[Đừng đi đến tan thành tro bụi] Chap2

2.

Đêm trước hai người làm tình, một cách bột phát thiếu suy nghĩ, cậu và Jin. Từ gặp gỡ tới quyết định là một quy trình chóng vánh đến kinh ngạc, như thể thực chất chẳng có một quy trình nào tồn tại. Tất cả những gì cậu nhận thấy được, hoặc hiện giờ còn nhớ được, chỉ là cảm giác xa lạ đến run người khi gặp lại cậu ta sau chừng ấy thời gian; cậu đã rất muốn bỏ chạy. Lý do vì sao quá phức tạp và dồn nén, cậu không muốn giải thích. Còn Jin chỉ chửi thề, hãy ném đám chết tiệt này đi, những lý do của cậu và những cảm giác xa lạ chó chết nào đó. Tôi muốn cậu, cậu ta nói như thế, tôi muốn cậu, còn đầu óc Kame trở nên trống rỗng.

Đấy không phải là một đêm khám phá. Cái đêm như thế đã là của nhiều năm trước nữa, nằm trong khoảng thời gian mà quan hệ giữa hai người có một cách định nghĩa khác. Cũng không phải ôn lại, tìm kiếm; những gì đã chết không bao giờ sống lại được. Nó chỉ đơn giản là đã xảy ra và đã xảy ra như thế. Cậu có thể và có quyền viết ra cho nó một ý nghĩa nào đó, một cách để mặt đất không sụt lở dưới chân, để bản ngã không buông rơi, để mua cho bản thân một tấm vé yên lòng. Nhưng ngay lúc này cậu chọn cách để mặc mọi chuyện. Quá khứ đã có nhiều bằng chứng tới dư thừa để không lựa chọn kiểu khác.

Khi cậu bước ra khỏi tòa chung cư, một suy nghĩ tự động nảy ra trong đầu là thế giới vẫn như vậy. Chỉ mươi ngày nữa là đông sẽ rơi xuống Tokyo, đầu tuần cậu nhìn bầu trời thoi thóp của mùa thu và tính lịch, đã kết luận như thế. Khoảnh khắc huy hoàng của thu đã trôi qua, cái màu vàng sộm và lá đỏ chất đầy thành lớp dầy trên những đoạn đường trong các công viên thành phố, cái màu nắng rực đỏ và cảm giác khô cong giòn tan; cây cối đã bùng cháy và rồi cũng đã rũ mình, những bàn tay gầy guộc chờ đợi những vệt trắng đổ lên trĩu nặng. ‘Thế giới vẫn như vậy’, đó là một nhận thức vô bổ và có chút nực cười, như thể cậu đã tưởng một đêm với Jin sẽ đảo lộn tất cả mọi thứ. Nhưng cậu đâu có nghĩ thế.

Cậu chẳng nghĩ gì cả.

Vì mọi chuyện lúc nào cũng đi chệch ra khỏi những đường ray dự tính. Khi cậu kết luận là mùa đông chỉ mươi ngày nữa là đổ bộ, đang ở trong phòng nghỉ, Tatsuya ngồi chỉnh dây đàn guitar, chốc chốc lại gẩy thử một cái để nghe thanh âm. Rồi anh nói trong khi cẩn thận hạ cây đàn xuống và cất trở lại vào bao. Cậu ta sẽ về đến vào mười một giờ trưa, Jin đó, Yuichi sẽ lấy xe bảy chỗ của nhà đưa cả đám đi. Hôm đó là ngày mùng bảy, sáng ngày mùng chín được xếp trống là để đi đón Jin, Yuichi quơ một vòng đón cả nhóm. Bao nhiêu dự định về những câu nói sẽ nói, cách chào đón trở về, những tưởng tượng về cảnh tượng gặp lại nhau ở sân bay đều bay biến cả, với chỉ một cuộc gọi về gần sát giờ, chuyến bay chuyển tiếp về Nhật đó bị hoãn rồi.

Chiều và tối nay bọn này có lịch phỏng vấn rồi, Yuichi nói qua điện thoại, bảo mấy gã đấy đi, nói là giờ mà không về đến Nhật thì chiều chú sẽ phải cô đơn một mình tự lo đấy, bằng mọi giá phải kiếm ra một siêu nhân xách được chú về đây trước một giờ.

Không biết Jin trong điện thoại có cười không, đáp lại thế nào. Kame đứng dựa vào tường, tay đút sâu vào túi quần và nhìn mọi người qua lại, nhìn cả bầu trời xanh xám ở bên ngoài những tấm kính. Mùa đông đã đến sớm hơn rất nhiều, ít nhất là gió, sáng nay tỉnh dậy mở cửa sổ đã không khỏi rùng mình. Mặt Tatsuya hướng về phía cậu trong thoáng chốc, rồi lại quay đi, Kame không biết đằng sau cặp kính râm đó ánh mắt của anh như thế nào. Cả lũ lại lên xe đi về, không có Jin, không có gì thay đổi ngoài bản kế hoạch đưa đón được viết lại, Yuichi bấm máy gọi cho Yamapi.

Mười một giờ khuya, cậu muốn gặp Jin, chỉ vậy thôi, nhưng Jin muốn nhiều hơn thế.

Kame ngửi thấy mùi thơm ngay từ ngoài hành lang. Khi mở khóa bước vào nhà thì còn cả tiếng dao cắt lên thớt vọng lại, tiếng hát trong cổ họng, ta-ta-ra-ta-ta, hơi nóng màu trắng. Cậu bỏ giầy ở bậc thềm và thả chùm chìa khóa vào chiếc cốc thủy tinh đựng những viên sỏi màu xanh lam đặt trên bàn cao ngay cạnh đấy; ngó vào trong bếp thấy Tatsuya đang nâng thớt lên vào gạt đám khoai vừa cắt vào nồi nước đang sôi. Chảo thịt bò vừa xào xong, mùi thơm đánh thức dạ dày, cậu liếc nhìn đồng hồ treo trong phòng khách.

Quần lửng và áo may ô, cả Tatsuya trong bếp và Yuichi trong phòng khách đang ngồi lựa đám CD trên kệ. Kame cũng bỏ áo khoác, chỉnh lại nhiệt độ điều hòa xuống mấy độ, Tatsuya chỉ thoáng hất mặt chào khi thấy cậu còn Yuichi xoay hẳn người lại. Kame, cậu có đĩa nhạc nào không, bất kỳ đĩa nào, thằng Uebo trông vậy mà nghèo nàn thấy ớn luôn. Tay anh khua khua hai cái đĩa nhạc, L’arc, khắp nơi đều là L’arc, nếu có cái nào khác lạc vô thì cũng là nhạc cổ điển thính phòng!

Anh mà bật nhạc khác với hai loại đó Tat-chan sẽ kungfu anh gẫy xương.

Jin đâu, Tatsuya thảy đĩa thịt bò lên bàn. Đang ngủ, em bảo cậu ta tối nay qua đây rồi. Nhắn tin cho nó là vác mớ đĩa của nó sang luôn đi. Sao không về mà tự lấy. Khỏi, lăn lê ở đây đến tối luôn. Rảnh thế thì đi dọn nhà đi. Cái nhà này vẫn còn có thứ mà dọn hả?! Có, cái cục mặc áo xanh quần đen đang lộn xộn trước kệ CD đấy, tên là Yuichi đó, nhìn thấy chưa? Không, chỉ thấy tượng đài vĩ nhân thôi~ Sao cũng được, gói giùm vào bao rác và đem quăng đi.

Trên mặt bàn kính đầy giấy và vụn tẩy, vài chiếc bút chì dài ngắn khác nhau đều đã mòn vẹt cả đầu, một ly cà phê uống dở, vỏ đĩa CD của một single đã cũ, chiếc Blackberry, đồng hồ đeo tay; Kame ngồi phịch xuống ghế salon. Nắng đã hửng lên rồi, ánh sáng bên ngoài chảy xuống bệ cửa sổ và chân tường; sàn nhà trở nên lênh láng. Mọi thứ còn lại vẫn nguyên vẹn như tối qua cậu rời khỏi nhà, ngay cả những dòng chữ viết đè lên các khổ nhạc; Tatsuya vẫn chưa sáng tác thêm được gì mới. Anh vò đầu cậu từ sau lưng và đưa cho cốc nước lọc, Yuichi đã chuyển qua khai quật tủ sách, có lẽ là tìm truyện tranh.

Đâu đó trong buổi chiều Koki và Junno đến, cậu nghĩ thế, trong giấc ngủ miên man cậu không nhận thức được thời gian. Thực ra đâu là hình ảnh trong mơ đâu là thực tại cậu cũng chẳng rõ. Có một số xuất phát từ trí nhớ, một vài bị biến dạng trong lúc trôi ra, mỗi khi cậu chợt tỉnh là vì giật mình, cảm thấy không đúng, rồi lại nhanh chóng rơi vào một giấc mơ khác. Giấc ngủ chiều là một thứ xa xỉ với những người như bọn cậu, lâu rồi không có nên khi cố thì lại thành ra miễn cưỡng. Những kí ức và những điều không thật rút hết nước và làm khô cháy cổ họng; cậu tỉnh dậy trong một thanh âm khô khốc, giống như bị bỏ rơi, các giác quan trở nên rời rạc.

Jin ngồi bên giường, đôi mắt cậu ta chưa từng rời đi. Cậu chạm vào gò má dưới đôi mắt đó, vào đôi môi; những gì vừa trỗi dậy trong suốt giấc ngủ quay trở lại nơi chúng bị chôn kín.

Chap1 | Chap3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s