[Liễm Diễm cầm hoan] Chính văn đệ tam chương

Chính văn đệ tam chương

Thập Nhi không dám quấy rầy thêm Ứng Nhược Thiên, ngồi một mình ở cửa động đến khi trời hửng sáng, mới cầm liệp đao (dao săn) cùng dây thừng đeo trên lưng chuẩn bị đi săn, tiện thể xem thử có thể tìm được nhân sâm không.

Hắn quyết định chọn đỉnh núi cao trước kia chưa từng đi qua, mùa đông đã gần đến nên động vật đều trốn đi cả, mấy đỉnh núi trước kia thường đi săn, hai ngày nay không tìm thấy một con mồi nào, vả lại nghe dược đồng nói mấy thứ dược liệu trân quý như nhân sâm đều đặc biệt thích sinh trưởng ở nơi vách đá cheo leo, không có dấu chân người lui tới.

Có điều hắn đi mãi, đừng nói là thú vật, cả một cọng lông thú cũng không thấy, nói chi đến nhân sâm.

Ngẩng đầu nhìn sắc trời, đã là hoàng hôn, bữa cơm trong bụng đã tiêu hoá hết, trước khi ra ngoài đã để lại hai củ khoai lang để lại cho Thiên ca ca, bản thân hiện tại đã đói muốn chết.

Một trận gió núi thổi tới, quần áo ướt đẫm mồ hôi dán chặt vào thân mình, lạnh băng đến nỗi khiến hắn cả người run lên, trong lòng một trận dày vò, những thứ ăn được trong nhà đã bị đốt rụi rồi, trong sơn động cũng chỉ có vài tấm da thú, nếu đem đi đổi lấy thức ăn, Thiên ca ca sẽ không có gì chống lạnh, nếu không đem đổi, bản thân lại không săn được thú, lấy gì cho Thiên ca ca ăn đây?

Nghĩ tới nghĩ lui, Thập Nhi nhịn không được rơi lệ, khoai lang trước khi đi để lại cho Thiên ca ca, không biết huynh ấy ăn có đủ no không. Lắc lắc đầu, tiếp tục leo lên trên, nghĩ thầm có lẽ đi lên trên một chút sẽ có thu hoạch, vất vả leo lên một ngọn núi cỏ dại cây cối um tùm, nhìn quanh quất, cũng không khác gì mấy ngọn núi vừa đi qua, trong lòng không khỏi có chút thất vọng, bỗng nhiên một bước đạp vào khoảng không, còn chưa kịp la to, đã bị rơi xuống một cái động, lập tức ngất đi.

Đến lúc hắn tỉnh táo lại, ngẩng đầu nhìn trời, chỉ thấy ánh trăng u ám từ phía trên xuyên thấy xuống, ra đã là ban đêm. Dựa vào ánh trăng mỏng manh, Thập Nhi quan sát xung quanh, hít một hơi lạnh lẽo, ra cái động khẩu hắn rơi xuống cao vài chục trượng, trên nhỏ dưới lớn, căn bản không thể leo lên, thầm nghĩ, cao như vậy vì sao ta không chết? Sờ sờ bốn phía thấy mềm mại, mới biết động này đã tích luỹ lá khô nhiều năm, hình thành một lớp êm ái thật dày, hắn vỗ vỗ ngực, cảm tạ gia gia đã qua đời, nghĩ thầm bản thân chính là được gia gia phù hộ.

Có điều cái cửa động ở trên cao như vậy, làm sao đi ra ngoài a? Đang phiền não, đột nhiên thấy một trận gió thổi tới từ bên mình, còn mang theo một mùi hương đạm đạm, Thập Nhi thấy chút phấn chấn, trong động có gió, chắc chắn có tương thông với bên ngoài.

Vì thế hắn chậm rãi đi theo hướng làn gió thơm, động này ra là rất lớn, lớp lá khô dưới chân dày đặc, đi ở trên thật là khó khăn, mỗi bước đi đều lún sâu vào lá khô, vất vả mới đi tới được chỗ có mặt đất cứng rắn, bốn phía tối đen một mảnh, tay phải sờ vách động chậm rãi bước tới. Không biết đã qua mấy canh giờ, đột nhiên cảm thấy một mùi hương nồng đậm hơn truyền đến, Thập Nhi vội khẩn trương cước bộ, đi về hướng mùi hương đó, một tia sáng mỏng manh hiện ra trước mắt.

Một cái lỗ nhỏ như cái chậu hiện ra trước mắt hắn, hắn liền đem cái túi đeo trên lưng gỡ xuống, dùng liệp đao mở rộng động khẩu, rồi theo đó chui ra ngoài. Vừa mới đứng thẳng người, hắn liền ngây người ra, đây cũng là một cái huyệt động, vách động bốn phía đều khảm bảo thạch, phát ra ánh sáng nhàn nhạt, hoá ra ánh sáng từ động khẩu chính là do bảo thạch phát ra.

Trong động có một cái giường đá, bên góc còn có cái giá sách, phía trên bày sách vở nhiều vô kể. Trên mấy cuốn sách đều bám một lớp bụi dày, có lẽ đã lâu không ai đụng tới.

Ở giữa động rũ xuống vài ngọn thạch nhũ trắng tinh khiết, không ngừng chảy xuống một cái bát đá lớn một chất lỏng như là nhũ dịch, chất lỏng từ trong bát tràn ra theo một cái rãnh chảy về phía hoa cỏ ở ngoài cửa động.

Thập Nhi đang khát không chịu nổi, nhìn thấy thứ chất lỏng này tựa hồ có thể uống, liền lấy tay bưng lên, đầu lưỡi nhè nhẹ liếm, cảm thấy hương vị ngọt ngào trong miệng, liền cúi đầu xuống cái bát đá mà uống. Nghĩ bụng, thứ nước ngon lành thế này, nhất định sẽ cho Thiên ca ca đến nếm thử.

Sau khi đã uống no, đi ra chỗ cửa động, liền thấy bên ngoài động cảnh sắc như trong tiết xuân, đủ loại kỳ hoa dị thảo không rõ tên, đua nhau khoe sắc, trước động có một cái hồ trắng như tuyết bốc lên nhiệt khí tựa như nước sôi, tia nắng mặt trời chiếu xuống, thiên khí lượn lờ, đẹp tựa tiên cảnh.

Bên cạnh ao có hai ba gốc cây nho nhỏ đang kết bảy tám trái màu đỏ đỏ, Thập Nhi mừng thầm, nghĩ rằng Thiên ca ca có cái ăn rồi, liền cởi ngoại y ra kết thành một cái túi, nhanh tay hái trái cây xuống, đem mấy trái màu đỏ kia bỏ vào túi, bản thân lại không nỡ ăn, đột nhiên nhìn thấy một gốc cây đặc biệt thấp bé hơn, chỉ kết hai quả chỉ lớn hơn quả anh đào một chút, một quả đỏ tươi, một quả tím đen, lại phát ra mùi hương nồng đậm, hoá ra mùi hương lạ lùng ban nãy ngửi được chính là phát ra từ hai thứ trái này.

Đem mũi tiến đến trái cây trước mặt, hít một hơi, trong bụng giống như nổi trống, Thập Nhi đã nhịn đói một ngày một đêm nhịn không được đưa lưỡi nếm thử quả màu đỏ, không ngờ quả đỏ này lập tức tan trong miệng hắn, hương vị thơm ngon đến không thể dùng lời nói mà hình dung được. Ăn xong, Thập Nhi chợt thấy vô cùng hối hận, trái cây ngon như vậy phải để dành cho Thiên ca ca mới phải, sao hắn lại tham ăn như thế, nhất thời thấy bực dọc, liền tự tát vào mặt mình một cái.

Đang chuẩn bị hái xuống cái quả màu tím kia, đột nhiên thấy trên đùi căng thẳng, như thể bị ai ôm lấy, hai tay run lên, thứ quả kia vừa lúc rơi ngay vào miệng, lập tức tan ra, quả màu tím cũng đã bị ăn rồi, hắn ảo não cúi đầu, vừa nhìn xuống đã sợ tới mức hồn muốn rời khỏi xác!

Chỉ thấy một con rắn khổng lồ toàn thân màu đỏ sẫm như máu đã cuốn lấy chân hắn, con rắn này chu vi to cỡ một cái bát, kỳ quặc nhất là trên đầu rắn lại có hai cái sừng nho nhỏ. Đầu rắn lúc duỗi lúc co, trong miệng vươn ra cái lưỡi xẻ nhánh, không ngừng lay động về phía hắn.

Thập Nhi trước đây đi săn thú cũng từng gặp qua rắn, có điều chưa từng thấy loại quái xà toàn thân màu đỏ sẫm thế này, liền cả kinh, cơ thể phản ứng trước cả suy nghĩ, lấy tay bóp lấy cổ rắn, nhưng con rắn kia mạnh mẽ dị thường, toàn thân dần dần thít chặt. Thập Nhi dần cảm thấy mình không thể hô hấp, đầu óc bỗng thấy choáng váng.

Đầu con rắn mãnh lực tiến về phía mặt hắn, há to mồm định cắn, bị mùi tanh trong miệng rắn xông tới, Thập Nhi liền thanh tỉnh, nghĩ thầm nếu để cho nó cắn, nhất định sẽ chết chắc. Trong tình thế cấp bách, một tay hắn giữ lấy đầu rắn, một tay bóp vào cổ rắn, há miệng cắn vào cổ nó khiến con rắn đau đớn, vặn vẹo cơ thể. Hắn vẫn tiếp tục cắn, tận đến lúc vị máu của con rắn tiến vào miệng, cũng không rõ có độc không, nhưng vẫn không dám nhả ra, sợ buông ra sẽ không cắn nó được nữa, đành bất chấp tất cả, nghĩ đến người bị mất máu sẽ đuối sức, con rắn này mất máu khẳng định cũng sẽ không còn sức lực, vì thế mãnh liệt hút lấy máu con rắn kia. Con rắn quả nhiên dần dần yếu đi, hút suốt thời gian một nén hương, nó liền yếu ớt tụt dần xuống theo người hắn, nằm trên mặt đất không nhúc nhích.

Thập Nhi cũng mệt mỏi muốn kiệt sức, nằm dưới tàng cây không động đậy. Một lát sau, bỗng cảm thấy toàn thân nóng hừng hực, giống như đang bị nướng giữa một đống lửa lớn, sau một hồi, lại cảm giác như bị nhốt trong hầm băng, trong lòng thấy hơi sợ hãi, sợ mình đã trúng độc. Nhưng một lát sau, cơ thể lại tựa hồ bình thường, Thập Nhi đứng lên, nhìn con quái xà, nghĩ thầm máu con rắn này có lẽ không có độc, bằng không sao lại có mùi hương như vậy?

Thập Nhi nào đâu biết, con quái xà này kỳ thực là một con địa tiên hoả long nghìn năm, chuyên sinh trưởng ở những nơi ấm áp gần nhiệt tuyền, thích dị quả linh thảo, nơi nào có địa tiên hoả long, nhất định có kỳ hoa dị thảo. Thứ trái cây Thập Nhi vô tình ăn phải thực chất là dị quả được địa tiên hoả long trông đợi trăm năm – âm dương chu quả, âm dương chu quả này một trăm năm mới kết quả một lần, quả màu đỏ tính dương, màu tím tính âm, ăn vào có thể thay đổi căn cốt cùng trí tuệ của người, người tập võ ăn vào có thể tăng thêm sáu mươi năm công lực. Đáng tiếc âm dương chu quả này địa tiên hoả long chờ đợi cả trăm năm rốt cuộc lại bị Thập Nhi ăn, đúng là chết không nhắm mắt a!

Bản thân con địa tiên hoả long này cũng là chí bảo, uống được máu của nó có thể trăm độc không tẩm, xà tính tính dâm, máu này còn có công hiệu làm tráng dương, tóm lại người nào có thể uống được máu của nó thì người yêu của hắn quả rất may mắn rồi!

Thập Nhi cầm gói đồ lên, xoay người định bỏ đi, đột nhiên khựng lại, thầm nghĩ mật con rắn này nhất định là thứ tốt a, phải đem về cho Thiên ca ca ăn mới được.

Vì thế hắn rút liệp đao ra, xẻ bụng con rắn, một mùi thơm nồng thoát ra, Thập Nhi cảm thấy rất kỳ lạ, loài rắn con nào chẳng tanh hôi, thế mà trong bụng con quái xà này lại thơm như vậy, đang muốn lấy mật con rắn, đã thấy trong bụng nó có một hạt châu nhũ bạch nho nhỏ, hương khí xông vào mũi, mềm mềm, hoá ra con rắn này thơm là nhờ nó à! Thập Nhi cẩn thận lấy hạt châu mềm mềm đó đem bỏ vào túi áo, nhặt túi đồ lên tìm đường ra ngoài.

Đường ra khỏi chỗ này cũng không khó tìm, bên cạnh hồ nước có mấy bậc thang hướng về phía trước, đi đến cuối có một cửa đá, trên cửa có vòng nắm, cầm kéo lấy, cửa đá liền mở ra, vừa đi ra, cửa đá liền hạ xuống. Bên ngoài là một vách núi, nhưng không thấy có vết tích gì, Thập Nhi tìm cơ quan bên ngoài cửa, sờ sờ suốt nửa buổi, phát hiện ra trong cái khe đá trên vách núi có một cái vòng nắm, thử kéo nhẹ, cửa đá liền mở ra. Trong lòng bỗng thấy mừng quýnh, nghĩ thầm vậy là không phải bắt Thiên ca ca ở trong sơn động lạnh lẽo đơn sơ kia rồi!

Cao hứng phấn chấn xách túi thức ăn, ngẩng đầu nhìn trời, phát hiện ra đã lại là hoàng hôn, hoá ra đã ở trong động một ngày một đêm rồi. Trong lòng nhớ nhung về Ứng Nhược Thiên, cố bước đi thật nhanh, phát hiện ra thân hình mình tựa như đang nhẹ nhàng lướt đi, lúc trên đường đi tới phải cố gắng hết sức, mà hiện tại không đổ một giọt mồ hôi, bước đi cũng nhanh hơn rất nhiều. Khi về đến sơn động thì trăng đã lên cao, hưng phấn chạy vội vào trong động la to: “Thiên ca ca, ta vừa phát hiện ra nơi này đẹp lắm!”

Đi vào trong động, chỉ thấy Ứng Nhược Thiên sắc mặt trắng nhợt như tờ giấy nằm dài trên mặt đất, bên miệng tràn ra một tia máu đã khô, trên mặt đất có một vũng máu. Thập Nhi sợ hãi la to một tiếng rồi bổ nhào lên người hắn, ôm lấy cơ thể đang lạnh như băng, tựa hồ đã không còn hơi thở, oà khóc nói: “Thiên ca ca, huynh làm sao vậy?”

================================

FL: Lão thiên gia đúng là thương kẻ khờ khạo a…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s