[Vì sự nghiệp] Chap1

Oneshot số 1: Khí Hêli và phi khoa học

note: Chẳng biết note gì, nhưng con Chun trong này cứ ngớ ngẩn sao íh~

Summary:

Yoochun có một đám mây to.

1.

Yoochun có hẳn một đám mây to trên bầu trời.

Gã ngồi trên đám mây, dùng phép thần thông nào đó để nó không tan ra, và ngăn cản không cho đám mây nào khác tới gần. Đơn giản, vì đó là đám mây của riêng gã.

Khi không có đám mây nào cao hơn đám mây gã đang ngồi, gã đạp cho đám mây bay khắp nơi, hòng tìm nơi có mây cao hơn che cho gã khỏi cái nắng của mặt trời.

Khi trên đầu gã lởn vởn những sợi mây màu xám, hay đen kịt, gã cũng góp phần vào trận mưa chuẩn bị diễn ra với đám mây của mình. Mưa, gã ngồi trên đám mây, ướt nhẹp.

Thỉnh thoảng, gã cột đám mây lại ở trên ngọn núi nào đó, rồi lựa một đám mây khác chở gã đi xuống, bước trên mặt đất như những người bình thường và ngắm họ.

Thỉnh thoảng, những giọt mưa rơi xuống đầu, xuống cái trán rộng của gã. Yoochun sực nhớ mình có một đám mây to.

2.

Gã thích đậu lại ở những vùng quê, vì mây ở đó thơm mùi lá, xung quanh sẽ có chim bay, và phía dưới sẽ có nhiều người nhìn lên. Gã không thích người ta nhìn thấy gã, nhưng gã thích cảm giác né trong những đám mây để ngó người phía dưới nhìn lên chỗ mình đang đứng.

Gã cũng thích đậu lại ở những thành phố lớn, dù mây ở đó nặng nề, xung quanh cũng chỉ có chim bay thấp chủm vào buổi sáng, nhưng phía dưới ít người nhìn lên. Gã là kẻ đầy mâu thuẫn, nên cũng thích khi không ai để ý mình.

Một lần, có một cô bé con ngước lên trời và không biết may hay rủi, nó nhìn thấy gã. Cô bé nhảy lên đầy phấn khích và đưa bàn tay nhỏ xíu lên vẫy chào.

Gã để ý cô bé này, nhưng sau vài lần nhìn lên không thấy gã nữa, nó cũng thôi.

Lần khác, một cô gái xinh đẹp hướng lên bầu trời và thấy gã. Cô gái đưa hai tay lên dụi dụi mắt, nhắm lại rồi mở ra không biết bao nhiêu lần. Cơ hồ không tin nổi vào mắt mình, cô bước vào hiệu thuốc và đem ra nguyên một bọc.

Gã để ý cô gái xinh đẹp này, và thấy cô ta đi tìm gặp bác sĩ tâm lý (?).

Một vài lần, những cậu trai trẻ nhìn lên và thấy gã. Họ nhún vai và bước tiếp trên con đường đông đúc.

Ngày qua ngày, Yoochun vẫn ngồi trên đám mây của riêng mình.

3.

Cũng không hẳn là Yoochun thích ngồi trên đám mây suốt như vậy. Nhưng đó là việc mà gã đã làm từ rất lâu, và chẳng có lý do hay dấu hiệu gì để gã phải ngừng lại. Nên gã cứ thế mà tiếp tục làm thôi~

Dần dà, gã ngứa ngáy trong người và không muốn đậu lại ở những làng quê nữa, vì những người ngước đầu lên nhìn gã ngày một ít.

Gã cũng không khoái đậu ở những thành phố lớn, vì chẳng ai thèm ngước lên nhìn trời nữa. Mà có ngước lên, cũng chẳng ai có cơ may nhìn thấy gã.

Yoochun cứ đạp thoả chân cho đám mây tội nghiệp bay suốt ngày, chỉ dừng lại vào ban đêm.

Nhắc tới đêm, đêm mới là đáng sợ.

Gã không thể đậu lại ở những vùng quê hay rừng núi vào ban đêm, vì như vậy sẽ che mất sao trời, và gã thì không thích những người ở dưới chửi rủa riêng mình đám mây của gã.

Gã cũng không thể đậu lại ở những thành phố lớn. Dù ở đó người ta vốn không thể thấy sao, nhưng gã vẫn thường nghe những người ngắm sao buổi đêm ở dưới đó bảo: họ không thể ngắm sao vì đèn đường và vì bụi khí. Gã nghĩ, nếu chỉ một mình gã được ngắm sao thì cũng kỳ cục quá.

Gã đành ra biển, chọn khúc nào không ai neo đậu – thường là ở vùng biển nguy hiểm hay gì đó đại loại thế để dừng chân.

Yoochun là người thích ngắm sao nhất trên thế gian này.

4.

Gã ghét nhất máy bay và những gì bay được trên trời. Cứ như là thử độ đập nhanh của tim gã vậy.

Nhiều khi có một quả bong bóng bay lên tới tận chỗ của gã, rồi vỡ tung ngay sau lưng hoặc bên cạnh, làm gã giật nảy mình.

Hay những con chim bay quá cao làm gã cứ sợ có ngày chúng nó sẽ đâm thủng mông mình bằng những cái mỏ nhọn đó.

Còn máy bay thì thôi rồi~ Tại sao người ta không chế ra sao cho chúng nó bay thấp thấp như kiểu trực thăng chẳng hạn? Bay cao quá bị mấy đám mây khác cản hết tầm nhìn rồi thì có gì là hay ho? Vậy mà số lượt máy bay họ đi ngày một nhiều.

Thấy cái máy bay là gã liền phải nhấn mình vào giữa đám mây, để cho mấy cọng bông mây gãi gãi vành mũi, thiệt khó chịu!

May mà không có cái máy ảnh hay thiết bị nào có thể chụp lại hay lưu lại gã.

Nhưng vật thể bay gã sợ nhất không chỉ dừng lại ở mấy thứ vặt vãnh đó.

5.

Nếu Yoochun là người có quyền quyết định đâu là vật thể bay đáng sợ nhất, gã sẽ bầu toàn bộ phiếu của mình cho con người.

Người bay ở đây không phải là Siu bơ men, Bét men, Phờ lai inh men, hay bất cứ cái gì + men mà con người có thể nghĩ ra được.

Đó là một thằng nhóc.

Thấy được Yoochun từ năm năm tuổi, nó giật ngay máy ảnh của cha mình và chụp lại đám mây của gã. Yoochun đổ mồ hôi hột nhìn theo cái tướng lùn lùn béo béo đó và sợ. Gã sợ lỡ đâu hình rửa ra sẽ chình ình cái bản mặt gã thì sao? Nhưng may mắn là không có.

May mắn hơn nữa, thằng nhóc đó phụng phịu nhìn tấm hình, không những vậy còn chỉ thẳng tay lên đám mây của gã mà nói gì đó rất hùng hồn – một thái độ dễ thương ngoài sức tưởng tượng luôn!

Suốt năm đó, nó sưu tầm bong bóng.

6 tuổi, không biết bao nhiêu bong bóng thu thập được, nhưng nó cật lực ngồi thổi.

Thổi cái đầu tiên, buộc bằng một sợi dây dài và rồi nhìn chằm chằm vào cái bong bóng, hỏi: “Sao mày không bay lên?”

Tràn trề hy vọng vào cái thứ hai: “Chắc nhiều nó mới hợp sức với nhau bay lên được”. Chúng vẫn không bay.

Cái thứ ba, buộc vào nhau. Vẫn không bay.

Cái thứ tư, vẫn không bay.

Cái thứ năm

…thứ sáu

…Đến cái thứ mười, chúng vẫn không bay.

Nó tức tối hỏi cha mình, và nhận được một tràng cười bể bụng.

“Su ngố của cha… Muốn bong bóng bay được phải thổi vào đó khí Hêli~” – vẫn cười khùng khục.

Nó đần cả người.

Khí Hêli là cái gì…?

6.

Tám tuổi học xong lớp Một, khi chữ viết [ có lẽ ] đã khá vững, nó nghiên cứu về khí Hêli.

Nhưng mà thiệt sự để nói thì… nó không biết có phải trong sách người ta đang viết tiếng Hàn không nữa……

Phân tử, nguyên tử, số hiệu nguyên tử, quang phổ, điểm sôi, áp suất, khí đơn nguyên tử, khí trơ, tỉ trọng, ê lếch trôn, cấu hình ê lếch trôn, bờ rô tôn, nơ trôn, điện tích, điện tích hạt nhân, cân bằng điện tích, nguyên tử khối, độ âm điện, ô xi hoá, đồng vị, bờ là bờ la bờ la…

Rốt cuộc thì cái gì là cái gì? Và… đào đâu ra Hêli và làm sao để thổi vào được?

Không phải chỉ cần tìm nó ở đâu rồi hớp một miệng đầy và thổi vô là xong sao?

Ê mà… cái này hiểu nè.

Khí hiếm.

Hiếm tức là khó tìm.

Ôi…

7.

Vào cấp Hai, nó chính thức đâm đầu vào môn Hoá Học. Cấp Hai, tức là nó đã mười ba tuổi. Và đám mây của gã đã trở nên quá quen thuộc với nó. Nhắm mắt và đưa mi lên cảm giác thôi cũng đủ biết là nó đang bay ở đâu.

Gã thì vẫn trố mắt nhìn.

Cấp Ba, mười sáu tuổi, nó học suốt ngày nhắm thẳng vào khoa Kinh Tế của một trường nào học danh tiếng nào đó.

Mười chín tuổi, cánh cửa đại học rộng mở. Gã vẫn nhìn theo nó và ngỡ ngàng trước những gì trường Kinh Tế sẽ dạy.

Họ không dạy nó về bóng bay.

Họ sẽ không dạy.

Yoochun đạp đám mây, chầm chậm bay trên bầu trời của đất nước nhỏ bé, xinh đẹp này.

8.

Nó hai mươi lăm tuổi, gã cũng đã bay đủ nơi và nhớ đủ chỗ nên quay về.

Nó không lùn cũng không béo, hai má vẫn phúng phính dù điệu bộ đã hết dễ thương [ chắc vậy ]. Cũng đã tạo ra được sự nghiệp cho mình và được gọi là thành đạt.

Yoochun đưa tay vơ lấy xung quanh, tự hỏi có khí Hêli ở đây không…

Nó đã cao và ốm hơn, đã chính chắn và người lớn hơn. Còn gã, hai mươi năm rồi mà vẫn trẻ trung như thế.

Đã lâu rồi không bước xuống mặt đất, kể từ khi gã thấy có người muốn bay lên.

Yoochun nằm dài trên đám mây to của riêng mình, vẫn xốp, mềm và thơm như thế, gã tự hỏi mình thật ra là ai.

9.

“Này anh gì đó…”

Yoochun giật mình, có ai đó đang kéo tay làm gã chuẩn bị rớt khỏi đám mây rồi !!!!

Gã tỉnh dậy và trố mắt nhìn.

“Anh gì đó, anh tên gì vậy?”

Câm nín.

“Anh gì đó ơi, anh không nói được à?”

Nói cái gì mà nói?

“Anh gì đó, sao anh ngồi trên mây được chừng ấy năm vậy? Anh giỏi thiệt nhe! Anh nhìn Su nè, Su cũng giỏi lắm đúng không? Giờ Su giàu lắm, hì hụi làm khinh khí cầu cả năm trời để bay lên đây đưa anh xuống đó xD~”

“Anh sao vậy? Không nói tức là đồng ý xuống dưới đó với Su đó~ Anh mà đông đá vậy nữa là Su bế anh vào trong này luôn~!”

* rị mọ rị mọ *

Đồ mông to dị thường!

Yoochun có thể chết vì xịt máu mũi được rồi!

HnN-s / End.

Giới thiệu | Chap2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s