[Vì sự nghiệp] Chap8

Oneshot số 8: Fan. Fantastic.

pairings and disclaimer: YooSu, and another hint couple

note: you can absolutely read it with a musical / classical song :-?~
for example… Can’t avoid my destiny – Mozart! starring by Kim Junsu
or… may be, the Miss Saigon :”).
any song, if it has passion :”), ‘k?
please don’t try to listen to Requiem by Mozart, honestly

Summary:

Rốt cuộc thì chúng ta là những kẻ ngốc khờ khạo nhất trên đời.

1.

Jaejoong tự dưng thích nhạc kịch kinh khủng. Là bạn tâm giao của hắn ta, Yoochun không còn cách nào khác trở thành người đầu tiên bị rủ rê. Không cần phải đến tận nơi, Yoochun có nhắm mắt bịt tai cũng biết Jaejoong nghe nhạc kịch thì ít mà đến ngắm người là nhiều thôi…

Cụ tỉ là, cái gã mà Jaejoong hâm mộ bỗng dưng ngừng hát mấy bài pop ballad, nghỉ hét mấy bài rock punk và chuyển qua hát nhạc kịch. Đơn giản là vậy.

Jaejoong mua được một đôi vé khá xa, và đây không phải là concert để nhìn qua màn hình, nên hắn ta đem theo một chiếc ống nhòm.

Một chiếc duy nhất luôn!

2.

Khi bước tới bên ngoài nhà hát Yoochun mới biết là mình bị kéo đi nghe nhạc kịch Mozart. Thiệt tình là muốn đánh tên bạn thân của mình hết sức.

Yoochun không thích Mozart, không một chút nào luôn. Shubert, Chaikovsky, Chopin… Bất kỳ ai miễn là không phải Mozart! Gustav Holst, Antonin Dvorak, Camille Saens… Ai cũng được đừng là Mozart! Thà là Beethoven người đã từng chịu ảnh hưởng lớn của Mozart còn hơn là Mozart!

Là một người nghe nhạc, Yoochun không và chưa từng động tới bài nào của Mozart ngoại trừ Requiem.

Từ sau bài đó, Yoochun không bao giờ động tới Mozart nữa.

Nay, bỗng dưng lại có oan gia đưa anh đến nơi này.

3.

Jaejoong thiếu điều muốn hét lên “Mozart! Mozart!” khoảng chục lần khi gã thần tượng của hắn bước ra. May cho hắn là Yoochun đang ở kế bên và đều đều nhắc đi nhắc lại: đây không phải concert, không phải concert đâu…

Khi gã thần tượng cất tiếng hát đầu tiên, khán đài im phăng phắc.

Giọng của gã đập đi đập lại trên mái vòm nhà hát, rồi từ sân khấu và mái vòm đó chạy thẳng vào bộ não Yoochun làm anh thiếu điều muốn chạy khỏi chỗ ngồi và ra ngoài.

Yoochun không thể thấy người đang hát với đôi mắt vốn cận và khoảng cách xa như vậy, nhưng anh rõ ràng không thích người này.

4.

Chịu trận được tới bài hát thứ ba của gã đó thì anh chạy thật, và Jaejoong lúc đó cũng không còn tâm trí đâu mà cản anh lại nữa – hắn ta đang mải mê dán mắt lên sân khấu.

Khi ra đến ngoài, anh ngay lập tức lấp đầy tai mình bằng chiếc mini-disc cũ xì. Một bản piano lộn xộn.

Anh cứ đứng đó nghe tiếng piano lặp đi lặp lại cho đến khi những con người dần dần ra khỏi nhà hát. Kim Jaejoong thơ thẩn bước ra như vừa bị thôi miên, chẳng thèm để ý mình đã đi cùng người nào đến mà cứ thế một mình về nhà trên chiếc xe của Yoochun.

Anh, đến lúc đó, mới nhận ra rằng chìa khoá xe của mình đã đưa Jaejoong giữ, thế là tí nữa phải đi xe buýt về rồi…

Yoochun theo bản năng quay vào trong, lại theo bản năng đứng tần ngần nơi góc khuất.

Đằng sau đang chuẩn bị có tiệc chiêu đãi cho buổi công diễn đầu tiên, cách đây mấy phút ở đây còn là một thế giới hiện hữu thì bây giờ chỉ còn sân khấu trống trơn cùng những hàng ghế. Yoochun cứ như vậy mà đứng đó, hít ngửi mùi của nhà hát.

Cho đến khi một tiếng hát vang lên.

5.

Đó là một giọng hát khàn, cao và có lực. Khác hẳn với giọng gã Mozart vừa rồi.

Yoochun nhận ra đó là một bài hát tiếng Anh, nhưng anh không biết nó nằm trong vở nhạc kịch nào – anh chưa từng nghe qua nó.

Anh mỉm cười, nhận thấy người này thật tình không thể phát âm được Anh ngữ rõ ràng. Và anh men theo lối khuất, đến gần hơn với sân khấu.

Người đó đang đứng giữa sân khấu, một mình, vẫn chưa nhận ra rằng Yoochun đang tiến sát tới.

Trước khi kịp nhìn rõ được gương mặt của người đang hát bằng đôi mắt kèm nhem của mình, Yoochun quyết định mình sẽ trở thành fan của người đó.

Đó là khi nước mắt anh bỗng dưng rơi.

Người đó đang hát một bài anh sáng tác.

6.

Ba giây sau khi Yoochun khóc, Kim Junsu nhận ra rằng mình không phải là chỉ có một mình. Cậu nhìn xuống nơi phát ra tiếng động và thấy Yoochun. Mặt Junsu ngay lập tức hoá đỏ, cậu chạy ngay xuống sân khấu nhưng vừa bước xuống thì thấy ở đây Yoochun càng nhìn cậu được rõ hơn hết. Chân đã đông cứng nhưng vẫn cứ thế mà bước tiếp, không hề có cảm giác.

Thật khốn khổ cho Junsu, một nhân viên nhà hát vào và báo cho cả hai biết rằng nơi này chuẩn bị đóng cửa. Park Yoochun cứ thế mà hoàn hồn, không nhìn chăm chăm vào Junsu nữa mà bước nhanh theo cậu.

Nhưng cũng rất may cho Junsu: đây là địa bàn của cậu. Rất nhanh lẹ, cậu cắt đuôi đối phương bằng những con hẻm vòng vèo và khiến Yoochun thở dài thất vọng.

Anh đi bộ về nhà.

7.

Park Yoochun nghĩ rằng mình có đủ tỉnh táo để về đúng ngôi nhà của mình, nhưng chẳng hiểu sao cửa lại mở và Kim Jaejoong đang gác chân lên cái bàn ngọc thạch nguyên chất, cầm ly rượu (có đá) đặt lên bụng, làm ướt hết cả cái áo thời trang.

“Này Kim Jaejoong.” Park Yoochun gọi, đá nhẹ vài phát và nhận được cái bĩu môi nhăn mặt, hành vi rõ là đang dỗi hờn. Đứng hình vài giây: kiểu này là kiểu gì đây? Nũng nịu với người yêu à?

“Kim Jaejoong!”

“Cái gì chứ?” ngay lập tức đáp lại

“Cậu bị làm sao thế?”

Như tiêm đúng mạch, Kim Jaejoong cứ thế khóc như mưa, hành động đúng như đang ăn vạ, cứ thế mà kể lể với ngôn ngữ mà loài người không thể hiểu được.

“Được rồi Kim Jaejoong, nói với tôi bằng tiếng người xem nào…”

Kim Jaejoong cứ thế mà đánh, rốt cuộc cũng tìm lại được ngôn ngữ của loài mình. Hoá ra là hôm nay tận mắt thấy thần tượng ôm hôn người khác, đè lên giường mà trêu ghẹo, tự thân thấy được là người ta rất xa, không thể chạm vào… Uất ức quá mà khóc ra tiếng động vật.

Park Yoochun liền nói, ừ cậu đúng đó Jaejoong, cậu là fan của người ta, luôn luôn nhìn người ta trong khi ánh mắt của người ta không bao giờ hướng về phía cậu. Fans chúng ta là như thế đó…

8.

Park Yoochun kết thúc bản piano một cách hoàn hảo, đứng dậy và cúi chào toàn thể khán giả, trong chốc lát đã tưởng rằng mình quên mất một gương mặt.

Đứng ở nơi khuất nhất có thể, cái người hôm trước anh gặp ở nhà hát đang nhìn anh. Yoochun liền lập tức quên hết cả sĩ diện của người đàn anh về thăm trường, nhảy chồm đến chỗ của người đó.

Trong khi chạy trốn lần thứ hai, Kim Junsu nghĩ rằng Park Yoochun đã ra khỏi trường lâu rồi, chắc gì đã nhớ hết những thứ vốn-chưa-bao-giờ-thay-đổi ở đây. Nên cứ thế mà nghĩ lần này cũng như lần trước, cậu đang ở địa bàn của mình.

Rất tiếc cho Kim Junsu, Park Yoochun đã nắm được cổ tay cậu khi cậu đang cố chạy vào con hẻm cạnh trường. Đó là một con hẻm không rộng mấy, không những vậy còn bị ngáng hết phân nửa dành cho việc buôn bán cá kiểng, làm cho đa số những người đi ngang qua hoàn toàn không nhận ra đây là đường vào hẻm nữa.

Ngoài ra, đây còn là địa điểm yêu thích của Park Yoochun.

Kim Junsu cứ thế đứng ngay trước hẻm đó mà vùng vẫy hòng dứt tay mình ra. Nhưng cậu chẳng thể nào khiến mình bớt gây chú ý hơn mấy con cá bảy màu được.

(Lại) rất may cho Kim Junsu, Park Yoochun trượt tay anh xuống bàn tay của cậu, và tay cả hai đã quá trơn để có thể nắm lấy nhau lâu.

Kim Junsu vụt chạy. Nhắm thẳng về khu nhà trọ của mình trong hẻm.
Park Yoochun quay lưng. Rất tỉnh táo nhìn chung quanh và quay lại trường, lấy chiếc xe của mình.

Cả hai cùng nghĩ: chạm vào được thần tượng của mình như vậy có lẽ là đủ rồi.

9.

Kim Junsu mở cánh cửa phòng trọ của mình, thở hồng hộc rồi dắt chiếc xe đạp ra, lọc cọc vừa đạp đến vô định vừa khóc oà. Lòng liên tục gào thét: đã chạm vào rồi, chạm vào được rồi…

Đứng trước bờ sông quen thuộc ở ngoại ô thành phố, cứ thế mà muốn khóc thành tiếng, không ngờ ở bụi cây bên kia lại có tiếng khóc còn lớn hơn. Ló đầu qua và chần chừ không biết có nên lại an ủi, chưa kịp quyết định xong thì đã lại gần người đó lau nước mắt hộ – trong khi mặt mình vẫn chảy dài mấy hàng nước.

Đừng khóc, đừng khóc mà Park Yoochun…

Đừng khóc, đừng khóc nữa Kim Junsu…

10. (extra)

Kim Jaejoong nãy giờ đứng kế Park Yoochun mà cứ như người vô hình, tằng hắng bao nhiêu lần thì đứa em họ dại dột lẫn tên bạn thân đần độn vẫn cứ khóc ngon lành.

Thôi thì cũng đừng khóc, đừng khóc nhé Kim Jaejoong~

Cứ thế mà đi thẳng về ôm hình cái tên vừa cao vừa tham ăn vừa đểu cáng vừa đẹp trai vừa thông minh mà lại còn vừa có bờ môi “gợi cảm” độc nhất thiên hạ nhé =P.

F.F / End.

Chap7 | Chap9

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s