[Vì sự nghiệp] Chap9

Oneshot số 9: Giày rách và điều ước

genre: mystery (?), light-psycho (?)
note: gift fic cho KaRe aka Phong, cậu, bạn H***, Ní, và cho tôi nữa
Tôi muốn sửa lại câu trả lời về vật thể bay hôm đó
Lại nhớ mình đã viết, vật thể bay đáng sợ nhất là con người

Summary:

Junsu mang một đôi giày vừa rộng vừa rách bươm. Cậu có ba điều ước.

1.

Park Yoochun, trong khi đang phơi nắng ngủ như một chú mèo lười, chờ tiết học đầu tiên đến, đã bị đánh thức bởi một âm thanh cao vút khàn khàn.

Mở mắt khó khăn, cậu nhìn thấy một gương mặt tươi rói, không những vậy còn có hiệu ứng từ mặt trời buổi sáng, làm gương mặt đó như búng được ra sữa, lấp lánh ánh hào quang.

Uể oải ngồi gượng dậy nhìn. Vừa nghe xong câu hỏi của người đó, Park Yoochun chán nản biết ngay mình sắp có một người “bạn thân”.

2.

Không nằm ngoài dự đoán, Kim Junsu bước vào lớp cậu học và như vớ được vàng, liền chọn ngay chỗ còn trống đằng sau Park Yoochun. Cứ thế ngồi sau luôn miệng nói nhỏ, Park Yoochun à, tên tôi là Kim Junsu đó nhé, cậu biết tên tôi rồi thì phải nhớ nhé… là Kim Junsu, Kim Junsu đấy…

Park Yoochun không hẳn là một học trò ngoan, cậu ngồi đấy dán mắt lên tấm bảng chi chít sơ đồ. Giáo viên cứ thế nói như giáo sư, tai Yoochun cứ thế giật ngược ra tiếng thỏ thẻ đằng sau.

Sau lưng Yoochun, một cuộn băng casette sống động đang kể về cuộc đời 16 năm hoành tráng của người tên Kim Junsu.

3.

Khi tiếng chuông báo hiệu tiết 1 kết thúc cũng là lúc cuộn băng casette (tạm) ngưng chạy. Yoochun dù không phiền khi phải nghe nhưng cũng không có ý muốn nghe thêm… cậu im lặng rút trong cặp ra một quyển sách và đọc.

Kim Junsu không nói gì nữa, chỉ lẳng lặng nhìn. Nhưng có vẻ không được lâu nên cứ chạy qua chạy lại quanh Yoochun, ngó nghiêng quyển sách cậu đang đọc, nhìn đủ mọi phương mọi diện của Yoochun. Được một hồi lại thôi.

Thỉnh thoảng, Yoochun lại ngước lên đảo mắt một vòng quanh lớp và tìm kiếm. Khi thì thấy Kim Junsu mỉm cười buồn bã nhìn xuống sân bóng đá phía dưới, lúc thì thấy Kim Junsu được một lũ con gái vây quanh.

Một trong số đó lớn tiếng hỏi, Junsu này, giày của bạn hình như cũ lắm rồi nhỉ?
Kim Junsu gãi đầu cười ngượng, bảo rằng không phải, là anh trai mới tặng nhưng lỡ làm rách thôi.

Park Yoochun lúc này mới để ý đến đôi giày rách bươm của Kim Junsu.

4.

Kim Junsu mở tròn đôi mắt, hai má đến tai đỏ hồng, sống mũi cũng bắt đầu đỏ, nước mắt cứ như muốn ào hết cả ra. Chỉ là Yoochun đã hỏi Kim Junsu này, cậu bảo là thích leo núi phải không?

Khi đã hết xúc động, Kim Junsu liền nhắng nhít nói phải rồi, phải rồi đấy, làm sao cậu biết thế Park Yoochun? Yoochun liền bảo chẳng phải lần trước cậu đã kể cho tôi tất tần tật rồi sao? Kim Junsu không những không trở về trạng thái bình thường, lại còn ôm chầm lấy Park Yoochun vui mừng, trong lòng cứ thế nghĩ người này đã không phải hỏi vậy chỉ vì nhận ra mình đang mang giày leo núi.

Ấy vậy mà khi Park Yoochun bảo Junsu nên đi mua giày mới, cốt cũng để mãn nhãn bản thân, Kim Junsu lại nằng nặc từ chối.

Kim Junsu ngây ngô bảo mình cảm thấy giống như chú bé đi hia, mang đôi giày này là sống trong cổ tích.

Park Yoochun cũng chỉ cười cho qua.

5.

Bằng cách này hay cách khác, Kim Junsu đã ngồi ngay trong sân vườn sang trọng nhà Yoochun, cùng người quản gia tíu tít tâm sự vào lúc 5 giờ sáng, an nhàn uống trà, ăn bánh buổi sớm.

Park Yoochun vì không biết Kim Junsu đang ở dưới, bị đánh thức bởi mấy giọng nói (có vẻ) quen thuộc nên nguyên dạng pijama thỏ con bước xuống.

Kim Junsu thấy cảnh tượng chẳng nói chẳng rằng, nhìn bộ dạng ngơ ngác của Park Yoochun rồi lại gần, kéo kéo, nựng nựng một bên tai thỏ ra điều thích thú lắm. Park Yoochun lần đầu tiên trong đời ngượng đỏ cả mặt, làm ra vẻ như con dâu về nhà mẹ chồng, nhắm tịt mắt như bị bắt nạt, bặm môi chạy ngược lên phòng.

Kim Junsu cười run cả vai, nhỏ nhẹ nói Yoochun thật dễ thương. Người quản gia điềm đạm kết luận, quả là chân nhân bất lộ tướng…

Không biết là đang nói tới ai.

6.

Park Yoochun sau khi dẹp hết tự trọng, hằn học mặc bộ đồ bảnh nhất đi xuống, những tưởng gỡ gạc được hình ảnh đáng xấu hổ ban nãy và ghim được vào đầu Kim Junsu cái sự lấp lánh rạng ngời, công tử hào hoa này của mình… nào ngờ lại bị chính con người kia cằn nhằn: tớ đến đây rủ cậu đi chạy bộ, tập thể dục buổi sáng cho khoẻ người ra… có phải là đi ăn tiệc hay khiêu vũ đâu mà mặc vest?

Yoochun chỉ còn biết ấm ức quay đi. Thay bộ quần áo thể dục chuẩn nhất, lại còn quay qua quay lại vài vòng trước gương, tự nháy mắt với mình… nhưng khi xuống đến đã 7 giờ hơn rồi: chẳng còn ai đi chạy bộ nữa.

Park Yoochun đành nguyên dạng ngồi ăn sáng với Kim Junsu ở sân vườn, nhăn mặt nhăn mày làm ra vẻ giận dỗi nên bị Junsu cười thối mũi bởi cái bộ dạng như vậy. Liếc từ trên xuống dưới mới thấy Kim Junsu hôm nay lung linh đến lạ, bộ quần áo thể thao thật là hợp, sau này phải ráng mà dậy sớm tập thể dục thôi… dù vậy vẫn đôi giày cũ nát đó làm hỏng hết cảnh đẹp.

Từ khi gặp Kim Junsu có vẻ cứ ở gần người này là không được yên thân, chưa kịp thưởng thức buổi sáng tao nhã đã bị nã ngay một phát vào tai. Kim Junsu giọng ngày một nhỏ nhưng không hiểu sao lại rõ ràng vô cùng, nói rằng Park Yoochun này, có thể để tôi ở tạm nhà cậu tới hết tuần sau được không?

Một con chim ngây thơ bị bắn xuýt chết.

7.

Cụ tỉ thì Kim Junsu bảo rằng cậu ấy thật tình là đang bỏ nhà ra đi, còn có đem cả hành trang theo đây (đến bây giờ Park Yoochun mới nhận ra đống đồ lỉnh kỉnh ấy). Giờ mà về chắc cũng bị ba thành viên lớn hơn đó đá ra khỏi nhà cho đi không biết tới chừng nào. Kim Junsu cứ nói mãi nào là chỉ quen một mình Park Yoochun thôi ngoài ra không còn ai hết, rồi lại còn quên đem tiền nữa nên chẳng biết ở đâu, tối hôm qua đã ngủ ở ga xe điện ngầm rồi…

Nghe tới đây, con chim ngây thơ chẳng thèm suy nghĩ mông lung nữa mà đồng ý rớt cái rụp. Dù sao thì song thân phụ mẫu cũng chẳng bao giờ về nhà.

Kim Junsu không những không hét lên vui mừng, lại còn bỏ nhỏ một câu rằng liệu mình có thể mang cả giày vào nhà không? Đảm bảo luôn là không dơ đâu.

Park Yoochun gật đầu một cách rất không chủ đích, mặt vẫn đần ra.

8.

Kim Junsu biết là mình càng ngày càng làm sai rồi…

Cậu có nửa tháng, nửa tháng thôi. Làm như vậy rồi cậu cũng đâu được gì nữa đâu chứ? Mà đối phương cũng đâu được gì? Không những vậy, cậu sẽ làm cả mình lẫn đối phương khốn khổ mất.

Kim Junsu biết là mình đã quá nông cạn, quá nông cạn rồi.

Thần thánh ơi…

9.

Junsu đang ngủ tại căn phòng mà song thân phụ mẫu của Yoochun cả năm chưa động vào. Rón rén bước qua và đẩy cánh cửa êm ru, Park Yoochun chỉ muốn kiểm tra rồi về phòng mình ngay thôi á, nhưng rốt cuộc lại chẳng thấy ai.

Park Yoochun lần nữa hoảng hốt, cậu chạy vội vàng xuống phòng khách và thấy Kim Junsu đang ngủ trên ghế sofa. Làm hết hồn! Cái người này… Người ta bảo đi đá banh là đá không biết xung quanh nữa, kêu ngủ giường êm nệm ấm thì lại xuống đây nằm… làm Park Yoochun phải lo đến sốt cả ruột.

Mà ai lại vừa ngủ vừa mang giày thế kia. Lại cái đôi giày rách đó, chẳng khác đâu được.

Park Yoochun gỡ đôi giày ra.

Kim Junsu biến mất.

Cậu có một đôi giày rách bươm và ba điều ước.

10. (extra)

Park Yoochun ngỡ ngàng nhìn chiếc ghế sofa. Mới cách đây mấy giây Kim Junsu còn nằm đó… Cậu nhìn lại đôi giày trên tay mình, ở gót có viết mấy chữ loè nhoè: Kim Junho – Lớp 1A trường cấp 3 LMN. Chẳng phải là ngôi trường số 1 về thể thao trong nước ở ngay thành phố bên cạnh sao?

Khi đến nơi và hỏi han thì thấy Kim Junho đang chơi bóng chày, Park Yoochun ngỡ ngàng đứng trân trân ở đó mà nhìn anh ta. Kim Junho như thần nghìn mắt, thấy được cả Park Yoochun ở góc khuất mà chạy tới, chỉ vào đôi giày.

Anh ta hỏi, chẳng phải đây là đôi giày của mình mà em trai đã lấy trộm để đi leo núi hồi tháng trước sao?

Park Yoochun bảo, Kim Junsu phải không?

Kim Junho liền nói, đúng vậy.

Park Yoochun thấy người này dù là sinh đôi nhưng quả không giống Junsu, liền nói tiếp rằng, Kim Junsu đã đến học lớp của mình trong một trường ở thành phố lân cận cách đây một tuần, cậu ấy luôn mang đôi giày này và bảo là anh trai tặng, lỡ làm rách mất nhưng lại chẳng chịu mang đôi khác.

Kim Junho ngỡ ngàng, sao có thể như vậy được? Liền bỏ hết việc luyện tập, cùng Yoochun đến nhà cậu ta. Kim Junho liền nói đống hành lý này quả là của em trai đã mang đi.

Kim Junho đến giờ mới sực hỏi, vậy em trai anh ta đâu rồi?

Park Yoochun nhắm mắt, rồi lại mở ra nhìn xoáy vào đôi mắt đau đớn của Kim Junho, bảo rằng cậu ấy đã tan đi mất rồi…

Ba ngày liên tục trên sườn núi nọ, cả hai tìm được xác của Kim Junsu.

Kim Junho khóc.

Park Yoochun thì không.

Ngày hôm sau đó, chẳng còn ai ở lớp của Yoochun nhớ về cái người tên Kim Junsu nữa.

Kể cả Park Yoochun.

Vì, Kim Junsu mang một đôi giày rách,
cậu có ba điều ước…

SnD / End.

[bgm] All good things – Nelly Furtado

p.s: bgm để cuối fic là đừng nghe khi đang xem :”>

Chap8 | Chap10

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s