[Vì sự nghiệp] Chap10

Oneshot số 10: Thế này là thế nào?

genre n warning: S-A?, mystery??, fairy-tale???

note: căn bản là mình đã bảo quyết chí không bão hoà :”).
Chân thành cảm ơn Love bye Love của bạn Park Yoochun.

Summary:

Yoochun là cậu bé con của một pháp sư nghiêm khắc. Một trong những nhiệm vụ của cậu là làm sạch đường ống.

1.

Yoochun chỉ là một cậu bé vừa tròn 13 tuổi. Cha của cậu là một pháp sư cực kỳ nghiêm khắc, và gia đình cậu có cả thảy 6 người anh em, tất cả đều đang luyện tập để trở thành pháp sư giống như cha.

Cha của Yoochun, mặt khác, là một người không ngại tính mạng của gia đình mình. Vì tất cả mọi người, theo ông thì có hy sinh chính mình hay con cái cũng là chuyện dĩ nhiên thôi. Vì lý do đó nên dù là con út trong gia đình và chỉ mới 13 tuổi, Yoochun cũng đã qua không biết bao nhiêu đợt huấn luyện nghiêm khắc và cả những lần một mình chống quái vật.

Một trong những nhiệm vụ của cậu – như một pháp sư nghiệp dư – là làm sạch những đường ống.

2.

Đường ống là thứ mà bất kỳ pháp sư chuyên nghiệp đã có bằng Huấn luyện viên nào cũng có. Nó sẽ tạo ra một vùng không gian bí ẩn có dạng ống tròn, trực tiếp dẫn pháp sư tới hang ổ của một con quái vật hay yêu tinh cấp thấp – vốn là những con không thể tự bảo vệ hang ổ của mình tốt hơn. Một đường ống chỉ rộng vừa đủ cho một pháp sư chui qua.

Với một pháp sư chuyên nghiệp thì việc quét dọn mấy “con” đó chỉ là chuyện vặt, và chuyện vặt thì dĩ nhiên phải giao cho pháp sư nghiệp dư.

Yoochun từ năm 8 tuổi đã dọn dẹp không biết bao nhiêu là đường ống rặt những con yêu tinh nhãi. 13 tuổi, cậu được giao cho một đường ống gọi là “hạng sang”.

Dù tràn đầy tự tin nhưng Yoochun vẫn thấy một chút lo lắng trong mình, lần này cậu sẽ không gặp một con yêu tinh bình thường như mọi khi. Thứ chờ cậu sẽ không phải là một lũ yêu tinh lùn nhãi nhép hay một con quái vật đã có sẵn thương tật.

Cậu gắn vòng tròn – cửa của đường ống – lên bức tường trong phòng mình, cầm chặt dụng cụ và bước vào con đường màu đen hun hút.

3.

Yoochun nhảy ra khỏi cửa bên kia của đường ống, dưới chân cậu nhóc bây giờ là mấy cọng cỏ xanh.

Vầng, cỏ xanh, xanh rì. Một cánh đồng cỏ trải dài hút tầm nhìn với gió thổi qua tai và những bông hoa đủ màu sắc tươi sáng. Còn con quái vật? Con quái vật ở đâu?

Yoochun quay sang trái và giật mình thấy ngay một cái lưng khổng lồ.

4.

Con quái vật đang ngủ, quay lưng lại nơi cậu đang đứng. Nó mặc một bộ quần áo màu đỏ và đen giống kiểu mụ nữ hoàng độc ác trong Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn vẫn thường được những người lớn kể cho bọn con nít. Nó nhè nhẹ hít không khí vào rồi lại thở ra, xem chừng rất yên bình.

“Chun~~ Chun~~~”

Yoochun lại một lần nữa giật mình đánh thót khi nghe thấy tiếng kêu tên mình. Quay sang bên phải, cậu nhận ra mấy đứa bạn pháp sư thực tập của mình đang bị nhốt trong lồng. Chúng nó với với tay ra và cố gắng gọi cậu bằng tiếng thì thào lớn nhất có thể, cơ hồ như sợ con quái vật tỉnh dậy.

Yoochun định chạy đến chỗ chúng nó nhưng chỉ mới đi được 3 bước đã bị cả bọn sỉ vả bảo đi nhẹ nhẹ thôi, không thì con quái vật tỉnh dậy ngay. Yoochun đành rón rén trên mấy đầu ngón chân mình mà tiến tới.

“Sao kỳ vậy?” – cậu gắt cộc lốc, theo kiểu thì thào

“Kỳ cái gì mà kỳ” – một đám trong đó trả lời, cũng thì thào

“Một đống đứa như vầy mà không xử đẹp được con đó nữa hả?”

“Mày thử coi biết liền hà…”

Rồi cả bọn run lẩy bẩy chỉ tay ra sau lưng Yoochun.

Cậu biết ngay là con quái vật đã tỉnh dậy.

5.

Đúng vậy, con quái vật đã tỉnh dậy.

Bằng hai ngón tay của mình, nó nắm lưng áo Yoochun và kéo lên, đưa trước mắt mình. Con quái vật quá bự để Yoochun có thể nhìn thấy toàn bộ gương mặt nó, cậu chỉ có thể thấy hai con mắt nhỏ xíu (so với guơng mặt) đang cố gắng mở tròn.

“Í da…” – con quái vật lên tiếng, cả đám (bao gồm cả Yoochun) đưa tay lên bịt lỗ tai. Rồi nó nói tiếp, kèm theo điệu cười khúc khích…

“Dễ thương quá à…”

“Có chút xíu à…”

“Thấy cưng ghê…”

“Tên gì vậy bé nhỏ?”

“Park Yoochun í…”

Cái chữ í cuối cùng không nằm trong tên của Yoochun đâu, chỉ là trả lời xong rồi mới giật mình bịt mồm mình lại. Ngu quá Yoochun, sao lại lỡ miệng như thế chứ? Lỡ nó thuộc loại quái vật sẽ cướp linh hồn người ta (hay gì đó đại loại) khi biết được tên thì sao chứ?

“Tên cũng dễ thương nữa… Chunchun gọi mình là Susu nhe… Tụi mình sẽ làm bạn với nhau hé~”

Yoochun đần cả người.

Làm bạn hả? Không có đâu.

“Làm bạn hả? Không có đâu” – bọn ở dưới rống cổ họng lên nói hộ Yoochun – “Chun đừng làm bạn với nó! Lời nguyền đó!”

Lời nguyền?

“Lời nguyền gì cơ?” – Yoochun hỏi vẩn vơ, cậu nhìn xuống dưới rồi lại nhìn vào mắt con quái vật

“Đã là lời nguyền thì sao nói cho Chunchun được chứ?” – con quái vật tự gọi mình là Susu nói

“Vớ vẩn” – Yoochun đạp đạp không khí

“Chunchun làm bạn của Susu nhe” – con quái vật Susu cười hí hửng, hai mắt tít lại với nhau

“Không.” – Yoochun trả lời ngay, hoàn toàn chắc nịch.

Rồi ngay lập tức cậu bé rút vũ khí mạnh nhất của mình, chém ra đằng sau nơi hai ngón tay con quái vật đang nắm lấy áo mình. Con quái vật bỗng dưng thấy đau kinh khủng, cơn đau từ hai đầu ngón tay đó mà lan cả cơ thể to lớn của nó. Nó buông tay ra và Yoochun cứ thế rơi tự do.

Nhưng, là một pháp sư nghiệp dư loại xịn, Yoochun đáp xuống đất một cách an toàn đến không ngờ làm bọn bạn trong lồng bất giác vỗ tay lia lịa. Cậu được nước làm tới, trong lúc con quái vật vẫn còn chịu ảnh hưởng bởi đòn tấn công của kiếm phép hồi nãy mà chém nát cổng lồng. Bọn bạn của Yoochun cũng nhanh chân chạy đến chỗ cửa của đường ống.

“Chunchun, mấy bạn… Đừng chạy mà…” – con quái vật Susu gọi theo. Nhưng quá trễ, Yoochun và tất cả đã bước lên cửa đường ống và mất hút.

Con quái vật thử chọc ngón tay của nó vào cái lỗ nhỏ xíu mà Yoochun và tất cả vừa leo vào nhưng không thể: ngay cả ngón tay nhỏ nhất của nó cũng đã quá to so với cái lỗ đó.

Vài giây sau, cái lỗ biến mất.

6.

“Mèn ơi ghê quá” – tụi bạn thở phào khi đã đặt chân xuống nền phòng Yoochun

“Con quái vật đó bị lời nguyền gì vậy?” – Yoochun hỏi

“Không biết nữa. Chắc nó nói xạo á. Nó dụ dỗ mấy tao chơi chung” – thằng thứ nhất nói

“Mấy tao thấy nó không giống mấy con khác nên cũng chơi” – đứa thứ hai tiếp lời

“Ai dè nói mình thích bạn với nó xong thì bị hút vô cái lồng luôn.” – và một đứa khác kết thúc.

Yoochun đuổi cả lũ về, cậu lại gắn khung cửa của đường ống lên tường phòng mình. Cậu biết chứ, đường dẫn đến hang ổ quái vật được cài đặt ở chế độ random.

7.

Yoochun là một chàng trai vừa tròn 18 tuổi. Tối nay cậu sẽ chính thức trở thành một pháp sư chuyên nghiệp và nhận luôn giải “Pháp sư nghiệp dư diệt nhiều quái vật hạng sang nhất lịch sử”, sau khi làm xong nghi thức dưới trăng. Cha của cậu là một người nghiêm khắc, ông sẽ không tỏ ra tự hào mấy khi thấy con mình nhận được tấm bằng ghi nhận đó và một mục phỏng vấn kèm hình bìa của cuốn Guiness Pháp Sư đâu.

Mà Yoochun cũng không thiết tha lắm với cuốn Guiness Pháp Sư hay tấm bằng đó. Việc này làm cha cậu tự hào hơn nhiều – dù, dĩ nhiên, ông vẫn không tỏ ra ngoài.

Đây sẽ là lần cuối cùng cậu được giữ khung cửa của đường ống cho tới khi cậu được công nhận là một Huấn luyện viên. Để trở thành một Huấn luyện viên không phải chuyện dễ, phải là người cực kỳ xuất sắc và trải qua nhiều gian khổ mới có thể nhận được danh hiệu cao quý đó.

Nhưng ngay từ bé, Yoochun đã không muốn trở thành một Huấn luyện viên giống cha mình, cậu muốn trở thành một Pháp sư Anh hùng.

Cậu đặt trọn niềm hy vọng và niềm tin của mình vào ngày hôm nay, một ngày buổi sáng đẹp trời.

Và cậu lại gắn khung cửa của đường ống “hạng sang” quen thuộc lên tường phòng mình.

8.

Yoochun nhảy ra khỏi bên kia của đường ống, dưới chân cậu là mấy cọng cỏ xanh.

Trước mắt Yoochun là một cánh đồng cỏ trải dài đến tưởng chừng vô tận, điểm trên đó là những bông hoa đủ màu sắc rực rỡ nhưng lại có hình thù giản đơn như con nít vẽ.

Yoochun quay sang trái, và thấy một cái… gì nhỉ? Bắp chân à?

Rồi hai ngón tay trắng trắng bự bự bỗng dưng nhấc cậu lên cho đến khi cậu nhìn thấy một đôi mắt.

“Mình thích cậu, Susu” – Yoochun cười và nói

“Mình biết, Chunchun”

9. (extra)

“Mình biết, Chunchun” – con quái vật trả lời.

“Í gì kỳ vậy?”

Đoạn phim tạm pause lại vì câu nói này của Yoochun.

“Khoan đã. Thế này là thế nào?” – cậu hỏi với vẻ mặt ngớ ngẩn của mình

“Thế nào là thế nào cơ?” – con quái vật được gọi là Susu trả lời

“Đáng lẽ ra quái vật khổng lồ phải biến lại thành một cô gái xinh đẹp, à không, một cậu nhóc dễ thương rồi sau đó hai nhân vật chính phải nắm tay nhau đi về phía hoàng hôn chứ?”

[ Ba giây có hình không tiếng ]

[ Bật volume ]

“HÁ HÁ HÁ HÁ HÁ HÁ HÁ…………..”

Con quái vật cười như muốn rung chuyển cả không gian. Nó cười, cười mãi đến mức không thể nào đủ sức để cầm lấy lưng áo Yoochun nữa mà buông cậu ra. Yoochun nhẹ nhàng đáp xuống và đần người nhìn con quái vật cười.

Nó cười…

Cười…

Cười lăn lộn…

Và nằm đè lên Yoochun.

=====

“Ái da… Đè chết người rồi~~!!!” – Yoochun bật câu nói trên lên thành lời và mở choàng mắt. Một con heo mập thứ thiệt đang ngồi trên bụng cậu.

“Mình biết mà, Yoochun.” – Junsu cười tít mắt, bộ dạng rất chi hí hửng.

“Biết cái gì cơ? Ra khỏi người tớ coi! Nặng chết được” – Yoochun mắt nhắm mắt mở, nhăn nhó mặt mày nhìn con người đang ngồi trên bụng mình.

“Thì vụ cậu thích mình đó!” – Junsu vẫn ngồi yên vị trên bụng cậu

“Cái gì cơ??” – Yoochun tỉnh hẳn, tròn mắt hỏi lại

Thế này là thế nào???

WT…? / End.

Chap9 | Chap11

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s