[Idelian I] Chap7

Chapter 7: Rạn nứt

Kal Kally

~*~

Ở ngoại ô của một thị trấn nhỏ. Illumi đã bị Kanfu đánh tơi bời. Hisoka chỉ đứng thản nhiên nhìn.

Kanfu quay sang Hisoka. “Muốn đấu chứ Hisoka?”

Hisoka không nói gì, ánh mắt liếc sang cái xác bê bết máu của Illumi, rồi trở về Kanfu. “Không phải cậu là “người dẫn đường” sao?

“Cứ coi như đây là một cuộc sát hạch đi.”

“Tuỳ thôi.”

Cuộc chiến bắt đầu, nhưng có vẻ Hisoka yếu thế rất nhanh. Trước khi Illumi ngất lịm, anh còn thoáng thấy bóng Hisoka ngã xuống.

~*~

Illumi tỉnh dậy trong một căn hầm được chiếu sáng bởi vài ba ngọn đuốc cắm trên tường. Không biết bao nhiêu lâu đã trôi qua. Anh cố cử động, nhưng chợt phát hiện cả hai tay mình đều đã bị xích vào tường. Bề mặt sau lưng anh lạnh buốt. Anh đã bị xích vào tường trong một căn hầm đá.

Illumi không hề vùng vẫy để thoát ra. Vì anh đã kiệt sức và bị thương quá nặng chăng? Dưới ánh đuốc, những vết thương khá sâu trên người anh có vẻ rất nặng, và cứ nhìn áo anh bê bết máu thì có vẻ anh đã mất máu khá nhiều.

Thời gian cứ trôi, cho đến khi những ngọn đuốc đã gần tắt thì mới có người bước vào. Illumi hơi ngẩng đầu lên nhìn. Chính là Kanfu. Hắn phẩy tay ra hiệu cho người đốt lại đuốc, rồi tiến lại gần Illumi.

“Xem ra ngươi đã tỉnh.” Hắn nói với vẻ khoái trá.

“Hisoka đâu?”

“Còn nằm lại ở rìa thị trấn đó.” Kanfu nói mỉa mai. “Nếu hắn sống sót được, thì hắn còn có lợi cho bọn ta. Còn nếu không, thì chết cũng đáng.”

Illumi không hề nói gì. Kanfu dùng chiếc roi điện hất cằm Illumi lên. “Sao, không có gì để nói à? Trước đây sao ngươi nói nhăng nói cuội lắm cơ mà?”

Illumi vẫn im lặng. Kanfu tức giật chỉnh điện, rồi quận tới tấp lên người Illumi, nhưng không nhận lại được dù chỉ một tiếng rên nào.

“Nếu muốn giết thì làm nhanh lên đi.” Illumi chỉ thì thầm.

“Ngươi tưởng ngươi giỏi giang lắm chắc.” Hắn gầm lên. “Chẳng qua ngươi cũng chỉ là vật hy sinh thôi.”

Kanfu nói tiếp khi không thấy Illumi nói gì. “Đúng thế, để đạt được Idelian, phải cần đến 7 người, nhưng không cần cả 7 người đều sống. Ngươi đã được chọn làm vật hy sinh, ngươi có thể rời khỏi những kẻ khác để chờ lúc đi đến cái kết của ngươi được rồi đó.”

“Xem ra tất cả đã được sắp xếp.” Giọng của Illumi chỉ thoảng qua rất nhỏ trong giây lát.

“Hiểu ra rồi đó.” Kanfu phá lên cười. “Ngay từ đầu ngài Kuroi đã sắp đặt tất cả.”

Chợt có tiếng động rất nhỏ. Kanfu không để ý, nhưng Illumi nghe thấy rất rõ. Một thoáng cảm xúc lướt vụt qua đôi mắt vô cảm. Chỉ trong một giây thôi, đôi mắt ấy chứa đầy nỗi thất vọng tràn trề.

Kanfu vẫn thao thao. “Mọi hành động của bọn ngươi đều không thoát khỏi sự sắp đặt ấy. Bọn ngươi chỉ là những con rối trong tay chúng ta.”

“Thật sao?” Tiếng cười nhẹ, mà lạnh như băng của Illumi khiến Kanfu giật mình.

“Ngươi dám hỏi lại ta à?” Hắn gào lên và quất một lần roi điện nữa lên người Illumi. “Khi chúng ta đạt được Idelian, chúng ta sẽ biết được bí mật của sức mạnh vượt qua cả giới hạn. Hãy tự hào là đã từng có lúc được làm con rối của chúng ta đi.”

“Thật đáng tiếc. Ngươi không có cơ hội đâu.” Giọng Illumi vẫn thoảng nhẹ và đều đều không âm sắc.

“CÁI GÌ?!?!?!” Kanfu chưa kịp nói hết câu thì bốn quân bài từ đằng sau bay vụt đến, cắm ngập vào vai, vào ngực hắn. Hắn hộc máu, loạng choạng quay lại và bàng hoàng nhìn thấy Hisoka đang đứng ở cửa, trên môi vẫn là nụ cười lạnh lẽo. Dưới chân anh là những cái xác của thuộc hạ Kanfu. “Không… không… thể… ta đã… giết ngươi…”

“Trình độ ngươi mà đủ giết Hisoka sao?” Illumi nói, tháo những vòng dây xích ra khỏi tay một cách thản nhiên.

Kanfu ngã xuống trong vũng máu của chính mình, hắn cố bò dậy, nhưng không nổi. Bóng Hisoka trước mắt, và bóng Illumi đang bước ra cửa như nhạo báng hắn. “Ngươi… ngươi cũng…”

Illumi quay lại, vô cảm nhìn kẻ thất thế trước mặt mình. Trải qua một chút biến dạng thường thấy, khuôn mặt anh đã trở lại bình thường, cả trên cơ thể không có lấy một vết thương. Tất cả những gì còn lại chỉ còn là mấy vết cháy xém và máu trên áo.

“Đóng kịch ư? Ngươi thật ngu ngốc, Kanfu. Đóng kịch là ưu thế của ta. Ta sống với nó.”

“Và một nhà ảo thuật sẽ chỉ là một nhà ảo thuật tồi nếu không biết đóng kịch.” Hisoka đế thêm, vẫn với nụ cười lạnh lẽo của mình.

“Ta tưởng ngươi khá khẩm hơn. Nhưng ngươi đã để ta thất vọng, vậy thì chết đi.” Ống kim tiêm từ tay Illumi phóng thẳng vào đầu Kanfu. Gã đàn ông giãy lên vài cái rồi tắt thở.

“Đóng kịch hay lắm Illumi.” Hisoka chợt vỗ tay, đứng dựa vào khung cửa.

“Tôi cũng biết là không lừa nổi anh.” Illumi nói mà không hề quay lại nhìn Hisoka.

“Cư xử hoàn toàn khác ngày thường, cố ý để bị đánh. Illumi, nếu cậu muốn lừa tôi, thì cậu đã không dùng cái cách sơ đẳng đó.”

“Rốt cuộc thì anh cũng giả bị thua đó thôi. Tại sao anh lại tới đây.”

“Không hài lòng ư? Vậy tại sao cậu lại để bị bắt? Ngay từ phút đầu tiên, cậu đã biết về vật hy sinh, nhưng cậu vẫn đồng ý nhận lời đề nghị của Kuroi. Illumi, phải chăng cậu đang muốn tìm đến cái chết?”

Illumi quay phắt lại, ánh mắt lộ ra sát khí. Những ống tiêm bay thẳng tới Hisoka, nhưng bị một quân bài gạt đi dễ dàng. “Tôi cảnh cáo anh, đừng nói lăng nhăng, Hisoka.” Illumi gằn giọng.

Hisoka chỉ thản nhiên cười. “Sao đã vội mất bình tĩnh thế? Tôi hiểu cậu hơn bất cứ ai. Cậu muốn thoát khỏi gia tộc Zaoldyeck, cậu ghen tị với em cậu. Nhưng không giống như thằng nhóc, chỉ có một con đường cho cậu nếu cậu muốn tự do. Đó là cái chết. Khi thấy Kanfu và sức mạnh đặc biệt của hắn, cậu đã nghĩ hắn có thể giúp cậu đạt được điều đó. Và chẳng phải ngay vừa đây cậu cũng vừa mong muốn hắn làm được điều đó trước khi tôi đến đó thôi?”

“CÂM ĐI!” Hàng loại những ống kim tiêm lại lao tới, nhưng đều bị Hisoka gạt đi hết.

“Sao cậu không tìm cách đạt được Idelian hả Illumi? Cậu sẽ đạt được sức mạnh vượt qua giới hạn, mức nen vượt qua cả hoàn hảo. Với sức mạnh siêu đẳng ấy, gia tộc Zaoldyeck sẽ vĩnh viến biến mất dưới tay cậu.”

Mũi kim tiêm cắm sập vào khung cửa. Chỉ một mũi kim tiêm tấn công, nhưng nụ cười thoáng chốc đã biến mất trên gương mặt Hisoka. Trên má anh là một vệt xước dài.

Khi sự căng thẳng giữa họ đã lên tới đỉnh điểm thì chợt có một sự việc lạ lùng xảy ra, khiến cả hai đều bị thu hút sự chú ý vào đó trong giây lát.

Một luồng năng lượng nào đó đột nhiên bao bọc lấy cái xác của Kanfu. Nó vỡ nát, rồi tan chảy ngay tức khắc. Cái xác biến mất rất nhanh, chỉ để lại trên mặt đất một miếng đồng bên trên là một số ký tự sáng xanh.

“Ra người dẫn đường là thế này đây.” Illumi nói nhỏ, nhưng anh cũng ghi nhớ lấy dòng ký tự ấy.

Dòng ký tự phát sáng biến mất. Sự im lặng bao trùm lên căn phòng.

“Tôi không cần sức mạnh vượt qua giới hạn.” Illumi chợt lên tiếng, sự tức giận vẫn còn phảng phất đâu đó trong giọng nói. “Tôi chỉ cần một câu trả lời.”

Anh quay đi và bước ra khỏi phòng giam.

Nụ cười bí ẩn và đáng sợ lại xuất hiện trên môi Hisoka. “Cậu biết không, có vẻ cậu sẽ làm một món đồ chơi thú vị đấy.”

Illumi khựng người, nhưng không quay lại. Giọng anh đã lại trở lại đều đều và vô cảm. “Nếu anh muốn Idelian đến thế thì hãy tự đoạt lấy đi. Rồi anh chắc sẽ trở thành người mạnh nhất. Tôi sẽ đợi anh bên ngoài. Nếu anh vẫn còn muốn hợp tác với tôi thì cứ việc. Nhưng hãy để cho tôi yên, bằng không anh sẽ hối hận đấy.” Nói rồi Illumi đi thẳng.

“Thật ngốc.” Một lúc lâu sau khi Illumi ra khỏi căn hầm, giọng Hisoka bỗng trầm đi. Nen anh tăng vụt đến gần giới hạn, khiến những ngọn đuốc trong hầm tắt phụt và nhấn chìm tất cả trong bóng tối.

“Cậu cho rằng thứ tôi muốn là Idelian ư? Hãy để cho cậu yên ư? Quá muộn rồi Illumi. Cho dù bằng cách nào thì cậu cũng sẽ chỉ là một con rối. Hoặc… một món đồ chơi…”

Nguồn sức mạnh của nen xung quanh Hisoka xoáy lịm dần rồi tắt hẳn. Trong tối chỉ sáng lên một đôi mắt lạnh lùng và tàn nhẫn.

“Idelian? Sức mạnh vượt qua giới hạn? Thật đáng nực cười.” Giọng cười của Hisoka trong bóng tối càng trở nên đáng sợ.

“Cực thịnh thì suy vong. Chẳng có điều-không-thể nào đạt được mà không phải trả giá.”

~*~

Khắp người đau nhức, cơ thể mệt mỏi đến rã rời, chưa bao giờ Gon cảm thấy tồi tệ đến thế.

Cậu không biết mình còn bị giam giữ ở đây trong bao lâu nữa, hay là mình đã bị giam giữ bao lâu rồi. Trong cái căn phòng sáng choang không một chút đồ đạc này thời gian nhoà đi không còn rõ rệt nữa.

Đĩa thức ăn được nhét qua cái lỗi dưới gầm cửa bị động đến rất ít. Gon chỉ ăn chút ít khi nào cậu cảm thấy mình không thể cầm cự nổi nữa. Sự thiếu hụt chất và những giấc ngủ chập chờn trên sàn cứng giá lạnh khiến cậu mất sức rất nhiều.

Ngồi bó gối cạnh tường, Gon chỉ còn biết cầu mong mình không trở thành thứ khiến các bạn mình bị ràng buộc và sai khiến.

Gon giật mình. Quanh cậu cả căn phòng bỗng tối sầm lại. Gon đứng bật dậy, ngay lập tức cảm thấy đầu óc choáng váng.

Có tiếng gầm bên trái, Gon vội quay sang và sững sờ nhìn một con quái vật kinh tởm to gấp ba mình lừng lững tiến đến. Da thịt nó chảy rửa ra, để lộ hẳn những khúc xương trắng dã bên dưới. Cả căn phòng tràn ngập trong thứ hơi thở hôi thối của nó. Lại có tiếng gầm phía khác, bao vây khắp quanh cậu là những con quái vật từ nhỏ đến to.

Chúng lao tới tấn công. Gon vội nhảy lên tránh, những móng vuốt sắc nhọn suýt cắm sâu vào chân cậu. Đáp xuống đâu đó phía bên kia căn phòng chỉ còn là bóng tối, Gon đã vội phải tránh một con quái vật khác.

Gon biết rằng mình đã quá mệt mỏi để có thể tiếp tục tránh đòn trong một thời gian dài. Cậu đành phải đánh trả.

Thật lạ, những con quái vật yếu đến kỳ dị. Gon chỉ định đánh ngất chúng, nhưng không hiểu sao có điều gì đó khiến cho cậu không thể dừng lại được. Khi tay cậu dừng trước ngực một con quái vật, thì có một lực vô hình đẩy tay cậu cắm ngập vào da thịt nó. Lần nào cũng vậy. Chẳng mấy chốc, chỉ còn một mình Gon là còn đứng trong một căn phòng chỉ toàn những xác quái vật chảy rữa đến kinh tởm.

Gon thở hồng hộc, cuộc chiến vừa rồi khiến cậu muốn ngã quỵ. Chợt cậu loá mắt, ánh sáng đột ngột trở lại. Khi ánh mắt cậu quen với ánh sáng cũng là lúc trái tim cậu như ngừng đập. Nằm trên sàn phòng giam không phải là những con quái vật mà là những xác người, những xác người mà máu đang ộc ra vẫn còn tươi. Đó là những xác người chết bởi đúng những vết thương mà Gon đã gây ra cho những con quái vật.

“Không…” Gon loạng choạng khuỵu xuống. Cậu vội bò đến cạnh một xác người, cố lay cho người ấy tỉnh dậy. “Đừng chết… Xin đừng chết…” Nhưng người ấy đã tắt thở rồi.

Hoảng hốt, Gon vội lay một xác người nằm sấp mặt xuống đất. Cậu lật xác người ấy lên và choáng váng giật lùi lại. Nằm trước mặt cậu là xác của một thằng nhóc chỉ trạc tuổi cậu, trên gương mặt nó là nỗi hoảng sợ khủng khiếp và một dòng máu chảy xuống cằm. Trước ngực nó là một lỗ thủng xấu xí.

“Không… tôi đã làm gì thế này…” Gon rên lên. Nước mắt trào lên trong mắt cậu. Cậu vội đưa tay lên mắt dụi và kinh hoàng nhận ra tay cậu nhuốm đầy máu.

Cậu muốn tin đây chỉ là giấc mơ biết bao, nhưng trong phòng giam sáng loá, máu vẫn đan thành những vệt dài trên tường. Nằm rải rác trong phòng vẫn là cả chục xác người đã chết.

“Tại sao…?” Gon khóc không thành tiếng, nỗi sợ hãi và ghê tởm chính mình khiến người cậu run bần bật.

“KHÔNGGGGGGGG!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

~*~

Trong bóng tối có những bóng người lạ lùng.

“Coltopi, giỏi lắm.” Một giọng nữ cất lên. “Tạo giả một vật sống trên một vật sống khác hẳn không dễ.”

“Không thể tin được là thằng nhóc không muốn làm hại cả đến những con quái vật ghê tởm như vậy.” Một giọng nữ khác nói. “Tôi gần như cảm thấy thương hại nó. Machi, làm thế có cần thiết không?”

Người con gái tên Machi thu lại những sợi chỉ vào tay mình. “Cần thiết chứ, Shizuku. Đây là cách dễ nhất để đập gãy tinh thần thằng nhóc đó.” Chợt cô thở dài. “Thật tôi cũng không ngờ nó chỉ định đánh ngất những con quái vật kinh tởm mà nó thấy. Lần đầu tiên thử điều khiển cả chục vật sống đã đủ mệt rồi, lại còn phải điều khiển cả thằng nhóc đó nữa.”

“Thì sợi chỉ của cô cũng được lúc tỏ ra hữu dụng rồi còn gì? Nhưng… tôi không biết nữa, tôi cảm thấy tiếc cho thằng nhóc… Giết nó là một chuyện, nhưng thế này…”

“Tôi cũng gần như tiếc cho một đứa trong sáng đến như nó. Dù sao cũng bõ công sức.” Machi thở dài, không hiểu sao dù đã thành công mà cô cũng không vui nổi. “Dancho đã chấp nhận lời đề nghị của tên Kuroi đó không phải vì Geinei Ryodan, cũng không phải vì mình mà lại vì gã sử dụng xích. Giờ nếu cần, tôi cũng không chắc Dancho sẽ chọn chúng ta hay chọn gã sử dụng xích. Đừng nghĩ ngợi nữa Shizuku, vì nhóm Spider, chúng ta phải làm thế này thôi.”

“Đúng.” Shizuku đáp lại, vì một lý do nào cô cũng không biết, cô phải nén một tiếng thở dài.

Một bóng người bịt mặt tiến lại gần, trên tay là một thằng bé có mái tóc đen nhọn.

“Feitan, sao lâu vậy?”

“Thằng nhóc như đã phát điên. Nó đánh lại tôi.”

“Tốt.” Shizuku và Machi đồng thanh nói một lúc, nhưng sự vui mừng có vẻ gượng gạo.

Coltopi nãy giờ im lặng, chợt cất tiếng. “Shalnark bảo chúng ta phải nhanh chóng kia mà. Cậu ta chỉ khống chế được các mắt theo dõi của Kuroi trong một thời gian nhất định thôi.”

Machi gật đầu. “Shizuku, đến lượt cô đấy, hãy hút hết đừng để sót một dấu vết nào.”

Những bóng người lạ lùng đi khuất vào bóng tối.

~*~

“Cái gì?!?” Kuroi gầm lên. “Con tin đã biến mất?!?”

Tên thuộc hạ run rẩy lí nhí vâng dạ trong điện thoại. “Cả Kanfu cũng đã chết. Chúng ta hoàn toàn mất dấu vết của Hisoka và Illumi Zaoldyeck.”

“Mày còn ở đây làm gì?!? Mau đi tìm chúng đi!” Kuroi gắt và ném sầm cái máy điện thoại xuống.

Lão dựa người vào ghế và cau mày. Kanfu đã ngu ngốc không nghe lời lão và khiêu chiến với Hisoka. Đúng ra Hisoka biết Kanfu là người của lão thế nào cũng sẽ hạ thủ lưu tình. Nhưng Hisoka lại giết thuộc hạ của lão. Hisoka không dễ bị xúc phạm. Chỉ còn lại một trường hợp. Không biết Kanfu đã động đến cái gì của Hisoka ghê gớm đến thế khiến Hisoka không thể bỏ qua?

Và lại còn thằng nhóc con tin nữa. Xem ra lão mất dấu vết của Hisoka ngay lúc thằng nhóc mất tích. Hai chỗ cách nhau tới hàng dặm, vậy không thể là Hisoka. Bọn nhóm 7 người còn lại không thể giải cứu cho nó vì lão theo dõi rất chặt. Hisoka không hẳn đáng lo ngại, bởi lão biết chắc Hisoka cuối cùng rồi thế nào cũng sẽ tìm đến chỗ có Idelian. Nhưng lũ đã cứu thằng nhóc kia thì lại là một vấn đề khác.

Ngoài lão và nhóm bảy nguời, chẳng nhẽ lại còn một phe thứ ba? Phe này cũng muốn chiếm lấy Idelian ư?

Môi Kuroi nghiến lại thành một đường mỏng. Lão phải hết sức cẩn thận từ đây trở đi.

Kế hoạch hoàn hảo của lão đã có những vết rạn.

Và đôi khi chỉ một vài vết nứt nhỏ nhoi cũng có thể làm sụp đổ cả một công trình xây dựng hàng chục năm trời.

Chap6 | Chap8

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s