đưa ta đến đó!” Và cô chạy lạch bạch thật nhanh, lướt qua những bụi cỏ và loạng choạng nhảy qua những vũng nước nhỏ, đôi mắt dán chặt vào ánh sáng trắng tinh đó.

Khi cô đến gần, Michael đang khẽ khàng bước từng bước nhẹ đến ngôi sao, hai tay giơ ra đón. Sophie có thể nhìn thấy đường nét thân hình cậu lấp lánh với ánh sáng của ngôi sao. Nó bay lững lờ vào trong tay Michael và chỉ cách một buớc chân. Sinh vật đó nhìn cậu lo sợ. Kỳ lạ! Sophie nghĩ. Nó được làm bằng ánh sáng, tỏa màu trắng sáng rực lên cỏ, sậy, và hồ nước đen xung quanh Michael, nhưng đôi mắt tròn xoe trên gương mặt nhọn đang kinh hãi nhìn Michael.

Sự xuất hiện của Sophie làm ngôi sao hoảng hốt. Nó chập choạng nhào xuống và hét lên giọng đinh tai, “Cái đây? Mấy người muốn gì?”

Sophie muốn nói với Michael, Ngừng lại đi – nó đang sợ! Nhưng cô không còn hơi sức để mà mở miệng.

“Tôi chỉ muốn chụp cậu lại thôi mà,” Michael giải thích. “Tôi không làm hại cậu đâu.”

“Không! Không!” ngôi sao hét lên kinh hoàng. “Không được đâu! Tôi phải chết!”

“Nhưng tớ sẽ cứu cậu nếu cậu để tớ cho bắt,” Michael nói nhẹ nhàng.

“Không!” ngôi sao thét. “Tôi thà chết!” Nó vuột khỏi bàn tay Michael. Michael nhảy chộp tới, nhưng nó nhanh hơn cậu nhiều. Nó phóng tới cái đầm lầy gần nhất, hồ nước đen phụt lên thành màu trắng huy hoàng chỉ trong một giây. Và rồi dịu xuống thành tiếng xèo xèo chết chóc. Khi Sophie đến gần, Michael đang đứng sững nhìn tia sáng cuối cùng tỏa ra từ chỗ trồi lên trên mặt nước đen.

“Thật là đáng buồn,” Sophie nói.

Michael thở dài. “Đúng. Cháu cũng mất cả tinh thần rồi. Mình về thôi. Cháu không thèm thần chú nữa.”

Hai người phải mất gần hai mươi phút để tìm đôi giày. Sophie nghĩ tìm thấy chúng cũng thật là một phép lạ.

“Bà biết không,” Michael nói, khi cả hai đồng hành trên đại lộ tối đen của Porthaven, “cháu có thể thấy rằng mình sẽ không bao giờ làm được câu thần chú này hết. Nó quá cao siêu cho cháu. Cháu phải hỏi Howl thôi. Dù không thích bỏ cuộc, nhưng ít nhất là lần này ảnh sẽ trả lời đàng hoàng vì Lettie Hatter đã ưng ảnh rồi.”

Điều này không làm Sophie vui lên chút nào.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s