[Khánh trúc nan thư chi phi tặc Tiểu Lan Hoa] Quyển thượng – Chương4

Tiểu Thất ngủ tại phòng chung của tôi tớ trong nha môn hậu đường, đình viện vô cùng đơn giản được ngăn ra mấy gian phòng, mỗi gian có một tấm ván gỗ làm giường, trên giường đôi ba người nằm la liệt ngủ.

Hắn trở về phòng, nhưng không lập tức nằm lên vị trí của mình nghỉ ngơi, trong lòng ẩn hiện chút lo lắng.

Võ công Thần Tiên Cốc không giống môn phái khác, ngoại âm nội dương, chú trọng âm dương tương sinh tương trường, uy lực tu luyện được cũng phi thường kỳ lạ.

Chính là công phu càng cao càng nguy hiểm, nếu nôn nóng quá mức hoặc tâm tư không ổn định đều dễ dàng xảy ra sự cố.

Thần y sư đệ nói, đại sư huynh trước kia chính vì quá nóng lòng báo thù mà ngày đêm luyện tập, sau này tuy võ công tinh tiến, trên giang hồ cơ hồ không có đối thủ, nhưng bởi vậy kinh mạch nghịch chuyển, tẩu hỏa nhập ma, lục phủ ngũ tạng đều thương tổn.

Thần y sư đệ còn nói, nếu như không dùng dược điều trị cẩn thận, sư huynh khó có thể sống quá ba năm.

Tình hình hiện giờ, sư huynh nhà hắn chịu kích động mà chạy đi, người trong nha môn cũng không đuổi theo, để hắn ở bên ngoài như thế liệu có chuyện gì xảy ra không?

Tiểu Thất lo lắng mọi bề, cuối cùng vẫn là từ bỏ ham muốn nằm trên giường đánh một giấc no say, ra ngoài tìm sư huynh.

Tiểu Thất vòng vo quanh nha môn, đều không thấy người. Lúc này vừa vặn có lão bá gõ mõ cầm canh đi tới, hắn vội vàng bắt lấy đối phương, hỏi: “Lão bá, lúc ngươi canh tuần có thấy Tiểu Hắc đại nhân chạy qua không? Nha môn có việc gấp phái ta đi tìm hắn!”

Tiểu Thất đoán Lan Khánh ở Quy Nghĩa huyện dùng tên Tiểu Hắc, ai ai cũng biết ai ai cũng hiểu. Quả nhiên hắn vừa mở miệng, lão bá lập tức chỉ ngọn núi ngoại thành nói: “Tiểu Hắc đại nhân vừa mới đi theo hướng ngọn  núi kia.”

Tiểu Thất tạ ơn đối phương, lập tức chạy về phía đó, lão bá gõ mõ ở phía sau hô to: “Người trẻ tuổi, ngươi cẩn thận a, nghe nói gần đây trên núi thường có gấu lớn lui tới!”

Tiểu Thất lên núi không đụng phải gấu lớn, nhưng bắt gặp vài con gà rừng nửa đêm không ngủ ra đường mòn mổ kê.

Hắn nhanh nhẹn bắt lấy một con, tiếp theo đi đến giữa sườn núi phát hiện một sơn động, từ trong sơn động hắt ra ánh lửa bập bùng.

Tiểu Thất vọng thăm dò, thấy trong sơn động Lan Khánh nằm nghiêng người trên đống cỏ khô, một tay chống đầu, một tay chỉ đạn bắn tung củi lửa, tàn đóm bay ngập không trung.

Bên cạnh Lan Khánh có một lọ Hoàng Tửu uống đến phân nửa, Hoàng Tửu bị lửa đỏ hun nóng, hương rượu ngào ngạt phát ra.

“Lấm la lấm lét làm gì?” Lan Khánh ung dung thốt ra.

“Hắc hắc hắc, đại sư huynh thật hăng hái, ngươi ở trong này uống rượu, như thế nào lại không kêu sư đệ cùng đi?” Tiểu Thất nịnh nọt cười nói.

“Hừ!” Lan Khánh không quay đầu lại nhìn hắn.

Tiểu Thất dừng một chút, lúc này không bị cấm gọi đại sư huynh, cảm thấy có chút kì quái, giương mắt nhìn trông Lan Khánh, thấy hắn lại bắt đầu gảy đống lửa, quang ảnh di động làm khuôn mặt hắn gợn nét bi sầu.

Người này hiện giờ vì bị cha phạt nên tâm tình không tốt, cũng không thèm đếm xỉa tới một tiểu lâu la như hắn.

Tiểu Thất đi vào trong sơn động, tự mình tìm một chỗ ngồi xuống, dùng một nhánh cây xuyên qua thân gà rừng, đem nướng.

Hai người không ai nói gì, chỉ đến khi mỡ gà rơi xuống đống lửa phát ra tiếng xèo xèo, mùi thịt nồng đậm thơm ngon tràn ngập sơn động, Tiểu Thất mới bẻ lấy phần chân gà, cung kính đưa Lan Khánh.

“Sư huynh thỉnh dùng.”

Lan Khánh liếc nhìn hắn một cái, mở miệng: “Ta không ăn cái này.” Tiếp theo ngân quáng lóe sáng, Lan Khánh dùng kiếm cắt ra phần mông gà*, Tiểu Thất hiểu ý, lập tức đem khối thịt đưa cho sư huynh hắn.

“Ngoan.”Lan Khánh làm bộ dáng đại gia tiếp nhận phần mông gà tiểu tức phụ* Tiểu Thất dâng lên.

Nhìn Lan Khánh đưa mỹ thực tới miệng cắn một miếng, Tiểu Thất không khỏi cảm thán. “Người đẹp, chính là ăn mông gà cũng vẫn đẹp!”

“Hừ!” Lan Khánh nói. “Ngươi nói thêm câu nữa, ta sẽ đem mông ngươi nhét vào miệng ngươi.”

“Ách, hảo, không nói không nói!” Tiểu Thất biết Lan Khánh nói được làm được.

Kỳ thật hắn dễ dàng giải thích vì sao người này không thích kẻ khác nói đến dung mạo mình. Từ trước đến nay khuôn mặt Lan Khánh đã gây cho hắn không ít phiền toái, Tiểu Thất cho dù dùng cả mười ngón tay thêm mười ngón chân cũng đếm không xong.

Tròng mắt Tiểu Thất vòng vo chuyển, chậm rãi dựa vào vách núi, nhìn Lan Khánh uống một ngụm rượu lại ăn một miếng thịt, hắn bỗng thấy cao hứng, lúc này mới nói: “Cái kia. . . Là Thi đại nhân lén kêu ta tìm ngươi, hắn nói trên núi rất lạnh, bảo ngươi trở về giường ngủ. Còn có, hắn mong ngươi đừng giận hắn.”

“Thật sao?” Lan Khánh nhãn tình sáng lên, rồi lại lập tức bĩu môi.”Vậy vì cái gì không tự mình tìm ta? Ta đã chạy rất nhiều lần, cha cũng không một lần đi tìm.”

Lan Khánh nghĩ nghĩ, cả giận nói: “Thật sự làm người ta sinh tức khí.”

Tiểu Thất vội vàng nói: “Thi đại nhân cũng là không muốn! Hắn thân là quan phụ mẫu, tối quan trọng chính là làm gương tốt, sao có thể vừa mắng ngươi đã lập tức đi tìm? Việc này khẳng định không được. Huống hồ người chung quanh đều nhìn hắn, nếu hắn phạt ngươi nhẹ hơn một chút, sẽ có người dị nghị, lại để những lời đó rơi vào tai kẻ ác tâm, vậy Thi đại nhân dù thương ngươi thế nào cũng không có biện pháp cứu ngươi!”

Tiểu Thất nhẹ giọng hỏi: “Này. . . Thi đại nhân là vị quan thanh liêm, không tham không hủ, hẳn là gây thù chuốc oán với nhiều người?”

Lan Khánh gật đầu.”Nam tiên sinh nói cha ta vốn là đại quan, chính bởi không chịu thông đồng với người trong quan trường làm bậy, hơn nữa nói chuyện quá thẳng thắn nên đắc tội với quyền quý trong triều cùng hoàng thượng, từ nhị phẩm đại quan, nay lại bị lưu đày đến tiểu huyện Tây Nam thâm sơn cùng cốc.”

Tiểu Thất nắm được mấu chốt, lại hỏi: “Sư huynh, ngươi không ở bên Thi đại nhân sao? Thế nào lại không rõ ràng chuyện Thi đại nhân mà phải nghe Nam tiên sinh kể?”

Lan Khánh nói: “Hơn nửa năm trước, ta cùng cha về Quy Nghĩa huyện nhậm chức, ta gặp mưa sinh bạo bệnh, rất nhiều chuyện đều quên hết.”

Lan Khánh bâng quơ nói, nhưng Tiểu Thất nghe thế, lại chắc chắc khi đó Lan Khánh chạy khỏi Yến Đãng Sơn, vừa vặn được Thi Vấn cùng Nam Hương cứu sống, đưa về Quy Nghĩa huyện.

Tiểu Thất gật gật đầu, nói: “Một khi đã như vậy, ngươi nên thông cảm cho nỗi khổ tâm của Thi đại nhân. Hắn chỉ có một đứa con trai là ngươi, đương nhiên là muốn bảo hộ ngươi. Cái này chính là thà tự mình đánh con, còn hơn để con bị người khác đánh! Thi đại nhân cam nguyện tự mình phạt ngươi đau lòng, cũng không đem ngươi giao vào tay người khác cho người ta đánh bằng bản tử a! Kẻ làm cha đương nhiên hiểu rõ con mình nhất, sư huynh ngươi nói có đúng không?”

Lan Khánh nghiêng đầu nhìn hắn, sau uống ngay một ngụm rượu, điểm hạ đầu.”Hắn là cha ta, hắn phải phạt ta, ta để hắn phạt.”

Tiểu Thất cùng Lan Khánh tán gẫu hồi lâu, sư huynh kêu gì hắn đều kính cẩn nghe theo, lại cảm thấy vô cùng thân thiết, giống như người này không phải sư huynh mà là thân ca của hắn.

Lan Khánh đột nhiên hỏi: “Sư huynh kia, bộ dạng rất giống ta? Cho nên ngươi mới kêu ta là sư huynh?”

Tiểu Thất lặng người, vẻ mặt có phần phức tạp, sau mới chậm rãi nói: “Đúng vậy.”

“Sư huynh ngươi hiện giờ ở nơi nào?” Lan Khánh hỏi.

Tiểu Thất lúc này im lặng càng lâu, một lát mới trả lời: “Người kia… đã mất.”

Tiểu Thất nhìn Lan Khánh, trên mặt biểu tình không biết là khóc hay cười, chỉ duy nhất nhìn ra được là ánh mắt người này xuyên thấu hắn giống như nhìn người khác, bao hàm nỗi niềm tưởng niệm thản nhiên.

“Chết?” Lan Khánh nói.

“Ừm.” Tiểu Thất chậm rãi gật đầu.

Lan Khánh nghĩ nghĩ “Vậy được rồi, ngươi về sau có thể kêu ta là sư huynh, ta sẽ không phản đối.”

Lời Lan Khánh khiến Tiểu Thất nở nụ cười. Nếu là trước kia, hắn căn bản không dám tưởng tượng Lan đại giáo chủ sẽ nói ra những lời an ủi như vậy, còn ở bên cạnh hắn ôn hoà nói chuyện.

“Ngươi cùng sư huynh như thế nào, các ngươi cảm tình tốt lắm?” Lan Khánh hỏi. Hai gò má ửng hồng, tựa hồ nhiễm chút men say.

Tiểu Thất thấy bộ dáng Lan Khánh, trong lòng chút phòng bị với hắn cũng hoàn toàn tháo gỡ.

“Ngươi muốn biết?” Tiểu Thất hỏi.

Lan Khánh nhìn hắn.

Ánh mắt Tiểu Thất hoài niệm xa xưa, cúi thấp đầu nhìn đống lửa, hít một hơi thật sâu. “Ta không biết nên nói từ đâu… Ta và ngươi… Không, ta cùng hắn quen biết… nên à… ở trong một tòa nhà lớn. Tòa nhà kia là niềm ngưỡng mộ của rất nhiều người, nhưng cũng chặt chẽ khóa kín nhiều người không cho họ trốn thoát.”

“Khi đó ta còn nhỏ, lần đầu gặp hắn chỉ cảm thấy ai trên thế gian này cũng không xinh đẹp được như vậy, ta nhìn xem mà nước miếng chảy ròng ròng, ba hồn bảy vía mấy ngày sau mới trở lại.”

Lan Khánh nở một nụ cười, Tiểu Thất cũng cười theo.

Tiểu Thất tiếp tục nói. “Sau ta mới biết chủ nhân tòa nhà kia đối với hắn làm… làm một số việc cực kỳ không tốt, còn đem nhốt hắn ở nơi nhật quang không thể chiếu rọi… Hắn hận người kia, kèm theo cũng không vui mừng khi thấy ta.”

“Vì cái gì?”

Tiểu Thất biết Lan Khánh muốn hỏi gì. “Bởi vì người kia đối với ta vô cùng tốt.”

Lan Khánh gật gật. “Hận ốc cập ô*”

“Hận ốc cập ô là dùng như thế này sao?” Tiểu Thất cười, lại nói. “Lúc sau, bởi vì hắn muốn trốn khỏi lồng sắt đó, nên mới lợi dụng ta dẫn hắn đi, ta cũng muốn hắn rời đi liền ra tay giúp hắn một phen. Sau đó…”

Có một số việc hiện giờ nhớ tới tâm vẫn đau âm ỉ, ngay cả khi biết sự tình vốn phải như vậy, vẫn không cách nào giúp bản thân tránh khỏi bi thương.

Tiểu Thất thở hắt ra, giản lược một chút việc không cần thiết, nói tiếp:

“Kỳ thực người đó cũng rất tốt, sư phụ hắn tới cứu hắn, hắn được sư phụ cứu lại cảm thấy ta giúp rời đi chắc chắn sẽ bị phạt, cho nên mấy ngày sau lại cầu sư phụ quay lại cứu ta, rồi ta được sư phụ hắn thu làm môn hạ, trở thành đệ tử Thần Tiên Cốc.”

Lan Khánh uống một ngụm rượu, yên lặng lắng nghe Tiểu Thất.

“Chỉ là, ta trong lòng còn khúc mắc, sau khi học từ sư phụ mấy thứ công phu hữu dụng liền rời khỏi sư môn, không cùng hắn ở lại Thần Tiên Cốc.” Tiểu Thất nói.

“Ngươi hận hắn lừa ngươi?” Lan Khánh hỏi.

“Không.” Tiểu Thất lắc đầu. “Chủ nhân tòa nhà kia đối với hắn thật sự rất xấu, hắn nên đi, không nên lưu lại… Hắn lợi dụng ta như thế, cũng là có nguyên nhân…”

“Ừm.”

Tiểu Thất lại nói: “Được một thời gian yên ổn, ta phát hiện hắn cũng rời khỏi cốc, còn ở Ô Y Giáo, thành ma giáo giáo chủ, võ lâm nhân sĩ nghe thấy đều mất hồn bạt vía. Ta dịch dung đến bên cạnh hắn, chỉ muốn xem hắn như thế nào, có hay không còn hận người kia, có hay không muốn gặp ta…. Ai ngờ cứ như vậy vài năm trôi qua, thời gian gần đây mới rời khỏi hắn.”

“Hắn biết sư phụ truyền cho ta thuật Dịch Dung, có lẽ hắn cũng biết người bên cạnh là ta, cũng có lẽ hắn từ đầu tới cuối chỉ cho ta là một hộ pháp của hắn…”

“Kỳ thực, rất nhiều thời điểm ta thấy hắn, đều muốn nói với hắn, sự tình trước kia đừng suy nghĩ nữa, hận một người cũng không làm cho lòng thảnh thơi hơn. Nếu hắn có thể rũ sạch cừu hận, tìm một người tốt sống qua ngày, có lẽ, có lẽ hiện nay con đàn cháu đống, mà không phải ở Yến Đãng Sơn ngày ngày bị thiên hạ quần hùng vây công, rơi vào kết cục hủy thân trong biển lửa…”

Tiểu Thất càng nói mắt càng phiến hồng. Hắn muốn chính miệng nói cho Lan Khánh, tiếc rằng thời cơ đã qua, người khiến hắn canh cánh trong lòng rốt cuộc không nghe được.

“Ta không phải nói ngươi có thể kêu ta là đại sư huynh sao? Vậy những lời ngươi nói ta đều nghe thấy được, ngươi còn khóc lóc gì!” Lan Khánh nhìn thấy hốc mắt Tiểu Thất đỏ au, tìm một hồi mới ra lời nên nói, nhưng câu chữ lại làm cho bản thân cảm thấy kỳ lạ. “Là do ta vừa rồi đánh ngươi rất đau nên ngươi khóc?”

“Không việc gì, không việc gì, ta chỉ nhất thời thấy mũi cay cay.” Tiểu Thất vội vàng lau nước mắt. “Sư đệ hiện giờ hoàn toàn không còn vướng mắc, chỉ cần sư huynh nhớ rõ từ nay về sau đừng đánh ta nữa là được!”

“… Còn tùy tình hình.” Lan Khánh vẫn cảm thấy lời nói không được tự nhiên, xoay đầu đi nơi khác. “Ngươi đừng khóc, ta ghét thấy người khác khóc!”

“Vì cái gì phải tùy tình hình?” Tiểu Thất lập tức dùng sức chùi mắt.

“Bởi vì khuôn mặt ngươi, đôi khi đáng ghét đến muốn đập!” Lan Khánh nói.

“Ai… sư huynh, ngươi lý nào lại như vậy?” Tiểu Thất cười khổ.

.

Đêm nay, hai người nói chuyện câu được câu không, chuyện cũ năm xưa không nhắc tới lần nữa. Tiểu Thất nói vòng nói vo, cùng Lan Khánh nói hết chuyện thiên văn địa lý lại đến chuyện cha hắn ở nha môn. Cuối cùng Lan Khánh thấy phiền phức, hơn nữa đã mệt mỏi liền không trả lời câu hỏi Tiểu Thất, ngả đầu lên đống cỏ khô ngủ.

Lan Khánh đã say giấc, Tiểu Thất cũng thiêm thiếp ngủ .

Có thể bởi điều còn canh cánh trong lòng bao lâu nay đã nói được cho người kia nghe, tâm tình nhẹ nhõm, Tiểu Thất ngủ rất say. Ngày hôm sau, khi hắn tỉnh lại đã thấy Lan Khánh đang đứng ở cửa động, chuẩn bị ly khai.

“Sư huynh, chờ ta!” Tiểu Thất ngáp dài, xoa xoa mắt, đấu tranh mấy lượt mới đứng lên đuổi theo Lan Khánh.

“Về sau, những lúc không có người ngoài, ngươi có thể gọi ta là sư huynh, nhưng khi có người, ngươi phải kêu tên ta.” Lan Khánh nói.

“Tuân lệnh!” Tiểu Thất mang theo khuôn mặt ngái ngủ cười sang sảng, lộ ra hai cái răng nanh nho nhỏ.

Lan Khánh nhìn khuôn mặt người này ngơ ngẩn cười, trong lòng trỗi lên tư vị là lạ, nhưng chỉ trong chốc lát liền xoay người rời đi, không nghĩ đến nữa.

Tiểu Thất còn chưa tỉnh ngủ, lẽo đẽo theo Lan Khánh xuống núi.

Đi a đi a, Tiểu Thất vừa ngáp dài vừa nghĩ rốt cuộc đã có ngày nào hắn ngủ no đến vậy chưa?

Hắn rõ ràng rất thèm ngủ, nhưng một ngày không thể nằm đến ba canh giờ, luôn thường vì một chuyện gì đó chạy ngược chạy xuôi, còn phải ăn ngủ nơi hoang dã.

Ngẫm lại mới thấy số mình thật khổ.

“Ai, sư huynh, ngươi muốn ăn gì không? Bên ngoài nha môn có quán bán bánh nướng không tồi, ta ăn bánh trước rồi mới trở về, ngươi thấy thế nào? Tiểu Thất hỏi.

Lúc này, Lan Khánh đi đằng trước hắn đột nhiên dừng lại, Tiểu Thất không kịp thu thế, cái mũi đập vào lưng Lan Khánh. “Làm sao vậy, cư nhiên ngừng lại?” Tiểu Thất vội vàng hỏi.

“Hừ!” Lan Khánh đặt ngón tay bên môi, ra hiệu không được vọng động.

Lan Khánh rón rén đi tới trước, Tiểu Thất cẩn thận theo sau. Hắn cùng Lan Khánh lẻn vào sau bụi cỏ, nhẹ nhàng đẩy đám cỏ dại cao cao hai bên.

Trước mặt lúc này hiện ra một cảnh tượng làm cho Tiểu Thất cả đời cũng không thể quên.

Trước bụi cỏ là một khoảng đất trống, giữa khu đất lố nhố hơn mười con heo rừng lớn nhỏ đang hầu hầu kêu, răng nanh trên đầu đều dài đến mức người ta phải sợ hãi, mỗi con cơ hồ to gấp ba bốn lần heo nhà, hơn nữa lại tụ lại một chỗ xôn xao. Tiểu Thất nhìn chúng, run như cầy sấy.

Hắn đang tính giật nhẹ ống tay áo Lan Khánh, kêu Lan Khánh nhanh rời đi, không nghĩ tới vừa ló đầu qua, má ơi, ánh mắt đại sư huynh toàn bộ phát sáng, ngay cả mặt đất xung quanh dường như cũng sáng choang lên, chằm chằm nhìn hơn mười con heo rừng hung mãnh.

“Sư… sư huynh!” Tình thế này giống như hắn thấy mỹ nhân, xúc động đến chảy nước miếng, chỉ hận không thể ngay lập tức chạy tới.

Lũ heo rừng này đang ở địa bàn tranh giành sủng thiếp, mỗi con miệng sùi bọt mép, răng nanh lộ hung quang, cúi đầu phun phì phì.

Trong đó có một con nhịn không được gây rối trước, đàn heo lập tức phóng tới, cắn cắn táp táp, đánh đánh đâm đâm.

Lan Khánh đột nhiên chạy ra ngoài, tốc độ nhanh như bay làm Tiểu Thất trở tay không kịp.

“Sư huynh a…” Tiểu Thất đau đầu kêu lên.

Hắn nhìn Lan Khánh gia nhập vào cuộc chiến, không chỉ xông pha mà còn đánh tới cắn tới. Tiếng heo kêu vang vọng tận mây xanh, thảm thiết, vô cùng thảm thiết…

“Nãi nãi a…”

Tiểu Thất ở sau bụi cỏ run rẩy.

Cư nhiên lại há miệng cắn heo rừng, cắn đến máu heo đầm đìa, chính hắn lại còn mở to một miệng đầy máu, ánh mắt phát sáng, đuổi lũ heo chạy toán loạn.

“Hầu… hầu… hầu… hầu…” Heo rừng vừa chạy trốn vừa kêu la.

Tiểu Thất cảm thấy chính mình muốn té xỉu.

Tối hôm qua còn thấy Lan Khánh tẩu hỏa nhập ma không nghiêm trọng lắm, như thế nào hôm nay toàn bộ phát cuồng?

Cuối cùng, Lan Khánh thu được một núi heo, Tiểu Thất đứng ở bên cạnh ba hồn bảy vía bay biến không trở lại.

Lan Khánh chọn một con heo đại vương lớn nhất to nhất khênh lên, quay trở lại, phát hiện Tiểu Thất đang nhìn thẳng hắn, lập tức lui vài bước, nói: “Cái to nhất này là của ta, một mình ta ăn. Ngươi muốn ăn thì tự mình lựa cái lớn thứ hai mà lấy.”

“…” Miệng Tiểu Thất mở thật lớn.

“Còn không đi?” Lan Khánh quát một tiếng, thực sự cho rằng người này định đoạt heo của hắn.

“Vâng là là…” Tiểu Thất giống như một tiểu túc phụ nghe lời, khiêng một con heo tràn đầy nước miếng và vết răng Lan Khánh cắn trở lại. Sau đó Lan Khánh mới hài lòng quay người đi xuống chân núi.

Lúc này, trong đám thi thể heo rừng, một con heo con đen sì đột nhiên vọt ra, thấy bóng Tiểu Thất liền kêu hầu hầu hầu.

Tiểu Thất không để ý tới nó, chân tay run rẩy đi theo Lan Khánh, một mình kéo heo chậm rãi hướng về thị trấn.

Con heo con kia vẫn hầu hầu kêu, gắt gao đi sau lưng Tiểu Thất, cùng hắn trở về.

***

Khoảng giữa trưa, Tiểu Thất cùng Lan Khánh trở lại nha môn, Lan Khánh đem heo phóng như bay vào giữa đình, há miệng đầy máu toan cắn một miếng.

Tiểu Thất vội vàng kéo con heo ly khai, đối diện với ánh mắt tức giận của Lan Khánh, hắn nói nhanh: “Heo này ăn sống cũng tốt, nhưng nếu ngươi để ta đem củi lửa ra nướng, khẳng định còn ngon hơn nhiều!”

Lan Khánh chỉ khoanh tay, liếc mắt nhìn Tiểu Thất giúp hắn chuẩn bị, phân tách nội tạng heo, đốt lửa nướng heo rừng. Tiểu Thất nhanh nhẹn đem hết thảy làm cho tốt, đến khi mùi thơm bao trùm nha môn, người làm công ai ai cũng thèm nhỏ dãi, hắn không cam lòng bị Lan Khánh hiếp bức mới đem heo nướng chín khiêng về.

Heo đại vương đương nhiên tiến cống cho Lan đại giáo chủ, còn heo nhị vương đem phân phát cho nha dịch cùng quản lý lục phòng.

Món lòng heo Tiểu Thất vốn muốn mang đến phòng bếp cho Tiểu Lan Hoa, ai ngờ Lan Khánh đang ăn, đột nhiên chạy tới trước mặt Tiểu Thất.

Tiểu Thất đang cầm đám ruột cùng nội tạng đầm đìa máu, tiến cũng không được, thối cũng không xong.

“Sư huynh còn có chuyện gì a? Heo kia ăn không đủ sao? Ăn không đủ ta bảo đầu bếp nấu canh phổi heo cho ngươi uống. Người ta nói lấy hình bổ hình, ăn gì bổ nấy.” Tiểu Thất mặt ngoài cười nói, trong lòng không ngừng chỉ trích: “Để ngươi đỡ phải vô tâm vô phế, đem sư đệ của mình làm nhục.”

Lan Khánh nhìn đám nội tạng, hỏi: “Mật! Mật heo là cái nào?”

Tiểu Thất liếc nhìn một khối đen đen trong tay, cong miệng nói: “Này, là cái này.”

Lan Khánh cầm vật kia lên, không thèm giải thích liền hướng miệng Tiểu Thất nhét thẳng vào. Tiểu Thất sợ tới mức món lòng rơi khỏi tay, liều mạng giãy giụa thối lui. Kết quả, hai người ngã xuống cùng một chỗ.

Lan Khánh đè chặt Tiểu Thất xuống mặt đất không cho nhúc nhích, tiếp theo hắn bóp túi mật heo, toàn bộ trút vô miệng Tiểu Thất.

Mật heo vừa tanh lại vừa đắng, không chỉ khoang miệng Tiểu Thất mà ngay cả xoang mũi đều bị dịch mật xâm chiếm, sặc đến mức ho ra nước mắt.

Những người khác đứng một bên, dùng ánh mắt thương hại nhìn Tiểu Thất.

Tiểu Đầu Nhi của bọn họ thông thường cứ hai ba ngày lại nổi điên một lần, có khi tha gà tha vịt tha trâu trở về, có khi tha hươu tha hổ tha gấu trở về, thường thường hắn không hài lòng ai hầu hạ, sẽ đè xuống đánh, trút mật heo thế này vẫn còn tốt chán. Mật heo thanh nhiệt giải độc, đối với thân thể trăm điều lợi, không điều hại a!

Bắt Tiểu Thất uống xong chỗ mật ghê rợn kia, Lan Khánh mới bò dậy.

Hắn toét miệng cười: “Lấy hình bổ hình, bởi vì ngươi không can đảm cho nên mật heo ta không hưởng, toàn bộ đều lưu lại cho ngươi.” Ánh mắt hắn phát sáng, lại nói: “Còn lại một túi ngươi buổi tối nhớ ăn, phải ăn sống, ăn sống mới là đại bổ a!”

Nói xong hắn liền quẹt quẹt vết mỡ heo trên miệng, vui vẻ nhảy nhót đi tìm cha hắn cùng sư gia.

Lan Khánh vừa rời đi, Tiểu Thất lập tức cuồng nôn, vừa nôn vừa căm giận: “Lan Khánh, ngươi là đồ ác nhân, vô tâm vô phế. Đại gia ta đối tốt với ngươi, ngươi lại đối với đại gia ta như vậy! Cứ tiếp tục để ngươi ức hiếp, không cần tới ba năm, đại gia ta trong vòng một năm sẽ bị ngươi bức tử!”

Tiểu Thất run run, không được, tối này phải nghĩ cách, rời khỏi nơi này trước rồi nói sau.

***

Chạng vạng tối, tà dương nhuộm đỏ trời tây, nội nha vang lên ba tiếng gõ mõ, đã đến thời gian nha môn đóng cửa nghỉ ngơi.

Tiểu Thất tắm rửa sạch sẽ, cả người hương thơm ngào ngạt, tay cầm bình ngọc lưu ly đen, cúi đầu suy tư.

Hắn đứng ở trong sân nghĩ không biết có nên giải thích rõ lai lịch của mình với huyện thái gia, đem bình thánh dược, dùng điều trị kinh mạch do thần y sư đệ ủy thác mình đưa cho đại sư huynh, giao lại cho huyện thái gia, để người này cho đại sư huynh đều đặn uống nhằm bảo toàn tính mạng.

Năm đó ở Yến Đãng Sơn, bát sư đệ nói với hắn rằng đại sư huynh chỉ còn ba năm vận mệnh. Hắn không dám quên, đêm qua hắn đã lén đổ thuốc bột không mùi không vị lên gà nướng đưa cho Lan Khánh.

Chỉ là hiện giờ hắn phải đi, việc này không thể không giao lại cho người khác.

Tiểu Thất hạ quyết tâm, đang chuẩn bị đi đến trạch viện huyện thái gia cư ngụ, đột nhiên trước mặt tối sầm, vài gã cưỡi ngựa cao to chặn đường hắn.

Tiểu Thất ngẩng đầu, mở to mắt hỏi: “Các vị có gì chỉ dạy?”

Đứng chắn trước mặt Tiểu Thất không phải ai xa lạ mà chính là “Tứ đại kim cương” Kim Trung Báo Quốc của Quy Nghĩa huyện nha.

Bốn người này nhìn chằm chằm Tiểu Thất, ánh mắt bốc hỏa khó chịu, như thể muốn đem hắn đốt thủng vài lỗ. Đinh Kim cầm đầu mấy người kia, tiểu đầu này bộ dạng mặt dài miệng chuột, mở miệng nói trước: “Tiểu tử, ngươi mới tới có gì không hiểu phải hỏi, đừng có phá nha môn quy củ!”

Tiểu Thất dừng một chút rồi cười với Đinh Kim.”Cái gì quy cái gì củ? Ngươi nói ta không hiểu?”

Lý Trung là kẻ thật thà hiền lành hơn, nghe Tiểu Thất hỏi vậy bèn giải thích: “Nha môn quy củ chính là: không thể một mình cùng Tiểu Đầu Nhi ở bên ngoài tuần phố làm việc hoặc qua đêm!”

Trần Báo ưỡn ngực, hừ lạnh một tiếng không mấy khách khí: “Tiểu Đầu Nhi là bảo bối của nha môn chúng ta, hắn đơn thuần lại khờ dại, cũng không hiểu được lòng người hiểm ác, ngươi mới tới, đừng tưởng rằng có cơ hội tiếp cận Tiểu Đầu Nhi liền dán chặt lấy hắn, Tiểu Đầu Nhi đi tới chỗ nào, ngươi cũng theo tới chỗ đó.”

“A?” Tiểu Thất miệng mở lớn không khép lại nổi.

Đơn thuần lại khờ dại? Không hiểu được lòng người hiểm ác? Kẻ bọn họ nói và người hắn nghĩ đến là một sao?

An Quốc bộ dạng lưng hùm vai gấu, thân hình cường tráng, đến tiếng nói cũng lớn, hắn hướng Tiểu Thất quát: “Tiểu tử, ngươi đừng giả ngu giả ngờ. Đêm qua sau khi Tiểu Đầu Nhi chạy ra ngoài giải sầu, ngươi liền không thấy tăm hơi đâu, mấy người bọn ta tìm các ngươi cả đêm, hôm nay lại thấy ngươi cùng Tiểu Đầu Nhi trở về.”

An Quốc thiếu kiên nhẫn, nắm chặt vạt áo Tiểu Thất, cả giận nói: “Nói! Hai người các ngươi qua đêm bên ngoài, ngươi đối với Tiểu Đầu Nhi, có hay không vượt quá giới hạn?”

Tiểu Thất vội vàng nói: “Không có không có, một chút cũng không có!”

Trần Báo không tin.”Lão tử thấy ngươi thúi lắm, Tiểu Đầu Nhi nhà ta đẹp đến vậy, ai thấy đều muốn động tay động chân.”

Tiểu Thất lắc đầu: “Ta không! Ta thì không!”

“Nhưng trong lòng ngươi chính là có tơ tưởng?” Đinh Kim nheo mắt hỏi.

“Nghĩ cũng không dám nghĩ, tưởng cũng không dám tưởng!” Tiểu Thất mãnh liệt lắc đầu giống như đánh trống bỏi .

Lan Khánh hiện giờ tuy rằng tẩu hỏa nhập ma, thần trí không rõ, nhưng ánh mắt dường như thấu rõ lòng người, ngẫu nhiên nói đến đạo lý cũng rành mạch rõ ràng.

Thường thường chỉ cần bị hắn vọng liếc mắt một cái, Tiểu Thất liền chống đỡ không được mà lùi sau mấy bước, đầu óc cũng không bị sét đánh hư, nào dám đối với người nọ có tâm tư kia.

Chẳng lẽ lại ngại mệnh còn chưa đủ khổ?

“Tóm lại một câu…” Lý Trung thở dài, sâu xa nói: “Tiểu Đầu Nhi là nha môn bảo bối. Ta nhìn ngươi rất chướng mắt, nếu có tâm tư kia, nhất thiết không được hướng tới Tiểu Đầu Nhi nhà ta. Bằng không, như chúng ta đã thương lượng, sẽ đem ngươi loại bỏ. Trong nha môn nhiều người đều đã như vậy, loại sạch là tốt hết!”

“Khụ. . .” Tiểu thất ho khan, “Ta có thể hỏi, “loại bỏ” là làm sao?” Hắn nói.

“Là rút sạch tâm tư kia, ngươi cho là loại cái gì?” Trần Báo nhìn Tiểu Thất khinh thường, như thể khẳng định hắn trong lòng có tư tưởng xấu xa.

“Ai…”

Tay An Quốc còn siết chặt vạt áo Tiểu Thất, Tiểu Thất bị nắm đến ngạt thở, ngón tay nhẹ nhàng chụp lấy xương tay An Quốc, rồi sau đó ấn mạnh vào huyệt đạo nơi cổ tay, sức lực của An Quốc lập tức bị tiêu trừ, Tiểu Thất hai chân nhẹ nhàng thuận thế hạ xuống đất.

“Các ngươi đang làm cái gì?” Từ đầu khác của sân trong đột nhiên truyền đến một thanh âm, mọi người quay lại, phát giác Lan Khánh không biết từ khi nào đứng cách đó một khoảng, mang theo một chút ý cười vô định nhìn bọn họ.

Tiểu Thất lập tức nói: “Không có gì, luận bàn võ công mà.”

Lý Trung lập tức đem hai tay An Quốc giấu sau lưng, nghĩ như vậy có thể tiêu hủy chứng cớ.

Lan Khánh hừ một tiếng, nói: “Cha gọi toàn bộ các ngươi đến thư phòng, nhanh lên!”

“Tuân lệnh!” Kim Trung Báo Quốc cung kính đáp, hướng Lan Khánh đi đến.

“Tiểu Thất, ngươi cũng đi!” Lan Khánh nói.

“A, ta cũng phải đi?” Tiểu Thất mắt mở lớn.

Kim Trung Báo Quốc cũng sửng sốt một chút. Huyện thái gia ban đêm còn triệu bọn họ tới thư phòng, chắc chắn là vì có chuyện rất trọng yếu cần thương lượng, mà chuyện trọng yếu trong nha môn, tại sao có thể để tên tiểu tử Trần Thất mới đến cùng tham dự?

“A cái gì a, ta không phải nói toàn bộ sao?” Thanh âm Lan Khánh có chút không kiên nhẫn. “Muốn ta qua xách ngươi đến thư phòng sao?”

“Úc!” Tiểu Thất nhảy hai ba bước, lập tức chạy vội tới bên đại sư huynh hắn.

Nhìn Tiểu Thất hướng hắn cười trừ, còn lộ ra cái răng nanh nho nhỏ sáng chói, Lan Khánh cũng không có phản ứng gì, chỉ thản nhiên nói: “Nhanh!” liền cùng người này sóng vai bước tới.

Bị bỏ lại phía sau, Tứ đại kim cương mắt long lên tức khí.

“Cư nhiên lại dựa gần như vậy!” Đinh Kim nói.

“Hừ, ta xem hắn với Tiểu Đầu Nhi tuyệt đối có cái tâm tư kia!” Trần Báo căm giận.

“A a, tay cũng đụng tay nữa, dâm tặc!” An Quốc phẫn nộ.

“Ai, chỉ là ta thấy Tiểu Đầu Nhi cũng có vẻ thích hắn.”

Lý Trung bị mọi người trừng mắt liếc xéo, nhanh chóng ngậm miệng lại.

***************************

<lời Tiểu Vũ>

Vấn đề biên tập: Trong chương này có chỗ cần phải giải thích:

*hận ốc cập ô: có lẽ là “hận ai thì hận cả hang cả ổ”, nhưng tôi không chắc chắn về ý nghĩa của nó lắm, nên nếu ai hiểu thì giải thích hộ một chút.

*mông gà: cái này, mỡ mỡ béo béo, chính là cái phao câu a, nhưng để phao câu thấy kỳ kỳ và để hợp với câu dưới (nhét mông vô miệng) nên tôi để là mông gà.

*tiểu tức phụ: gái mới về nhà chồng, bẽn la bẽn lẽn đó.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s