[Vì sự nghiệp] Chap3

Oneshot số 3: Cánh cửa kính phòng đại thiếu gia

genre: S-A, hint light psycho
rating: K+
note: nó rất nhẹ, và rất bình thường [ dù có chữ psycho trên genre đi nữa ]

Summary:

cửa sổ phòng mình và một vài ước muốn của mình với nó, bác sĩ người quen giàu có bận rộn, Hamlet, Black Jack, nghiên cứu tâm lý, không ăn và không đói, chạm vào thật khẽ, những dòng chữ ngắn gọn, suy nghĩ cao hơn rating K, hôn lên môi như món quà đẹp, chọc phá thiên hạ …

1.

Park Yoochun là một bác sĩ tư nhân chuyên điều trị tâm lý cho những trường hợp giàu – không muốn tai tiếng / tiền sự và tương tự.

Dạo gần đây, càng ngày Yoochun càng cảm thấy ghét sự bận rộn mà mình đang có. Chúa ơi! Tại sao càng ngày những người mắc bệnh về thần kinh, sĩ diện với danh tiếng và giàu nứt đố đổ vách lại càng nhiều nhỉ?

Này, không phải Yoochun thương người hay có tấm lòng người thầy thuốc gì đâu. Càng bận rộn đồng nghĩa với việc càng giàu chứ sao? Yoochun lại không phải là người tốt bụng gì… Anh đã chọn nghề bác sĩ tâm lý vì hứng thú, tiền nhiều và y tá đẹp mà…

Chỉ là… Park Yoochun hiện đang sống cùng Kim Junsu.

2.

Tưởng bở đủ rồi đấy, Yoochun cũng muốn “này nọ” Kim Junsu chứ bộ… Dễ gì mà lại từ trên giời rơi xuống một cậu bé đáng yêu như Kim Junsu [ 16 tuổi ], dễ thương như Kim Junsu [ 16 tuổi ] và lạ ở chỗ, đồng thời cũng rất sexy như Kim Junsu [ 16 tuổi ] chứ?

Chẳng có cái đặc điểm nào của cơ thể Kim Junsu mà Park Yoochun không thích cả. Cậu ta có gương mặt dễ thương cùng làn da hơi rám nắng, vòng eo mà lắm đứa con gái ao ước, đường cổ gợi cảm và vòng ba hoàn hảo. Một kẻ mà không từ người hay vật, không từ trẻ hay già, không từ trai hay gái… miễn đẹp là thích như Yoochun thì Kim Junsu là quá tuyệt vời.

Không những vậy, cha mẹ của Kim Junsu giàu top 5 thành phố.

Điều đơn giản nhất để giải thích những câu hỏi “sao kỳ vậy?” hay “tại sao?” trong đầu bạn là: Kim Junsu [ 16 tuổi ] – bệnh nhân đặc biệt của Park Yoochun.

3.

Ban đầu, Park Yoochun nghĩ rằng mình không nên chạm vào cậu chủ nhỏ này làm chi, cậu ta mà oai oái lên thì dễ mất việc như chơi. Chỉ sau ngày đầu tiên, Park Yoochun gần như chán ngán với việc cả hai – anh và Junsu – có quá nhiều động chạm, cả trước mặt lẫn không trước mặt.

Ừ thì anh không nên chán, vì Kim Junsu thế kia cơ mà… Nhưng Yoochun phải chán thôi, vì, Junsu chẳng có gì cảm giác gì gọi là có-người-chạm-vào-mình cả. Hoàn toàn không luôn.

Và Park Yoochun hiểu ngay là anh phải bỏ những bệnh nhân giàu có khác rồi.

4.

Kim Junsu 16 tuổi, ứng cử viên thừa kế số 1 của mớ gia tài nhiều top 5 thành phố, bệnh nhân đặc biệt và danh dự của Park Yoochun – bác sĩ tâm lý số 1 của cả nước, người được các bệnh viện ghét nhiều nhất.

Dù trở thành bệnh nhân của Park Yoochun vì đã đập bể cửa kính phòng mình, Kim Junsu vẫn nghĩ mãi rằng: Tốt hơn hết là anh ấy gọi mình vào giờ cơm.

Lại một câu hỏi lớn, phải không?

5.

Nói không ngoa chứ món ăn Park Yoochun làm ngon nhất khu này.

Tuy vậy, Park Yoochun lần đầu tiên trong cuộc đời nghĩ rằng những món ăn của mình không ngon như nó đã từng. Đó là khi nó đã được bày biện đẹp đẽ trên bàn ăn và nằm yên ở đó đúng hai tiếng.

Chín giờ tối ngày đầu tiên của Kim đại thiếu gia tại nhà anh, Park Yoochun quá hiền để gọi cậu ta xuống ăn cơm hay ăn trước một mình…

Sự thật là vì Yoochun thấy Kim Junsu có gì đó rất đáng sợ.

Khi Junsu xuống tới nơi thì Yoochun đã gục trên bàn ăn. Cậu nhìn những thức ăn trên bàn, không chắc lắm “ngon” là thế nào nhưng cậu nghĩ nó sẽ vậy. Junsu trách mình vì đã không thấy đói bụng, không những vậy còn cặm cụi đọc Hamlet.

Junsu gọi Yoochun dậy, anh dụi mắt cười thật tươi và hâm lại thức ăn.

Junsu lại không chắc lắm về “ngon”, và lại nghĩ rằng những món ăn thật “ngon”.

6.

“Kể lại tất cả những gì liên quan đến bệnh của cậu cho tôi nghe nào?”. Junsu đã ngồi im như tượng đá khi nhận được câu hỏi như thế của Yoochun.

“Tôi phải nắm được mức độ nhận thức về bệnh tình của cậu như thế nào chứ! Làm ơn đi, cậu sẽ quyết định sự sống còn của tôi đó…”

Và Junsu bắt đầu những câu nói ngắn gọn về lý do tại sao cậu trở thành bệnh nhân của anh. Giờ thì tới lượt Yoochun sững người. Hai tròng mắt của anh không như-thể-muốn-rớt-ra-ngoài, nhưng anh lại nhìn xoáy vào Junsu rất khác lạ.

Cũng bình thường thôi mà. Chả là trong một vài giây nằm trên giường phòng mình nhìn ra ngoài, Junsu chợt nghĩ mình muốn phá luôn cửa kính thay vì chỉ mở nó ra. Và cậu làm thật. Cậu dùng tay ra sức đập cho đến khi cửa sổ kính vỡ tan tác, liền mãn nguyện ngủ rất thoải mái. Đến khi tỉnh dậy thì đã thấy bác sĩ kế bên, hai tay băng kín, ống truyền dây nhợ đâm thẳng vào người, và cửa sổ đã được thay mới.

Junsu rất khó chịu với nó, nhưng không ai cho cậu ra khỏi giường.

Giờ thì Junsu đã ở đây, muốn đập cửa sổ kính cũng không được: cửa sổ nhà Yoochun chỉ có khung với tấm màn mà thôi.

Junsu bảo, cậu cảm thấy rất thoải mái.

7.

Việc rating K+ và việc Yoochun không là người tốt bụng, cả hai đều không phải là chuyện cho có hay cho vui.

Park Yoochun, ngay sau khi nghe xong câu chuyện, liền quyết định rằng mình phải làm cậu bé này rên lên. Đó phải là một tiếng rên thật lớn, thật gợi tình, thật đặc biệt, thật hoành tráng!

Vì Park Yoochun quyết định ngay chứ không nghĩ, nên khi Kim Junsu kết thúc câu “thấy rất thoải mái”, cậu nhận được một nụ hôn.

Một nụ hôn nhẹ lên môi.

Junsu không thấy môi mình ấm hay ngọt, cậu thậm chí còn không cảm thấy có “thứ” gì đặt nhẹ lên môi mình. Nhưng tối hôm đó, Junsu đã ngủ rất mãn nguyện – như sau khi đập vỡ được cửa kính vậy.

8.

Sau khi kết thúc mấy tháng điều trị tại nhà Yoochun, chúng ta có thể tổng kết hộ Junsu như sau:

-Lần đầu tiên được hôn môi: ???
-Lần đầu tiên được hôn cổ: Yoochun hỏi “cảm thấy gì không?”, đã trả lời lại bằng chính câu hỏi đó, có chỉnh sửa.
-Lần đầu tiên đi xem phim với Yoochun: chẳng hiểu sao hai người có thể cùng đi ra khỏi nhà với nhau, nhưng Yoochun đã đi trước một tiếng và đứng chờ sẵn.
-Lần đầu tiên bị hành hạ ở những-điểm-nhạy-cảm-gây-cười: đã làm mất hứng Yoochun và nhận được một bài giảng về việc phải phản ứng lại khi bị chạm vào.
-Lần đầu tiên chịu cái lạnh 13 độ từ máy với Yoochun: đã thấy lạnh một chút, và thấy ấm một chút.

Và còn nhiều cái “lần đầu tiên” cũng như “lần thứ n” khác.

Sau đợt điều trị đó thì sao ư?
Mình cũng không biết.

TW / End.

Chap2 | Chap4

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s