Liễm Diễm cầm hoan bởi Feng Ling

Liễm Diễm cầm hoan

Võ công đệ nhất thiên hạ U Minh cốc cốc chủ Ứng Nhược Thiên đã bị tả sứ của mình hạ độc Tứ tình! Nghe nói loại xuân dược Tứ tình này vô cùng biến thái, người trúng độc sẽ phải cùng nam tử giao hoan tám mươi mốt ngày mới giải được! Lại nghe nói người giúp Ứng Nhược Thiên giải độc là một cậu thiếu niên chỉ mới mười lăm tuổi!? (Fic dịch – Đam mỹ tiểu thuyết – Cổ phong nhã vận – Sinh tử)

Mở đầu

Thể loại: Đam mỹ tiểu thuyết – Cổ phong nhã vận
Tác giả: Ảm Dạ Nguyệt
Trạng thái: Kết thúc
Số chương: 38 (22 chương chính văn, còn lại là ngoại thiên)
Tóm tắt: 
Võ công đệ nhất thiên hạ U Minh cốc cốc chủ Ứng Nhược Thiên đã bị tả sứ của mình hạ độc Tứ tình! Nghe nói loại xuân dược Tứ tình này vô cùng biến thái, người trúng độc sẽ phải cùng nam tử giao hoan tám mươi mốt ngày mới giải được! Lại nghe nói người giúp Ứng Nhược Thiên giải độc là một cậu thiếu niên chỉ mới mười lăm tuổi!?

Nói nhảm ngoài lề + một số lưu ý:
-Liễm Diễm cầm hoan, cùng với Liễm Trần đoạt ái, Liễm Âm vấn tình là ba tiểu thuyết của cùng 1 tác giả, có liên quan mật thiết đến nhau, kể về chuyện tình của 3 anh em nhà Hiên Viên. Có 1 số tình tiết ở truyện này được lặp lại ở truyện khác, nói chung muốn hiểu hết thì nên đọc cả 3.
Dịch xong cái này nếu có hứng thì bạn sẽ xử luôn 2 đại ca Liễm Trần với Liễm Âm~

– 1 công 1 thụ. À mà các bạn đừng cố vắt óc suy nghĩ xem ai là công ai là thụ à, bạn đã đau đầu vì nó và rốt cuộc kết luận 1 câu “chậc, kệ” :)). Tác giả cũng đã nêu ra 1 chân lí mà nhiều tác giả đam mỹ khác dường như đã quên lãng, đó là ko có gì là tuyệt đối cả, thượng 1 lần ko có nghĩa là vĩnh viễn được thượng, mà dù có thượng thì cũng chưa chắc là công~!

– Tình tiết của truyện khá đơn giản, ko có gì khó hiểu, cũng ko có cái gì mà ân oán giang hồ, giành quyền đoạt vị, đâm chém búa lua xua, nói chung tớ thích truyện này vì nó dễ thương, nhảm nhảm, hài hài, ai ko thích thì chịu vậy.

– Mật độ OOXX XXOO trong truyện này phải nói là khá dày đặc, các bạn cứ chuẩn bị tinh thần (tiếp máu) đi há~. 

– Chỗ nào cần chú thích, tớ sẽ chú thích ngay tại đó luôn. Phần chú thích sẽ được đặt trong ngoặc đơn và chữ màu xám. 

– Truyện này dịch chui ko có xin phép, hì hì, nếu ai có ý kiến gì thì mình sẽ ngoan ngoãn ngưng post ngay :3. 

– Quên nữa, bạn nào muốn hỏi mình link gốc thì rất tiếc là mình sẽ ko đáp ứng đâu :”3. Mình là người nhỏ mọn mà, các bạn đi đọc trước hết rồi thì còn ai hứng thú với bản dịch của mình nữa *dẩu môi*. 

– Gọi tớ thế nào cũng được, nhưng nếu được gọi là Linh hoặc Linh Linh thì tớ sẽ rất vui *nháy*

Chính văn tiết tử

Tuý Tiên lâu.Tân khách ngồi đầy quán, một đám võ lâm nhân sĩ đang cao hứng trò chuyện.

"Lão huynh, ngươi nói võ lâm đại hội năm nay, ai sẽ đoạt được danh hiệu đệ nhất thiên hạ?"

"Còn phải nói sao, dĩ nhiên là U Minh cốc chủ Ứng Nhược Thiên rồi! Hai năm trước hắn đã là đệ nhất, năm nay nhất định lại là hắn, ta cá năm mươi lượng!" Một lão đạo trông có vẻ từng trải nói giọng chắc nịch.

"Cũng chưa chắc à, nghe nói cung chủ Lạc Hoa cung Tiết Thần Y muốn báo thù sát phụ đoạt ái, đã khổ luyện Lạc hoa phi anh thần công, đến giờ đã luyện thành, theo như nguồn tin đáng tin cậy, Tiết Thần Y có ý định khiêu chiến với Ứng Nhược Thiên đó!"

"Thù sát phụ đoạt ái? Là như thế nào vậy?" Một tên mao đầu tiểu tử vừa vào giang hồ không lâu hỏi. 

"Ta cũng không biết!"

"Ta biết ta biết!" Một nhân sĩ tự tin mình tin tức linh thông anh dũng giơ tay: "Thù giữa Lạc Hoa cung và U Minh cốc đã có mấy chục năm rồi, ba mươi năm trước, đại đệ tử Lạc Hoa cung là Hoa Lạc Trần Hoa công tử, sau khi tham gia võ lâm đại hội đã bị lão cốc chủ U Minh cốc Ứng Thiên Hàn bắt cóc, Lạc Hoa cung cung chủ lúc đó là Tiết Toàn Phong đã dẫn cao thủ trong cung toàn bộ xuất động, kết quả tử thương vô số, nhưng cũng không thể đòi lại Hoa công tử, Tiết Toàn Phong lại bị trọng thương không được chữa trị đã thân vong, nguyên khí Lạc Hoa cung đại thương, vốn là Lạc Hoa cung nổi danh đệ nhất thiên hạ cũng phải chịu cúi đầu trước U Minh cốc. Không ngờ mười mấy năm sau, Ứng Nhược Thiên vừa mới tiếp nhận chức vụ U Minh cốc chủ không lâu, nhận lời tham gia võ lâm đại hội, lại làm cho Lạc Anh công tử vốn được Lạc Hoa cung chủ Tiết Thần Y sủng ái nhất vừa gặp đã xiêu lòng, phản bội Lạc Hoa cung, ăn cắp bí kíp Lạc hoa thần chưởng của Lạc Hoa cung, tự dâng mình vào vòng tay Ứng Nhược Thiên. Hận cũ thù mới, Tiết Thần Y đương nhiên sẽ không bỏ qua, nghe nói bảy tám năm qua, hắn đã khổ luyện Lạc hoa phi anh thần công, hiện tại đã luyện thành, xem ra Ứng Nhược Thiên kỳ này dữ nhiều lành ít à!"

"Chưa chắc đâu, U hàn băng phách công của Ứng Nhược Thiên cũng đâu phải đồ bỏ đi!"

"Võ công Ứng Nhược Thiên lợi hại lắm sao?" Mao đầu tiểu tử tò mò hỏi.

"Hắn có thể vô hình giết người ta, chỉ vung tay một cái khí liền ngưng thành băng phách đoạt hồn châu, thiên hạ không có bao nhiêu người tránh được đâu!"

"Đúng vậy! Hai bên đều là võ lâm đại hội đệ nhất, ngươi nói có lợi hại không?"

"Vậy bộ dạng của hắn không biết thế nào nha?"

"Cũng không rõ, Ứng Nhược Thiên dáng người tuấn tú đĩnh đạc, lại mang mặt nạ bạc, chỉ lộ ra cái cằm, bất quá chỉ như vậy đã mê đảo bao nhiêu nam nữ rồi, bằng không Lạc Anh công tử đã không phản bội Tiết Thần Y!"

"Lạc Anh công tử xinh đẹp lắm sao?"

"Cực kỳ đẹp, lần trước ta chỉ vô tình nhìn thấy từ xa, đẹp tựa ma quỷ!" Một hán tử vẻ mặt dung tục chùi nước miếng ở khoé miệng nói.

"Đúng đó, Lạc Anh công tử trước đây là đầu bài ở Diễm Tình quán trong kinh thành, nghe nói muốn cùng hắn uống một chén trà nhỏ phải bỏ ra cả nghìn lượng bạc." Chúng nhân bảy mồm tám mép bàn tán.

"Hừ! Lạc Anh công tử kia so với Hoa Lạc Trần Hoa công tử, chẳng qua chỉ là hạng dong chi tục phấn!" Một văn sĩ chừng bốn mươi tuổi phe phẩy quạt khinh khỉnh nói. 

"Thật sao? Còn có người đẹp hơn Lạc Anh công tử?"

"Không thể nào! Ta đã nhìn thấy Lạc Anh công tử, thực sự là rất đẹp!"

"Nếu thực sự có người còn đẹp hơn Lạc Anh công tử, nếu có thể cùng hắn ngủ một lần, có chết cũng cam lòng!" Hán tử dung tục biểu lộ ý dâm.

"Xích!" Một tiếng động nhỏ vang lên, hán tử dung tục kia trên trán xuất hiện một lỗ máu, thổ huyết lên bàn. 

"Ai? Ai đó?" Cả đám người nhìn đông nhìn tây một lúc, chỉ thấy trong góc tường có hai người ngồi, một người mặc ngân bào, trên đầu đội sa mạo, một người mặc hắc bào, khuôn mặt tuấn tú, đang lạnh lùng nhìn thi thể đã chết kia. Gió thổi nhẹ một cơn, sa mạo của ngân y nhân bị thổi tung lên, lộ ra mặt nạ ngân sắc.

"A! Là Ứng Nhược Thiên!" Trong thanh âm rì rầm có chút sợ hãi, chút sùng bái.

Người ngồi cùng bàn với hán tử dung tục kia đứng lên run rẩy hỏi: "Ứng cốc chủ, là ngươi đã giết huynh đệ này của ta?"

"Ngươi có ý kiến gì à?" Thanh âm đầy từ tính nhưng lạnh như băng đến nỗi làm người ta không dám nghe lần thứ hai vang lên.

"Huynh… Huynh đệ của ta đã làm gì ngươi?"

"Hắn rất đáng ghét!" Nói xong, Ứng Nhược Thiên đứng lên chỉnh lại sa mạo, hai tay chắp sau lưng, "Tả sứ, chúng ta đi thôi!" Rồi không thèm nhìn lại đám người, ung dung bình tĩnh bước ra khỏi tửu lâu, giống như vừa rồi mới giết chết một con kiến.

"Vâng! Cốc chủ!" Hắc y nhân kia theo liền phía sau, dùng ánh mắt lạnh băng liếc qua đám người một cái. 

Đến khi cả hai đã ra ngoài, đám người mới như vừa tỉnh giấc mộng, cả bọn túa mồ hôi lạnh, cũng may vừa nãy không chọc cho Ứng Nhược Thiên ghét, bằng không sớm nạp mạng còn không biết vì cái gì mà chết.

Chính văn đệ nhất chương Lưu vân, tây phong, lãnh nguyệt.Hoang dã, tuấn lĩnh, hiểm phong.

Tại chốn Bạch Vân sâu hút hẻo lánh không một bóng người, trên một sườn núi, một căn nhà đã bị thiêu rụi sạch sẽ, chỉ còn mấy cây sào trúc đã bị khói ám đen tuyền, miễn cưỡng chống đỡ một mặt tường của căn nhà đổ nát.

Một thiếu niên mười bốn, mười lăm tuổi một mình ngồi trước một nấm mộ dưới gốc cây. Hắn nhìn quần phong, lưu vân ở phía xa, thần sắc mông lung, không biết phải làm sao, nhớ lại mấy hôm trước vừa mai táng người thân duy nhất là gia gia, hôm nay vừa đi săn thú về, chỉ thấy một tia thiên lôi đánh vào nhà mình, căn nhà tranh nhỏ lập tức bốc cháy, vội vàng tìm cách cứu, nhưng chỉ trong chốc lát, chỉ còn là một đống đổ nát.

Ánh mắt hướng về phía ngôi mộ, nhịn không được lớn tiếng khóc: "Gia gia, con biết làm sao bây giờ, hôm nay ông trời đã đốt nhà chúng ta rồi!" Thân nhân duy nhất đã qua đời, bây giờ cả chỗ dung thân duy nhất cũng không còn! Thiếu niên càng nghĩ càng khổ sở, càng khóc càng lớn tiếng, khóc hoài khóc hoài, rốt cuộc dựa vào ngôi mộ ngủ thiếp đi.

Đột nhiên một trận âm thanh la hét làm hắn bừng tỉnh, hắn đi về phía thanh âm, chỉ thấy dưới núi có hai người đang đứng đối diện nhau. Thiếu niên thấy rất kỳ lạ, nơi này vắng vẻ, chưa từng thấy có ai lui tới, không biết hai người này vì sao lại tới đây, hắn không dám lên tiếng, chỉ dám núp sau một tảng đá lớn từ xa trộm nhìn.

Chỉ thấy hai người kia, một người mặc hắc bào, trong tay cầm một thanh bảo kiếm. Người còn lại mặc ngân bào, trên mặt đeo mặt nạ ngân sắc, trong tay cầm một cây tiêu màu đen.

Hắc bào nhân kia cầm kiếm chỉ về phía ngân bào nhân, cười ha hả nói: "Cốc chủ, người chớ cố gắng gượng làm gì, hậu đình có phải đang ngứa ngáy khó chịu lắm không, ha ha ha… Độc Tứ tình mới bắt đầu phát tác, trong một canh giờ nếu không cùng ta giao hợp, người nhất định sẽ chết!"

"…" Ngân bào nhân lặng lẽ không lên tiếng, nhưng thân thể đều rung động, cả bàn tay cầm tiêu cũng run lên.

"Cốc chủ, xin người hãy cho thuộc hạ giải độc, tám mươi mốt ngày sau, thuộc hạ sẽ đem mạng này giao cho người, tuỳ người xử trí!" Hắc bào nhân khổ sở mà thâm tình nhìn ngân bào nhân, cấp thiết khuyên nhủ: "Nhược Thiên, xin người, hãy để ta giải độc cho người!" Nói xong run rẩy vươn tay muốn chạm vào hắn.

"Ngươi dám!" Miệng ngân bào nhân phát ra một tiếng hừ lạnh lẽo.

Hắc bào nhân sững sờ, không dám cử động, vội la lên: "Cốc chủ, thuộc hạ biết tội, xin hãy cho thuộc hạ giải độc cho cốc chủ!"

"Tại sao?" Ngân bào nhân lạnh lùng hỏi.

"Tại sao?… Ha ha… Tại sao?…"

Hắc bào nhân đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn, lệ trong mắt không ngừng tuôn rơi, chỉ vào ngân bào nhân nói:

"Ngươi còn hỏi ta tại sao? Ứng Nhược Thiên, ngươi cũng biết ta yêu ngươi mười năm nay, từ khi ngươi mười sáu tuổi trở thành U Minh cốc chủ, ta đã yêu ngươi, ta nỗ lực vì ngươi, ngươi vẫn không chịu nhìn về phía ta. Ta tự nhủ mình là nam tử, ngươi không thể thích, cho nên phải lặng lẽ yêu ngươi, không dám bày tỏ.

Nhớ rõ năm ấy ngươi mười bảy tuổi xuất cốc, sau đó mang về một nam tử, chính là Lạc Anh công tử của Lạc Hoa Cung." Hắc bào nhân hồi tưởng.

"Sau đó, ngươi lại mang về đại công tử Thiên Kiếm môn Nghiêm Thiên Vũ, Phong công tử của Phong Vân sơn trang… Ta cứ tưởng ngươi có thể tiếp nhận bọn họ, dĩ nhiên cũng có thể tiếp nhận ta, thế nhưng ngươi còn nhớ ba năm trước không?" Hắc bào nhân thần sắc khổ sở hồi tưởng.

"Ta trần trụi nằm trên giường ngươi, mời ngươi thưởng thức ta, rốt cuộc ngươi đã cho ta một chưởng, nói một tiếng 'cút'." Trên gương mặt tuấn tú của hắc bào nhân tràn ngập những giọt lệ chua xót.

"Ta không cam tâm, ta điểm nào không bằng bọn họ, ngươi đã không yêu ta, khinh thường ta hiến thân cho ngươi, không cho ta hầu hạ thân hạ của ngươi là vì sao?" Gương mặt tuấn dật của hắc bào nhân vì ghen tị và thống khổ mà trở nên méo mó.

"Cốc chủ, Tứ tình đã phát tác, người không thể gắng gượng được đâu, nơi đây hoang dã chỉ có một mình ta là nam tử, xin người cho thuộc hạ giải độc!" Nói xong liền tiến về phía ngân bào nhân.

"Ngươi dám!" Ứng Nhược Thiên phẫn nộ quát lớn, thân thể lại càng run lên mạnh mẽ!

"Nhược Thiên, trúng độc Tứ tình này, không những muốn cùng người khác giao hoan, hơn nữa công lực trong người cũng sẽ bị tiêu tán, đến lúc giải độc công lực mới có thể khôi phục, người hiện tại trói gà cũng không xong!" Hắc bào nhân đắc ý cười nói.

Bước đến trước mặt Ứng Nhược Thiên, nhẹ nhàng kéo xuống mặt nạ ngân sắc của hắn, hắc bào nhân dường như bị sét đánh, không hề nhúc nhích, si mê ngắm nhìn tuyệt mỹ dung nhan kia, bàn tay run rẩy khẽ vuốt ve gương mặt đã ham muốn từ lâu. Mười năm, mười năm trước vô tình nhìn thấy gương mặt này, đã say mê hắn. Vô số lần ở trong mộng nhìn thấy, vô số lần ở trong một góc nhìn ra gương mặt đã bị che khuất kia, trong lòng tự vẽ ra, tự tưởng tượng…

Đột nhiên khoé miệng hắc bào nhân tràn ra một tia máu tươi, cả người lùi ra sau hai bước, ngỡ ngàng nhìn lên ngực mình, chỉ thấy trên ngực có một lỗ máu không ngừng tuôn ra máu tươi.

"Tả sứ, ngươi đi chết đi!" Trên gương mặt tuyệt mỹ của Ứng Nhược Thiên phát ra một tia tử vong lạnh lẽo như băng, cây hắc ngọc tiêu trong tay đọng vết máu, ôm lấy ngực, vừa rồi đã cố đề tụ một hơi chân khí cuối cùng, thừa dịp Tả sứ đang thất thần, một kích đâm tới, chân khí đi ngược chiều, kinh mạch rối loạn, đã bị nội thương, trong miệng cảm thấy vị tanh, một ngụm máu tươi phun tới!

"Ha ha ha… Ta chung quy không thể chiếm được ngươi!" Hắc bào nhân cười khổ sở, trong miệng, trong ngực máu vẫn không ngừng trào ra, "Nhược Thiên, có thể một lần gọi ta một tiếng được không, gọi ta là Tốn!"

"…"

Tốn rốt cuộc mất hết hy vọng, Ứng Nhược Thiên chỉ lạnh lùng nhìn hắn, không nói một tiếng.

Hắn nhỏ vài giọt thanh lệ, "Nhược Thiên, xin lỗi ngươi! Ta thực sự yêu ngươi! Kiếp sau xin được tiếp tục yêu ngươi!" Tốn nói xong liền ngã xuống đất khí tuyệt thân vong.

Ứng Nhược Thiên thấy hắn đã khí tuyệt, cảm thấy như khí lực đã tận, chống đỡ không được quỳ gối xuống, ngọc tiêu trong tay buông trên mặt đất, trong lòng thầm nghĩ: Không ngờ ta đường đường là U Minh cốc cốc chủ lại bỏ mạng vì Tứ tình.

Tứ tình là loại dâm dược biến thái nhất trên giang hồ, nam tử nào trúng độc này sẽ phải cùng một nam tử khác hầu hạ ở dưới thân, cứ ba ngày giao hoan một lần, chín lần chín tám mươi mốt ngày sau, dược tính mới được giải, thuốc giải chính là dương tinh của nam tử, độc này không những khiến hậu đình của người trúng ngứa ngáy vô cùng, còn có thể làm tiêu tán công lực. Nếu chậm trễ giao hoan, kinh mạch sẽ bị trướng lên mà chết.

Nhìn thi thể của Tốn, Ứng Nhược Thiên thấy vô cùng phẫn hận, tên nô tài này dám cả gan làm loạn, dám thèm muốn hắn, hắn không thể khuất phục hạ nhân như thế, dù chết cũng không cho hắn toại nguyện! Cũng không rõ tại sao lại trúng chiêu của hắn, hiện giờ lại phải cùng hắn chết ở nơi này! Càng nghĩ càng thấy hận, có chết cũng phải chết ở xa hắn một chút, liền loạng choạng cố gắng tiến về phía trước, sau đó lảo đảo ngã xuống.

Thiếu niên đang trốn sau tảng đá nhìn thấy vậy, liền vội lao tới nâng Ứng Nhược Thiên dậy, nhờ ánh trăng sáng tỏ, chỉ thấy người trước mặt mi tựa viễn đại, mắt tựa tinh thần, đôi môi anh đào bị vấy máu lại càng khiến nó đỏ mọng, đẹp đến nỗi không giống người ở nhân gian.

Thiếu niên này bình thường rất ít gặp người khác, có gặp cũng chỉ là những người buôn bán trong tiểu trấn, chưa từng gặp qua người xinh đẹp như vậy, trong chốc lát cảm thấy hoảng hốt, cho là mình đã nhìn thấy tiên nhân ở trên trời giống như lời gia gia kể, chỉ biết ngẩn người nhìn ngắm vị thần tiên này, miệng khẽ thốt lên: "Thần tiên ca ca!"

Ứng Nhược Thiên vốn đã chấp nhận mình sẽ chết, đột nhiên lại xuất hiện thiếu niên này, khiến tâm tư hắn có chút biến chuyển, nhíu mày nhìn cái tên thiếu niên làn da ngăm đen trước mặt, thoạt nhìn ngu ngốc đần độn, nghĩ thầm: ông trời không muốn Ứng Nhược Thiên ta chết, thôi thì, mượn hắn giải độc vậy! Tám mươi mốt ngày sau, sẽ giết chết hắn, để thiên hạ không biết mà gièm pha.

"Nhà ngươi ở đâu, đưa ta đến!"

"Thần tiên ca ca, nhà ta bị đốt rồi!" Thiếu niên khổ sở nói: "Ta mang huynh đến sơn động ta đang sống nha!"

"…"

=======================

FL: Tên Thiên ca ca này xem ra cũng vô tình gớm nhỉ~ 

Rất thích dạng nhân vật như Thiên ca ca, theo như ngôn ngữ của dân anime thì là tsundere thứ thiệt đó~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s