[Vì sự nghiệp] Chap11

Oneshot số 11: Chuyên gia mặt nạ.

genre n warning: S-A, ngầu

note: (1)khi viết chỉ nghĩ đơn thuần H ngoài đời là chuyên gia mặt nạ số 1
(2)xa đến mức biết mình sẽ chẳng với
(3)chỉ muốn nói là này, ngoài tôi ra thì có ai mà cậu chưa nói chuyện chân thành không?
(4)JS trong ngày có nhiều điểm giống YC, và ngược lại.
(5)* chỉ genre * fic viết thể theo mong đợi của bạn S xD~

Summary:

Kim Junsu là chuyên gia về mặt nạ.

1.

Kim Junsu vốn gia truyền nghề làm mặt nạ. Ban đầu, tổ tiên cậu chỉ làm những chiếc mặt nạ bình thường dùng để diễn kịch hay trưng bày, nhưng đến bây giờ thì mặt nạ nhà cậu đã lên một tầm cao mới.

Nhà Junsu làm nghề buôn bán những tác phẩm nghệ thuật. Trên tường ở tiệm nhà cậu treo đầy tranh và các tác phẩm. Cả Junsu cũng vậy, ngày nào cũng đeo một chiếc mặt nạ.

Tất cả đều trông rất xấu xí hoặc buồn cười.

2.

Thật ra, Junsu thường đeo tận hai chiếc mặt nạ. Một làm bằng những chất liệu thông thường (đôi khi là những chiếc mặt nạ làm theo kiểu cổ – bằng da, xương thú hoặc tương tự), còn một do chính cậu làm ra ở bên trong chiếc mặt nạ kia.

Khách hàng đến tiệm nhà cậu nhiều vì họ muốn tìm niềm vui và sự thích thú. Đáp ứng điều đó, Junsu chưa bao giờ làm họ thấy chán. Ai cũng khoái chí với những chiếc mặt nạ cậu đeo bên ngoài, và cười lớn hơn nữa khi thấy lớp mặt nạ tài tình bên trong.

Đôi khi đó là gương mặt của một cụ già, và Junsu sẽ bắt chước con nít làm cậu trở nên đến ngộ. Nhiều lúc khác đó sẽ là gương mặt một cô gái xinh đẹp, rồi Junsu sẽ ồm ồm nói rằng trông cậu đẹp trai nhất thiên hạ, và ưỡn ngực lên đi như kiểu những cô gái mang giày cao gót lần đầu.

Công việc của Junsu là thế. Tuổi 18, cả cậu và mọi người đều vui vẻ.

3.

Junsu là một người khéo mồm khéo miệng, nhiều cô gái ban đầu từ bị cậu làm ấn tượng, sau mê cậu say đắm dù chẳng ai trong số đó biết gương mặt thật của cậu như thế nào. Ngay từ khi còn đi học, cậu đã bất chấp nội quy, một mực mang mặt nạ. Chỉ có giấy tờ là có hình, nhưng cậu cũng chẳng để ai thấy.

Những cô gái thích Junsu đa phần có tính cách rất mạnh mẽ. Vì lý do đó nên Junsu thường biết ngay nếu họ đang muốn cưa cậu. Rồi Junsu sẽ chọn một ngày tốt lành nào đó mà gỡ lớp mặt nạ thứ hai của mình ra.

Cô gái may mắn đó sẽ được nhìn thấy “gương mặt thật” của Junsu.

Đó là một gương mặt với hai gò má cao, nhưng má thì hóp lại như một gã nghiện, nước da trắng xanh với đôi mắt nhỏ lấm lét, không quên những nốt tàn nhang màu bánh quế trên má và mũi…

Ngoài ra, còn là tác phẩm tuyệt vời nhất của Junsu.

4.

Như đã nói, những cô gái thích Junsu đa phần là những người mạnh mẽ. Một số cười cho qua rồi âm thầm rút lui. Nhưng đa số thì đồng ý cặp kè với cậu, cùng cậu và bộ dạng đó hẹn hò. Chỉ khi cậu chu bờ môi “gợi cảm” của mình ra đòi mi (thường là vào ngày hẹn thứ hai) thì họ mới chịu thua.

Một vài người khi thấy gương mặt đó của cậu thì không tin, họ cố gắng cấu lấy cấu để mà không biết rằng, đúng vậy, đó là kiệt tác của Junsu.

Junsu 18 tuổi, người mà chỉ từ năm lên 7 đã được Tổng cục phát hiện, từ đó tạo mọi điều kiện để cậu nghiên cứu, tạo ra và cung cấp mặt nạ cho họ. Junsu cũng là người đã giúp họ phá không biết bao nhiêu vụ án lớn, làm rúng động không biết bao nhiêu băng đảng. Chúng thậm chí cấu má, xẻo mặt từng người một của mình để kiểm tra, nhưng tất cả đều vô vọng.

Tổng cục gọi những tác phẩm đó bằng cái tên Thiên hạ đệ nhất mặt nạ. Nếu thực sự là như vậy thì gương mặt xấu xí kia hẳn là Thiên thượng đệ nhất. Không sai! Chính là Thiên thượng đệ nhất!

Không chỉ có những điểm mạnh của Thiên hạ đệ nhất mặt nạ, cách trang điểm và đủ thứ phụ kiện làm cho gò má của cậu trông như thật, còn môi thì cả nhìn và sờ đều thấy tự nhiên, đôi mắt không giống gì mắt của cậu, và lại còn hợp với thân người cậu đến kỳ lạ nữa.

Hơn nữa… làm cho những cô gái tin và chạy mất, còn kiệt tác nào hơn thế?

5.

Junsu trước 7 tuổi chưa từng nghĩ đến việc làm mặt nạ cũng có thứ gọi là đối thủ. Nhưng năm 7 tuổi, một cuộc thi làm mặt nạ bí mật được tổ chức và cậu là người giành chiến thắng. Nhờ vậy mà cậu cảm thấy hứng thú với nghề này rất nhiều. Cậu muốn làm hay hơn nữa, để khi lớn hơn có thể gặp và thi tài với những người còn “khủng bố” hơn. Nghề làm mặt nạ cần cả kỹ thuật lẫn cảm hứng! Một nghề hoàn hảo!

À mà… có bạn hỏi nếu cấu cũng không ra thì làm cách nào gỡ mặt nạ Thiên hạ/ thượng đệ nhất ra à?

Mỗi chuyên gia mặt nạ đều có một cách riêng để gỡ mặt nạ ra, còn với mặt nạ của Junsu thì phải rửa bằng một loại dung dịch đặc biệt do cậu điều chế, hoặc chấm loại dung dịch đó lên một phần của chiếc mặt nạ rồi gỡ ra.

Chính vì vậy không phải ai cũng có thể phát hiện đâu là da thực, đâu là mặt nạ. Nhất là khi chiếc mặt nạ đó lại được làm tài tình đến thế.

Ngoại trừ một người.

6.

“Tôi thích anh, Junsu!” – cô gái đó nói với cậu như thế. Junsu lại diễn trò cũ của mình như thường lệ.

Đáng sợ thay, khi nhìn thấy “gương mặt thật”, cô gái đó lại ré lên một tiếng kinh dị bằng chất giọng chua loét của mình rằng: “Đáng yêu quá!”

Và, dĩ nhiên, không ngần ngại ôm chầm lấy cậu.

Junsu đã nói rằng cô gái xinh đẹp này thậm chí còn cao bằng cậu chưa? Nhưng mà… mặc xác những điều đó và một số điều khác, Junsu và cô gái xinh đẹp hẹn hò với nhau.

7.

Ngày đầu tiên, họ đi thảo cầm viên. Ngày thứ nhì, họ cùng nhau ăn mì. Ngày thứ ba, hai người coi phim ma.

Một tuần trôi qua với không biết bao nhiêu kỷ niệm. Junsu nhận ra rằng mình thực thích cô gái này. Là thích-thích-thích ấy. Cậu thích lúc cô ấy ngây ngô chào mấy con thú vào ngày hẹn đầu tiên, thích khi cô ấy sụp soạt một cách thoải mái vào ngày thứ hai, cách cô ấy giả vờ mạnh mẽ nhưng sau đó lại sợ hãi ôm lấy cậu vào ngày thứ ba. Và cả những ngày sau đó nữa…

Junsu xấu xí nghĩ rằng mình muốn tạo lập mối quan hệ lâu dài với người con gái này.

8.

Vào một ngày đẹp trời khi bố cậu đi thăm họ hàng xa, Junsu rủ cô gái xinh đẹp chơi gêm với cậu. Họ chơi đủ thứ trên hệ Play Station. Metal Slug, Goal!x3, Baseball, Contra và đủ các trò khác – cả đối kháng lẫn không. Chơi chán, cả hai hè nhau ra ngủ ngay trên sàn, tự động ôm nhau rất ấm áp.

Lúc thức dậy, Junsu thấy mình đang nằm trên sofa, trên người là một chiếc chăn ấm, còn cô gái xinh đẹp đang nhấm nháp chút trà.

Cô cười dịu dàng khi thấy cậu nhìn, Junsu ngồi dậy và cười lại với cô rồi ngỏ lời.

“Yoomi này…” – cậu nói, hít một hơi thật sâu – “Anh thật tình đã không chuẩn bị gì cả… Nhưng… Em có đồng ý cùng anh đến suốt cuộc đời không?”

Cô gái nhã nhặn trả lời, vẫn với nụ cười trên môi:

“Cậu thua tôi rồi”

9.

Junsu đớ người vì giọng nói vừa phát ra. A… nó trầm, và ấm.

Người con gái (?) đối diện cậu kéo trong túi ra một chiếc bình thuỷ tinh nhỏ xíu, cô (?) đổ từ trong bình ra một ít bột và xoa lên má mình, sau đó bình thản gỡ chiếc mặt nạ ra.

Thậm chí còn đẹp hơn bên ngoài. Đó là những gì Junsu cảm nhận được.

“Cậu thật tình rất dễ thương, chẳng khác gì xưa cả” – cô… à không, chàng trai đó nói tiếp

Junsu giật mình sờ lên mặt mình. Đến bây giờ cậu mới nhận ra lớp mặt nạ Thiên thượng đệ nhất của mình đã không cánh mà bay đi mất rồi…

Mà khoan đã… gã đó đã nói rằng “chẳng khác gì xưa” sao?

“Tôi đã từng gặp cậu sao?” – Junsu hỏi. Gương mặt người đối diện bỗng dưng đanh lại vì phản ứng của cậu. Chết tiệt! Chẳng phải gã đã biết rõ ràng rằng mắt của cậu ấy sắc đến mức nào sao? Biểu cảm này trên mặt Junsu có nghĩa là gì chứ?

“Năm 7 tuổi, cuộc thi làm mặt nạ bí mật do giới chuyên môn tổ chức. Tôi giành hạng nhì.” – gã nói ngắn gọn. Thật sự, thật sự không muốn nhìn đôi mắt đang xoáy sâu vào của Junsu nữa.

Junsu im lặng, cậu lia mắt ra khoảng không nào đó bên phải mình, không nhìn vào người đối diện nữa.

Hoá ra là vậy…

Junsu đứng dậy, lịch sự mời người đối diện mình ra khỏi nhà. “Tôi thua anh rồi” – cậu nói vậy và mỉm cười – “Coi như chúng ta chưa từng biết nhau như một tuần qua nha…”

Người con trai kia vẫn dán chặt người mình vào chiếc sofa khi cậu nói vậy, gã ta nhận ra rằng chính gương mặt thực sự của Junsu đã là một chiếc mặt nạ tuyệt vời. Gã cười nhếch, tự thấy thương cho chính mình rồi theo hướng tay cậu mà ra ngoài.

“Park Yoochun…” – trước khi Junsu khép cửa, người đó nói – “Tên người đã ở bên cậu tuần qua là Park Yoochun, cậu có thể nhớ nó không?”

Junsu khép cửa.

10.

Không có mặt nạ, Junsu thấy mình trống rỗng. Nhưng mỗi khi đeo mặt nạ lên và nhìn vào trong gương, cậu càng thấy trống hơn.

Junsu không đeo mặt nạ thiên hạ thiên thượng gì nữa. Cậu thông báo lên Tổng bộ rằng mình sẽ nghỉ phép một thời gian, họ chấp nhận và cậu không việc gì phải làm mặt nạ nữa.

Junsu đeo một chiếc mặt nạ bình thường. Trên đó, một gương mặt ngố tàu đang cười tươi rói.

Cậu lại mở cửa hàng như mọi khi, vẫn dùng miệng lưỡi ngọt ngào của mình với những vị khách quen thuộc. Gỡ chiếc mặt nạ đó ra, và nói rằng mình thật là cool.

Park Yoochun vẫn đứng bên ngoài, phì phèo khói thuốc chờ cậu tha thứ.

Junsu thề khi làm xong công việc, cậu sẽ chạy ngay đến chỗ tên đó, vứt điếu thuốc trên miệng hắn đi.

Công cuộc tìm hiểu mới rồi sẽ lại bắt đầu, sau khi Junsu chấp nhận việc mình đã tha thứ cho Yoochun.

Cái tên Yoochun ngốc ngếch, xảo quyệt đã hết từ hình dạng này đến hình dạng khác, ngày nào cũng đeo một lớp mặt nạ mà đến tiệm của Junsu chỉ để nhìn cậu bé chủ tiệm ấy…

MP / End.

Chap10 | Chap12

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s