[Đừng đi đến tan thành tro bụi] Chap5

5.

Tokyo thường ít khi có tuyết, thành ra hễ có thì sẽ mang theo một sự yên lặng điếng người. Dường như con người ta không dám ra ngoài. Nếu tuyết rơi thường xuyên hơn, cậu không biết con người ta sẽ quen dần với sự lạnh lùng đó và quay trở lại nếp sống cũ, hay rốt cuộc thành phố sẽ bị chôn vùi trong sự im lìm. Tháng hai năm ngoái có một hôm tuyết phủ một già nửa Tokyo chỉ sau một đêm, người sững lại khi kéo tấm rèm ra. Năm nay cậu có trông đợi một đêm như thế xảy ra lần nữa, nhưng mới chỉ đầu đông, có lẽ như vậy là quá sớm.

Tatsuya mặc áo ba lỗ, quần dài xắn lên đến gối, đứng nhìn ra ngoài cửa sổ với một tay chống hông một tay đang nâng ly cà phê lên uống, Kame nhướn mày không hiểu bộ dạng kỳ cục đó là sao. Tat-chan không nói gì về quần dài xắn gối, chỉ chỉ sang phía bên nhà đối diện, chiếc chuông gió bị vỡ rồi.

Sao anh biết?

Chắc cô bé con định gỡ xuống vì mùa đông rồi, treo chuông ở đấy đóng cửa bị vướng víu. Hôm qua đánh rơi xuống đất, những mẩu vụn thủy tinh giờ vẫn còn ở dưới. Tự dưng thấy thiếu thiếu nhỉ? Anh mới chỉ chuyển tới đây hồi hè chứ bao lâu đâu.

Đến mùa hè năm sau mua tặng cô bé đó một cái khác là được mà.

Mùa hè hả, Tatsuya ừ hử, nói cũng phải, chỉ là một chiếc chuông gió thôi mà, rồi anh quay vào trong nhà. Mọi chuyện với Jin vẫn tốt chứ?

Tự nhiên hỏi?

Thì, cũng có nhiều thứ anh không bao giờ hiểu được, Kazuya ạ. Jin là một trong những điều đó, hoặc như tình yêu của cậu. Bao giờ có câu trả lời thì nhớ chia sẻ cho anh.

Nếu em tìm không ra thì sao, Kame định hỏi thế, nhưng cậu dừng lại khi nghĩ đến câu nói của Olivia, câu trả lời đang đến hay là cậu đã dừng tìm kiếm chúng rồi. Rồi giật mình; khói trắng nhả vào mặt cuốn suy nghĩ đó theo nó vào tan biến, Jin nhìn cậu hỏi, đang mải nghĩ gì thế. Rồi cậu ta dập điếu thuốc vào gạt tàn khi rốt cuộc cảnh sát giao thông cũng cho dòng xe cộ lưu thông tiếp ở đoạn đường trước mặt. Xe vẫn phải trườn đi từ từ, nhưng sự bực dọc đã nguôi đi, ít ra đã thoát khỏi cảnh cứ phải đứng im một chỗ.

Nãy đang nói đến đâu nhỉ?

Chẳng nói đến đâu cả, Jin nhếch một chân mày lên, chúng ta thay phiên nhau hát những bài hát tâm đắc, tôi vừa hát xong một khúc của Care, tưởng cậu xúc động quá ngồi chết điếng luôn nãy giờ. Xử gần hết một điếu thuốc vẫn thấy ngồi im, ra là không chú ý.

Gomen ne, Kame cười trừ.

Nói nghe đi, vừa mải nghĩ gì thế? Jin vòng tay lái rẽ sang con đường bên trái. Những ánh đèn ngoài đường phố lươn lướt trên khuôn mặt cả hai người, Kame hà hơi vào tấm kính cửa, quang cảnh bên ngoài mờ đi trong chốc lát.

Có người bảo cậu là con người kì bí của vũ trụ.

Đừng nói là cậu mải tưởng tượng tôi trong bộ áo người ngoài hành tinh…

Cậu tự nhận định bản thân thế nào? Cậu nhìn sang Jin. Cậu ta bặm môi lại một lúc.

Chắc Thượng Đế đang nhàm chán vô đối và cần đổi mới khi tạo ra tôi nên mới thành ra là người kì bí của vũ trụ. Hoặc cậu biết mẹ tôi đang bận bịu chuyện gì trong suốt thời gian mang thai không? Tham gia dự án nghiên cứu giải nghĩa tranh của thiên tài Picasso, bảo sao mà không sinh ra một thiên tài khó lường thế này.

Nghiêm túc chút coi.

Cậu bảo xem Kazuya, phải như thế nào thì tôi mới có thể nói là tôi yêu cậu?

Câu này cậu ta từng hỏi, trong quá khứ, trong một hoàn cảnh khác, dùng một tông giọng khác, biểu lộ khác; đâu đó có tiếng đổ vỡ. Vì vậy mà cậu ghét nhà lát gạch trơn, đồ thủy tinh rơi xuống gây thành trăm mảnh âm thanh cùng vang lên trong một khoảnh khắc, âm thanh của vỡ vụn. Vỡ, và vụn. Rồi ám ảnh mãi vào thính giác của những kẻ đã nghe thấy. Găm vào da thịt của những kẻ đã đứng đấy.

Hai người đã chia tay vào một khoảnh khắc vỡ vụn như thế, chói tai và ám ảnh như thế. Chỉ bằng một cái gạt tay, hai cặp mắt đỏ hoe, đôi môi run rẩy, câu nói Cậu bảo xem Kazuya, phải như thế nào thì tôi mới có thể nói là tôi yêu cậu? Còn tôi phải yêu cậu thế nào cho đúng, Kame đã đáp lại như vậy, một lời thì thầm cạn kiệt sức lực, những nụ hôn và những hơi ấm trôi tuột khỏi sự sở hữu, mối quan hệ chảy máu giữa những mảnh vụn thủy tinh vung vãi trên sàn. Cậu ngộp thở trong bóng tối vô đáy của Jin, Jin không hiểu nổi sự yếu đuối trong cậu.

Phải như thế nào, Kame đã ghi vào cuốn sổ bìa da ấy, Phải như thế nào mới là đúng?

Những câu trả lời đang đến.

Hoặc cậu chỉ đơn giản là đã dừng tìm kiếm chúng rồi.

Sau bốn năm, tại thời điểm này, khi hai người tạt xe lại đột ngột vào bên đường và cậu chủ động áp chặt môi vào Jin, đầu lưỡi nếm thấy cái đắng của vị thuốc còn lưu lại. Hoặc ngay lúc đấy, tại thời điểm ghi lại khúc mắc của mình vào cuốn sổ của Junno, trò giải ô chữ của Junno, không bao giờ mở ra nhìn lại. Hoặc bất kì thời điểm nào nằm giữa hai cái mốc đấy, bất kì thời điểm nào.

Chap4 | Chap6

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s