[Idelian I] Chap10

Chapter 10: Những dấu chân trên tuyết trắng

Kal Kally

~*~

~ 2 năm trước ~

Trời đêm lặng gió. Trăng chỉ là một mảnh sáng mờ nhạt thấp thoáng sau những đám mây. Tiếng con lắc từ chiếc đồng hồ cổ ngân vang trong bóng tối tĩnh mịch. Ngồi trên bệ cửa sổ, Illum nhìn về phía đám cây kéo dài tới tận chân trời. Anh đang nhìn gì chính anh cũng chẳng biết, chỉ đơn giản là từ khung cửa sổ trên tầng cao này nhìn ra khu vườn rộng lớn của gia tộc quang cảnh bên ngòai quá bao la, và trong không gian có cái gì đó thật sự trong lành.

Có cái gì đó rất khác biệt. Có cái gì đó đã thay đổi. Bởi thường ngày Illumi luôn ngủ với cửa đóng chặt, khóa cẩn thận bằng cả khóa bình thường và nen. Không ở đâu an toàn hơn ở lãnh địa của gia tộc, nhưng bài học đầu tiên dành cho những đứa con của gia tộc Zoldirk luôn là không để mình ở thế bất ngờ trong bất cứ tình huống nào. Không hiểu sao hôm nay căn phòng rộng bỗng có vẻ quá nhỏ bé và ngột ngạt, ngột ngạt tới mức gần như ghẹt thở. Nhưng căn phòng vẫn vậy, và khu vườn vẫn vậy. Điều gì đã khác?

~ Hồi tưởng ~

”Là cậu.” Nhà ảo thuật nói mà không quay lại. Anh ta có vẻ không hề bận tâm với việc đi tìm kẻ mang số mà anh phải săn lùng.

“Tại sao hôm nay anh lại cản tôi giết thằng nhóc đó?”

Hisoka trộn những lá bài rồi lại bắt đầu xếp hình tháp. “Nó có tiềm năng. Rồi nó sẽ trở thành một kẻ thực sự mạnh.” Hisoka nói như thể không còn điều gì hiển nhiên hơn điều đó.

“Như vậy cũng có nghĩa là một kẻ địch nguy hiểm. Lẽ ra anh phải giết nó trước khi nó đủ mạnh.” Illumi nhận xét.

“Tôi muốn đấu với nó khi nó đủ mạnh.”

“Tại sao?”

“Vì tôi thích thế.”

“Tôi không hiểu. Tôi không thấy được lý do của anh.”

Tòa tháp bài đổ sập. Hisoka đứng dậy và quay lại anh. “Cần phải có lý do sao?”

~ Kết thúc hồi tưởng ~

Illumi giật mình. Anh chợt nhận ra mình vừa nghĩ điều gì và đưa tay lên mặt. Kỳ thi HunterxHunter đã kết thúc được một tuần rồi, nhưng những sự kiện của nó vẫn cứ thỉnh thoảng lọt vào suy nghĩ mà không báo trước. Tất cả những sự kiện ấy đều liên quan tới một kẻ duy nhất: Hisoka. Anh không hiểu nổi tại sao lại như vậy, bởi anh hoàn toàn không có ý định gặp lại tay ảo thuật gia đó trừ phi là trong mối quan hệ giữa người thuê và kẻ được thuê.

Cái cảm giác lạ lùng mà anh đã cảm thấy suốt một tuần qua lại trở lại trong lòng. Illumi cau mày. Vì nó mà anh đã từ chối tới 2 nhiệm vụ, thậm chí tảng lờ cả những tiếng tru tréo của mẹ anh về chuyện đó. Nó cũng phá mọi thói quen của anh và cướp mất của anh giấc ngủ. Một tuần sau kỳ thi Hunter cũng là một tuần không hề chợp mắt. Anh đã quen với việc phải thức trắng đêm, nhưng tới ngày thứ năm thì một chút mệt mỏi đã đuổi kịp anh, và Illumi e rằng nếu cứ tiếp tục thế này thì sự mệt mỏi sẽ làm ảnh hưởng tới khả năng chiến đấu.

Nhưng Illumi chỉ đơn giản là không thể ngủ được.

Bởi có điều gì đó đã thay đổi. Anh không thể xác định nổi đó là điều gì, ngòai sự cảm nhận rõ rệt rằng cái trái tim bằng sắt vốn không rung động trước bất cứ điều gì bỗng quyết định nó muốn lang thang trong cái cảm xúc xa lạ, cái cảm xúc lười biếng và chán nản.

~ 3 tháng trước. ~

Những mũi kim tiêm đâm phập vào cơ thể người đàn ông một vài giây trước đang van xin cho cuộc sống của mình. Máu bắn lên, báo hiệu một cái chết đau đớn và biến dạng.

Illumi phải hít mạnh hai ba lần mới bình tĩnh lại được. Anh ngước lên, xung quanh là một rừng xác chết. Có lẽ có tới mấy trăm người. Anh định đưa tay lên vuốt tóc, nhưng lại thôi, vì thấy tay mình đầy máu.

Kiểu tấn công tàn bạo và đẫm máu thế này vốn không phải phong cách của anh. Anh ưa ám sát đối tượng của mình một cách lặng lẽ hơn, và thường không làm nhiều hơn những gì mà hợp đồng yêu cầu. Nhưng những ngày này anh hơi mất bình tĩnh hơn thường lệ.

Trở về phòng và buông mình lên chiếc giường lớn trong phòng mình, Illumi chẳng muốn làm gì hết.

“Nếu hắn ta ở đây, mình sẽ giết hắn cả ngàn lần.” Anh lẩm bẩm. Trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh của một con người kỳ lạ trong bộ đồ hề.

Tất cả là tại hắn. Một tháng sau cuộc thi Hunter, cảm giác lạ lùng đè nặng lên tâm trí anh trước đó đã biến mất hòan toàn. Anh lại là kẻ ám sát chuyên nghiệp lạnh lùng của gia tộc Zoldirk. Mọi chuyện trở lại bình thường, cho tới khi anh gặp lại Hisoka ở thành phố Yorkshin. Khi anh chấp nhận lời đề nghị của Hisoka, và thậm chí ngay cả khi anh thực hiện nó anh vẫn chẳng cảm thấy có gì khác biệt. Nhưng năm đêm liền mất ngủ sau đó với những ý nghĩ liên tục trở về nhà ảo thuật đã phá vỡ sự cân bằng trong cuộc sống của Illumi vĩnh viễn.

Đêm đã khuya rồi. Illumi rời giường ra đóng cửa sổ. Rồi lại mở ra. Quang cảnh bao la trước mắt, những rặng cây trải dài tới chân trời, và vầng trăng lơ lửng trên cao giữa một bầu trời lấp lánh sao… Nặng nề. chán nản. Cảm giác như mình thiếu một cái gì đó, một điều không rõ rệt. Trống rỗng và gần như là căm ghét cái tòa nhà ngột ngạt này. Cứ mỗi lần nhìn quang cảnh trước mắt, cơn lốc của những cảm xúc ấy lại quay lại dội thẳng vào mặt anh. Nhưng trong quang cảnh ấy cũng có cái gì đó khiến anh mỗi đêm không sao đóng cửa sổ lại được. Một cái gì đó thôi thúc và lôi cuốn

Và vì thế lúc này đây, Illumi lại nhìn ra ngòai trời đêm, trong lòng thoảng qua một chút ao ước mà chính anh cũng không hiểu nổi anh đang ao ước điều gì.

~ Hiện tại ~

Những bước chân Illumi để lại trên tuyết trắng nhanh chóng bị xóa không còn dấu vết bởi tuyết vẫn không ngừng rơi. Không gian lạnh buốt.

Bên anh chẳng còn ai. Không có Hisoka. Không có Killua. Không có bất cứ ai trong nhóm 7 người. Có lẽ trong tình huống này anh cần phải lo lắng, hay chí ít cũng phải vắt óc nghĩ một con đường để bảo đảm sự an toàn cho mình. Bởi ngay lúc này đây, cái trực giác của một kẻ ám sát điêu luyện cho anh biết sự nguy hiểm đang rình rập ở khắp nơi. Không phải sự nguy hiểm sẽ xông đến trực diện và vồ lấy ta mà là thứ nguy hiểm trườn đến không âm thanh, không tiếng động và ta chỉ có thể cảm nhận được nó khi ta đã quằn quại trong gọng kìm đang siết chặt dần của nó. Đó là sự nguy hiểm mà một kẻ ám sát chuyên ẩn minh trong đêm sẽ cảm thấy trước một thế lực của bóng đêm khác to lớn hơn và mạnh mẽ hơn.

Nhưng ngay lúc này đây trong lòng Illumi hoàn toàn tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe thấy tiếng tim đập của mình rõ mồm một giữa những tiếng gào của gió và bão tuyết. Cảm giác về hiểm họa đang rình rập không đủ để lấp đầy sự trống rỗng trong lòng.

Trống rỗng đến tận cùng. Sự trống rỗng của một kẻ bỗng nhận ra mình cũng có thể *muốn*, cũng có thể *thích*, nhưng lại không thể tìm ra được một thứ gì để muốn, nhưng lại không thể thích một thứ gì. Trái tim nặng nề của người bỗng nhận ra mình còn có thể đi trên một con đường khác, nhưng lại không thể nhìn ra được con đường ấy.

Đã có một lúc tuyết rơi thưa dần, nhưng từ khi anh bị tách ra khỏi những người còn lại tuyết dần mạnh hơn đến mức gần như một cơn bão. Illumi không cảm thấy lạnh, dù trên người vẫn chỉ là bộ áo thường ngày. Anh đang đi mà không biết mình đang đi đâu, chỉ đơn giản là tiến về phía trước. Anh có đang đi về phía Idelian không, Illumi không hề hay biết, và cũng không mảy may quan tâm.

Idelian… Nếu đó là số mệnh, thì có nghĩa lý gì đâu nếu anh tìm cách chống lại nó? Chuyện phải đến sẽ đến. Anh sẽ hoàn thành lời hứa của mình, sự ràng buộc được tạo nên bởi hợp đồng giữa anh và Kurai. Illumi nhắm mắt lại một thoáng. Hơi thở của tuyết trên mặt anh lạnh giá, nhưng cũng không thể nào lạnh hơn được cái quyết định không thể nào lay chuyển đã hình thành trong lòng anh.

Idelian… Sự kết thúc cuối cùng. Còn con đường nào khác dành cho một kẻ như anh? Không thể bước tiếp khỏi những trói buộc của gia tộc, cũng không thể quay trở lại đó khi mà anh đã thoáng thấy ý nghĩa thật sự của tự do… Tuyết dưới chân trắng xóa… Không biết từ lúc nào anh đã dừng bước và nhìn như bị thôi miên vào màu trắng ấy, hoàn toàn mất hút trong những ý nghĩ của chính mình.

Chỉ cần Kuroi lấy được Idelian, bản hợp đồng giữa anh và ông ta sẽ chấm dứt. Nếu anh có chết thì đã sao, bởi khi đó, anh đã ra đi trong danh dự. Ra đi như là một người của gia tộc zzzz. Với cái chết này, anh đã hòan thành trách nhiệm của mình đối với gia tộc. Và lúc đó, anh sẽ hoàn toàn tự do.

“Cậu vẫn nghĩ đến điều đó.” Một giọng nói cất lên, không cảm xúc mà gần như là giận dữ, gần như là bi thương.

Illumi giật mình. Một bóng đen trải dài trên tuyết trắng.

“Hisoka…”

Nhà ảo thuật tiến lại gần anh.”Đến bao giờ thì cậu sẽ thôi nghĩ về cái chết?”

“Anh quan tâm làm gì chứ?”

“Cậu nghĩ tôi sẽ để món đồ chơi yêu thích nhất của mình chết hay sao?”

“Tôi không phải đồ chơi của anh! Và tôi muốn làm gì đó là quyền của tôi!” Giọng Illumi hơi run lên vì giận dữ. Thật lạ, bởi cách đây một phút, trong lòng anh còn bình thản như mặt nước hồ phẳng lặng.

Hơi thở của Hisoka trên má anh thật ấm, và Illumi phải cố kiềm chế để mình không lùi lại. Trong mắt Hisoka có cái gì đó hòan tòan khác bình thường, một xúc cảm nào đó mà anh không thể cắt nghĩa được. Cảm giác này lần đầu tiên xuất hiện trong anh. Anh. Sợ. Hãi. Sợ điều gì? Sợ Hisoka hay sợ biểu cảm lạ lùng kia? Illumi không đoán ra được, anh chỉ biết sự sợ hãi đang lớn dần lên.

Anh không muốn ở đây lúc này. Anh muốn chạy trốn, chạy thật xa, để không bao giờ có thể biết thứ cảm xúc trong mắt Hisoka có nghĩa là gì, bởi anh mơ hồ cảm thấy tòan bộ thế giới của anh, toàn bộ những gì anh đã từng tin tưởng sẽ đều sụp đổ khi anh biết điều đó.

Hisoka ghé sát vào tai anh. “Quyền của cậu sao? Từ khi nào cậu có thể tự quyết định cho mình? Cậu chỉ là một con rối. Một con rối không bao giờ tự điều khiển nổi nó.”

“Tôi…” Không tìm được một câu nào để đáp trả, Illumi chỉ biết đứng đó, câm lặng và run rẩy.

“Cậu vẫn không thể trả lời tôi.” Illumi chớp mắt. Câu nói của Hisoka làm anh ngạc nhiên.

Chợt hai bàn tay Hisoka áp lên má anh và kéo anh nhìn thẳng vào mắt nhà ảo thuật. Trước khi anh kịp định thần, môi Hisoka đã ở trên môi anh, và tiếp theo đó…

Truyện gì đã xảy ra tiếp theo đó, Illumi không nhận thức được. Có lẽ nếu như đất trời có đổ sụp thì anh cũng sẽ không hề hay biết, bởi thứ cảm xúc kỳ lạ này… thứ cảm xúc bỏng cháy này mãnh liệt quá… mãnh liệt tới mức có thể nhấn chìm tất cả trong nó.

Hisoka thả anh ra và Illumi ngã sụp xuống, không định thần nổi. Những ngón tay anh run rẩy đưa lên môi.

“Nếu không có gì đáng để cậu sống vì nó, thì tôi sẽ cho cậu cái để đi tìm.” Giọng Hisoka thoảng phía trên anh. Không biết có phải vì thế giới của anh đang quay cuồng không mà nghe hình như giọng nói vốn lạnh lùng và tàn nhẫn ấy nhuốm buồn.

Illumi không nói được câu nào, chỉ biết nhìn Hisoka đi khuất sau màn tuyết.

~*~

Những bước chân trên tuyết ngày càng nặng nhọc. Hisoka khuỵu xuống, tay áp lên ngực. Máu chảy qua kẽ tay thành dòng.

Gã ngửa lên nhìn trời. Bầu trời xám xịt, sáng lên bởi tuyết vẫn đang rơi thành một cơn mưa màu trắng. Những bông tuyết rơi lên mặt lạnh buốt.

Liệu những gì gã vừa làm có đem lại hiệu quả gì không? Hay đã quá muộn, cả cho gã, cả cho Illumi?

Hisoka loạng choạng đứng dậy. Gã luôn coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Khi lựa chọn con đường đi, gã đã luôn dang rộng tay đón chào nó, nhưng giờ đây gã chưa thể chết.

Gã đã tìm ra câu trả lời cho chính mình. Nhưng còn Illumi? Giờ đây, tất cả những gì gã có thể làm chỉ là âm thầm dẫn đường cho Illumi đi tìm câu trả lời cho bản thân mình. Và cũng vì thế, dù cái chết đang bủa vây khắp xung quanh, gã vẫn phải tiếp tục sống.

Những bước chân hằn lại trên mặt tuyết… những vết chân nhuốm máu…

Chap9 | Chap11

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s