[Đừng đi đến tan thành tro bụi] Chap4

4.

Jin ghé mặt vào gần tai cậu, chỉ hỏi đơn giản là đang làm gì thế, nhưng lại dùng chất giọng cậu yêu nhất. Vì thế Kame không thể ngăn mình quay mặt sang và hôn phớt lên đôi môi cậu ta. Jin tỏ ra bất ngờ, rồi mỉm cười.

Đứng lùi lại vài bước, cậu ta nheo mắt nhìn cậu từ đầu đến chân. Kame đánh mắt qua cậu ta, nhướn một chân mày cái gì vậy, ấn nốt mấy chữ cuối của tin nhắn và gửi đi rồi bỏ điện thoại qua một bên. Cậu cũng tự nhìn mình một lượt, không thấy có cái gì kỳ cục hay khác lạ cả.

Sắc mặt tốt, người trông cũng khỏe khoắn, cậu ta xoa xoa cằm.

Cậu thì nung núc mỡ.

Ô vậy sao, Jin làm bộ ngạc nhiên tự chọt bụng mình, cậu tiến lên hai bước và ôm lấy cậu ta. Jin thích vùi mặt vào cổ cậu, môi áp thật chặt vào da; còn hai bàn tay thì phải luồn vào dưới lớp áo cho bằng được. Da Kame rất lạnh, lúc nào cũng thế, còn tay Jin luôn nóng đến muốn bỏng người. Đôi khi chúng làm cậu sợ hãi và bức bối, nhưng phần lớn thời gian lại đẩy hai người ép thật sát vào nhau.

Qua vai Jin Kame nhìn thấy Junno xuất hiện ở ngưỡng cửa, cậu ta lắc đầu với cậu, rồi bỏ đi mất.

Buổi chiều, cậu ở trong phòng thu cùng với khách mời. Olivia hát một đoạn ngắn không nhạc từ một ca khúc gần đây cô ấy mới sáng tác, có hoa rơi bên thềm, tiếng chuông cửa không có hồi đáp, người khách từ xa đến đứng đợi dưới nắng xuân, duyên gặp mặt đã mãi mãi tan đi. Chuyện đấy xảy ra hồi đầu năm, Olivia nói, tôi trở về California để thăm bà, tiện đường đến thăm một người bạn cũ. Trước nhà trồng một cây hoa đã nở bung màu hồng như anh đào ở Nhật vậy, gió thổi rơi xuống bậc thềm rất đẹp. Người đó không có nhà, nên chúng tôi đã không thể gặp nhau.

Tên, hmm, lấy từ tên hoa, cercis occidentalis, nụ đỏ, mùa thu lá đỏ có hình trái tim, mùa xuân hoa nhỏ tới mức nhìn từ xa, cậu sẽ có cảm giác như nó chưa từng bung nở.

Chúng ta có thể trông đợi vào một single mới trong năm nay không? Tôi nghĩ fan của Olivia đã chờ đợi khá lâu rồi, từ năm 2009?

Vậy là bao lâu, bốn năm nhỉ? Như lúc này ngồi đây rồi thì lại thấy thời gian trôi qua thật là mau.

Phải. Olivia biết Tatsuya đã thành công ở nghề tay trái là sáng tác ca khúc cho các nghệ sĩ khác chứ? Anh ấy bắt đầu cũng khoảng khoảng thời gian đấy, làm việc rất năng suất.

Ueda hử? Thật đáng ngưỡng mộ phải không? Tôi vẫn luôn nghĩ sáng tác ca khúc là một việc rất khó khăn, để xong một bài tâm đắc thì cả người như bị vắt kiệt sức lực vậy, đôi khi phải rất lâu mới bình phục lại được.

Tatsuya, anh có đang nghe đài không, năng suất như vậy chắc là thiếu tâm đắc rồi chứ gì, Kame nói đùa, Olivia bật cười. Ueda-kun, cô ấy cũng nói, tôi cũng là fan thầm lặng của L’arc, nhưng điều này chỉ tôi và cậu biết thôi nhé. Các bạn nghe đài, bí mật này chỉ Tatsuya và Olivia biết thôi ha.

Ở bên ngoài phòng thu âm, Olivia tô lại son môi qua chiếc gương bỏ túi. Ở tuổi ba mươi tư, nét đẹp của một người phụ nữ có thể trở nên sâu sắc đến khó hiểu. Mắt cô ấy thoáng đánh lên nhìn cậu trong một giây trước khi cô ấy nói, tôi không biết mình đã chia tay với việc sáng tác từ bao giờ.

Chỉ là tự nhiên tôi dừng viết những ca khúc cho mình. Ban đầu là vài tháng, rồi một năm, rồi thì tôi đang ở đây. Thỉnh thoảng tôi cũng thử nghiêm túc ngồi xuống và ép mình sáng tác. Nhưng cuối cùng thì sẽ sử dụng ca khúc cũ, hoặc của người khác viết, vì thế tôi không muốn ra single mà trong đấy không có một bản thân toàn vẹn.

Nụ đỏ thì sao?

Phần sau của bài hát đó nói về đám tang, Kame ạ. Khi tôi bấm chuông cửa nhà người đó, dậm guốc từng nhịp từng nhịp như thế này này, khi hoa đang bung nở đẹp như vậy, cha xứ đang cầu nguyện ở Nhà Thờ, duyên gặp mặt đã qua từ lần cuối cùng tôi gặp người đó. Tôi nghĩ mình đã tìm lại được người tình cũ của mình trong một khoảnh khắc, việc sáng tác ấy, nhưng sau đấy tôi lại nghĩ tiếp, những kinh nghiệm trước đây không giống thế này, và bài hát này không phải để dâng tặng công chúng.

Rồi Olivia gập nắp gương lại, cô ấy mỉm cười với cậu. Mà, lâu lắm rồi không gặp, cậu thế nào?

Những đáp án đang đến, em nghĩ vậy, Kame nhún vai.

Không chừng sáng tác từ sự không tính toán là đau khổ nhất. Khi nhìn thấy hoa cercis occidentalis tôi rất buồn, tại sao nó lại trở thành tượng trưng cho một sự mất mát trong cuộc đời, tại sao tôi lại có thể sáng tác lại trong một hoàn cảnh như vậy. Những đáp án đang đến hay cậu chỉ đã dừng tìm kiếm chúng rồi? À, hình như rất hợp, đôi mày thanh mảnh của Olivia khẽ nhíu lại, cô ấy gõ gõ lên tường phần bằng khớp của những ngón tay, những câu trả lời đến bất chợt, trái tim gập người khuỵu ngã, đâu là điểm quên, đâu là điểm cuối cùng?

Quá sâu sắc và trừu tượng sẽ không trở thành best seller được đâu.

“Yêu không nhất thiết phải đi cùng nhau tới cuối con đường” với “Tại sao cứ phải trông đợi kết thúc”, cậu thích câu nào hơn?

“Đừng đi đến tan thành tro bụi” đi.

Olivia mỉm cười, tháng sau sinh nhật tôi, gặp lại nhé? Cậu thay đổi rồi, tôi rất muốn biết thực ra thay đổi theo hướng nào. Ghi lại số điện thoại, rồi Kame để yên cho Olivia hôn nhẹ lên má mình, hai người chào tạm biệt nhau. Hoa nhỏ đến mức nhìn từ xa tưởng chưa bung nở nên mới gọi là nụ đỏ, đó chỉ là suy đoán, nhưng cũng có thể là sự thật.

Những dòng này, Kame ghi xuống cuốn sổ của Junno. Giống đôi lần khác trong quá khứ. Một cuốn sổ bìa da màu nâu đỏ sậm dài khoảng một gang tay, giấy vàng. Junno là người thích ghi lại những gì mình mình nhìn thấy nghe thấy mà chưa hiểu ra ngay tại thời điểm đấy, hoặc chỉ đơn giản là muốn ghi nhớ, sau này đọc lại có thể chợt nhận ra một ý nghĩa nào đó. Cậu ta ghi chép vào cuốn sổ đó như xây dựng một trò giải ô chữ, ghi chú mới viết xuống cạnh ghi chú cũ, đôi khi đè lên nhau bằng hai loại mực khác nhau; cứ như theo thời gian tự giải nghĩa cuộc đời mình, hôm nay sáng tỏ hơn hôm qua.

Cậu dùng bút nước đen, những dòng chữ của cậu đậm hơn phần lớn ghi chép của Junno. Sau này cậu ta ghim vào cạnh đấy một bức ảnh, Nụ Đỏ được chụp ở khoảng cách rất gần, hiểu lầm thị giác nửa tan biến, nửa vẫn ở đấy, có những nụ hoa thực sự không bao giờ bung nở.

Đừng đi đến tan thành tro bụi.

Đối với màu hồng đang độ rực rỡ của loài hoa đấy, thực sự ghi chú ở dưới như thế rất không hợp.

Chap3 | Chap5

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s