[Đừng đi đến tan thành tro bụi] Chap3

3.

Kame có một căn hộ ở rất gần Shinjuku Gyoen, nơi mà mùa này con người rất dễ lạc mình trong sắc màu rực rỡ nhưng câm lặng của chúng. Từ tầng mười một của tòa chung cư cậu có thể thấy những mảng màu khác nhau của mùa thu phủ lên nhau ở khu công viên đấy, ở phía trên là một bầu trời hửng đỏ, mỗi buổi sáng cậu đều dễ dàng bị choáng ngợp bởi một bình minh đẹp đến ngộp thở. Những tia sáng va vào những tán lá đỏ và vàng, từ đấy gẫy khúc tỏa đi khắp chung quanh, một khởi nguồn không thể cưỡng lại.

Càng nhìn quang cảnh đó, chìm sâu vào sự yên lặng của nó, cậu càng cho rằng căn hộ mình mua là một nơi rất dễ trở nên cô đơn.

Chỉ với một lý do như thế để viện cớ, cậu xách đồ sang ở nhà Tatsuya. Một căn nhà lọt thỏm ở giữa khu trung tâm của Nanako, nằm lắt léo đâu đó trong ngõ, phải thuê chỗ đậu xe ở một bãi đậu gần đấy, mất khoảng năm phút đi bộ. Còn nhà, giống như căn hộ thuê trọ của sinh viên, mà đấy đúng là căn hộ thuê trọ của sinh viên, Tatsuya dạt nhà đuổi theo một lối sống. Lối sống gì thì cậu không biết phải gọi sao, nó không có tên, nhưng cần thiết.

Ngoại trừ ăn thở và đào thải, mọi nhu cầu khác đều là con người tự đặt ra, không có gì được gọi là cần thiết. Tatsuya chữa lại lời cậu, khi đấy cậu chưa chuyển vào (và cũng chưa có ý định chuyển vào), chỉ đang lái xe đi qua Nanako nên tiện thể nói về căn hộ đó. Lối sống thì lại càng không, anh nói tiếp, những điều kiện tạo ra lối sống, nhưng đó không phải là một phép toán tuyệt đối chỉ có đúng với không đúng. Không có cách sống này thì có cách sống khác, vấn đề chẳng qua là một số người quá cố chấp không muốn thay đổi mà thôi.

Thế anh là gì?

Anh không cố chấp. Nhưng anh có điều kiện, lại không bị cưỡng ép thay đổi, nên anh cứ làm điều anh muốn thôi.

Cứ theo cách đó mà nghĩ, ‘các điều kiện tạo ra lối sống’, những gì gọi là cô đơn, nhạy cảm, lo nghĩ, (hoặc chí ít là các mức độ ít nhiều của chúng), đều chỉ là thành phần của ‘lối sống’, thay đổi một trong các điều kiện sẽ có một ‘lối sống’ khác, tất cả đều tan biến và phải bắt đầu lại từ đầu. Không có gì là tuyệt đối. Không có gì là không thay đổi được.

Vấn đề cuối cùng chỉ là sự cố chấp của con người.

Nhưng biết thì biết như vậy, chỉ là một tờ giấy lý thuyết đút túi, các học trò không phải những nhà truyền giáo tự giác ngộ, Kame không phải Tatsuya. Cậu vẫn cho rằng đó là một lối sống cần thiết cho Tatsuya, ít nhất là Tatsuya-của-hiện-tại, cậu nào có biết một phiên bản nào khác nữa.

Căn hộ đó, tính ra chỉ khoảng hơn ba mươi mét vuông, bếp dính liền với phòng khách, ranh giới giữa hai bên là do chủ nhà định đoạt. Một phòng ngủ nhỏ, một phòng tắm, cả hai phía cửa sổ hướng ra đều giáp mặt với nhà khác, cách nhau một khoảng không vừa đủ để thở, đủ để hứng nắng, nhưng không ngăn cản được sự tò mò. Thí dụ cửa sổ hướng bắc chạm mặt một cửa sổ căn hộ khác, treo mấy chậu cây hoa màu tím nhỏ nhỏ, có chuông gió bằng thủy tinh rất mỏng, tấm rèm màu kem dịu dàng. Cho nên thỉnh thoảng không có việc gì làm sẽ nhìn ra đấy và tưởng tượng; nếu may mắn thì sẽ nghe thấy cả tiếng tập đàn vọng ra, nhiều sai sót nhưng cần mẫn.

Nhưng quan trọng nhất vẫn là tiếng ồn của thành phố, tồn tại ở một nơi nào đó không nhìn thấy được, luồn lách qua những ngõ hẻm và lọt vào nhà. Là cảm giác nhỏ hẹp của căn hộ, vào những ngày mưa còn trở nên tù túng; tuổi tác giấu trong những bức tường, nếu nằm yên trong đêm đều có thể nghe ra. Trong sự bao bọc của xô bồ và hiện thực đấy, Tatsuya tìm ra cách để nuôi dưỡng mình. Một cái phần nào đó trong người mà nếu ở trong căn hộ rộng rãi tách biệt trước đó, sẽ không cách nào tìm ra được.

Còn cậu, cậu chỉ đang bỏ trốn mà thôi.

Có điều, quyết định như vậy cũng không phải là quá tệ. Cả chuyện bỏ trốn lẫn dọn đến nhà Tat-chan. Có một buổi sáng tỉnh dậy, Tatsuya đã rời khỏi nhà. Phần lớn cơn mưa cũng đã rời đi cùng màn đêm, chỉ còn lại một phần nhỏ đánh động mình qua các đường ống thoát nước, đôi lúc thêm cả âm thanh va đập trên những mái tôn. Cậu nằm trên ghế sofa, lắng nghe tiếng nước chảy, thế giới bên ngoài vẫn chưa cởi bỏ được toàn bộ lớp mây dầy, ánh sáng rơi xuống chơi vơi. Mắt cậu chuyển đến mặt bàn cafe là một tấm kính tối màu, đâu đó trong đầu đánh dấu rằng trong nhà Tat-chan rất nhiều đồ thủy tinh và pha lê. Cậu ngồi dậy, nhìn ra chung quanh; nghĩ đến chủ nhà ngồi đây một mình, một cuốn tập và một cái bút chì trước mặt, trong những âm thanh lạ kỳ chốc chốc lại va vào nhau, viết ra những gì có ở sâu trong tâm khảm.

Không phải cô đơn. Những ca khúc Tat-chan sáng tác không nói về nó. Nhưng Kame chỉ có mỗi điều đấy là hiểu rõ nhất, nên tại nơi này và thời điểm này, tuy có thể hiểu ra đôi chút vì sao Tatsuya lại ở đây, nhưng cũng chỉ là đôi chút, luôn chỉ như thế.

Có một bức màn ngăn, mỏng dầy bao nhiêu không quan trọng, chỉ đơn giản ngăn cản cậu biến thành Tatsuya. Thành Jin. Thành ai khác. Vì thế những gì là bí mật của mỗi người mãi mãi nằm trong lòng người đó, dù hiện hình nó bằng lời cũng chẳng ai có thể hiểu được.

Chap2 | Chap4

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s