Pas de Nom – bordeaux

Cảm xúc không thể gọi tên mà thiên tài hay gặp phải.
Đó là gì?

Title: Pas de Nom
Author: Bordeaux
Rating: 13+
Pairing: Kimin
Disclaimer: chẳng ai thuộc về tui hết á.
Status: Oneshot – complete

Sumary:
Khi một thiên tài quyết sống như người bình thường vì một lời nói.
Khi một người bình thường trót yêu phải một thiên tài “bình thường”.

Và cảm xúc không thể gọi tên mà thiên tài hay gặp phải.
Đó là gì?

Pas de Nom

Bình thường và tầm thường.

Hắn từ nhỏ đã được gọi là không bình thường.

“Quá đẹp!”

“Quá thông minh!”

“Quá kỳ quái!”

“Cực kỳ dễ thương!”

Mấy chữ đó là người ta nói về hắn, ngoài tính từ, người ta còn kèm vài thán từ như “quá” hay “cực kỳ”. Chuyện đó làm cho hắn cảm thấy chán nhách.
Thế là hắn cố gắng làm người bình thường.

“Thế này là tầm thường, không phải bình thường.”

Anh nói với hắn như thế khi hắn lên mười. Anh là anh họ của hắn, thuộc vào loại bắn tên lửa không tới chứ chẳng chơi. Anh có một đôi mắt đen và nụ cười đẹp, và trong mắt một đứa trẻ “bình thường” như hắn, ánh mắt anh hiện lên hai chữ “khinh thường”

Lần đầu tiên trong cuộc đời mười năm của mình, hắn bị nguời ta khinh thường.

Được lắm!- hắn nghĩ.

Hắn thay đổi chỗ ở, xa khỏi thằng anh họ đáng ghét.

Được lắm.

Hắn vào đại học năm mười ba.
Năm đó, anh mới học hết cấp hai.

Vậy thì bình thường chứ gì?

Những người lớn ở trường.

Như đã nói ở trên, hắn vào đại học năm mười ba. Mọi người trong trường đều yêu hắn, đi đâu hắn cũng được cho kẹo, ngồi đâu hắn cũng được hỏi han tận tình. Hắn cảm thấy, đúng là mấy con người này đáng coi thường thật. Vì ngay sau lưng hắn, họ toàn nói xấu hắn, và có những động thái rất không thể hiểu được. Tất cả mọi thứ làm hắn buồn chán.

Chuyện, hắn mới mười ba.

Mấy người hai mươi mấy tuổi đó chẳng đếm xỉa gì tới mấy thứ đồ chơi mà thằng nhóc thiên tài vất lung tung ở giảng đường. Hắn cười nhạo, trong mấy cái đồ chơi đó là camera đấy, người lớn ạ!

Hắn học làng nhàn, kiếm ba bốn cái bằng rồi rời trường năm mười bảy tuổi.

Năm ấy, anh mới lò dò vào đại học.

Sách

Hắn ra khỏi trường, làm một ít việc lặt vặt, gom được một mớ tiền rồi lên đường đi du lịch.

Tay hắn cầm quyển hướng dẫn. Vai hắn đeo ba lô, trong đó có một ít đồ ăn vặt với ít đồ cá nhân. Hắn leo lên xe lửa, làm một tour trong nuớc.

Ba tháng sau hắn trở về, người đen nhẻm, ốm như cọng que. Mẹ hắn xót con mắng cho một trận, nào là nhà đâu thiếu tiền, cần gì đi như thế? Rồi thì tiền hắn kiếm được nhiều lắm mà, sao không mua dịch vụ trọn gói mà đi……

Hắn nghĩ, ờ đúng là có chuyện đó thật! Hay mình đi lần nữa xem sao.

Vài tuần sau, hắn cùng với chín hay mười người lạ hoắc làm một chuyến vòng quanh Hàn Quốc trên một chiếc xe xa hoa không thể nói nổi.

Ba tháng sau, hắn lại trở về, người trắng trẻo, mập mạp. Mẹ hắn mừng rỡ, khen lấy khen để dịch vụ năm sao mà thằng con trai chọn. Thấy mẹ vui nên hắn lấy tiền mua cho cả nhà mỗi người một suất. Hắn thấy cũng không mắc lắm, vì sau khi mua vé, tài khoản hắn vẫn còn tiền.

Còn hắn ngồi nhà, không có chuyện gì làm nên viết sách.

Chỉ là kể lại mấy chuyện trong lúc đi du lịch. Hắn thích đi kiểu “ba lô” hơn, mọi người rất chân thành với hắn. Hắn được làm những công việc mà ở nhà mẹ hắn không để hắn phải đụng tay đến. Hắn được ngủ ngoài sương, được ăn những món mà mẹ hắn không bao giờ nấu cho hắn, vì mẹ bảo mấy món ấy chỉ cho quân hạ cấp ăn. Vậy mà hắn thấy nó ngon một cách kỳ lạ. Hắn nhớ mình đã ăn trong ánh lửa leo lét của chiếc đèn dầu sắp hết giữa cánh đồng vắng trên cao nguyên trồng bắp cải, hắn ăn trong tiếng nói chuyện râm rang của mấy ông bác, trong cái tháng chín lạnh cắt da. Hắn còn được đi câu mấy con mực trong trời đêm đen kịt, hít thở mùi biển động, thấy mạng sống của mình đong đưa giống như chiếc đèn cao áp chập chờn mỗi khi sóng lớn.

Còn rất nhiều nữa những kỷ niệm như thế.

Hắn cũng cảm thấy thoải mái khi đi “trọn gói” với mười người kia, họ thân thiện và lúc nào cũng cười. Hắn là người trẻ nhất trong số họ. Ngày nào hắn cũng được người ta đấm bóp, xoa vai (cái này là đi spa đây mừ!). Nhưng bàn tay của người xoa bóp cho hắn quá chuyên nghiệp, quá điêu luyện, làm hắn thấy không ấm áp như bàn tay của mẹ. Hắn được ăn ngon mỗi ngày, các món ăn được trang trí vô cùng cầu kỳ, mỗi phần rất ít, ăn vào có cảm giác tan ngay trong miệng. Nhưng hắn thấy những đĩa thức ăn đó chẳng bốc khói nghi ngút như mấy món ăn mẹ hắn nấu ở nhà mặc dù chúng đều nóng hổi. Hắn nhìn những nơi mà hắn đã đi qua bằng một cái nhìn mới, sạch sẽ, đầy hương thơm cùng những lời chào đón ngọt ngào… mà sao chẳng hề có sự ấm áp.

Có rất nhiều thứ mà hắn chẳng thể lý giải nổi.

Một nguời anh họ khác của hắn đã đọc quyển sách mà hắn viết. Anh ta bảo hắn nên gửi lên nhà xuất bản. Một ngày nọ vì hắn không có chuyện gì làm nên bọc mấy tờ giấy hắn viết vào phong bì mà anh họ hắn đưa, đi bộ ra hiệu sách mua ít đồ rồi tiện tay cho vào thùng thư với ý nghĩ: “Người ta đọc xong rồi quên ngay ấy mà.”

Hắn ăn mừng sinh nhật thứ mười chín của mình bằng tiền bán sách.

Mẹ hắn bảo, chỉ là một phần trăm của số tiền mà thôi.

Lúc này đây, anh mới bước ra khỏi giảng đường. Với chỉ một tấm bằng duy nhất.

Yêu

Hắn dạo này hay coi phim. Mấy bộ phim trên tivi mà mẹ hắn hay coi, đơn giản là nói về tình yêu.

Hắn giật mình. Hắn cũng gần hai mươi rồi đấy. Mà hắn chưa yêu ai, hay chưa có ai yêu.

Lạ

“!!!”

Hắn bắt đầu đi tìm tình yêu.

Hắn lê la, hỏi han, tìm kiếm, nhờ vả, mai mối các kiểu.

Cuối cùng hắn quen được một em, tình cảm diễn ra y như trong phim luôn! Ha ha! Nàng của hắn hạnh phúc chết được khi hắn thiết kế vài thứ chỉ thuộc về nàng, nàng lúc nào cũng cười với hắn, thành ra hắn thấy cũng vui vui!

“Tình chỉ đẹp khi tình dang dở”

Hắn nghe một thằng anh họ khác nữa ngâm nga (hắn có rất nhiều anh họ, họ gần có bốn người, họ xa chắc khoảng mười mấy người.)Nghe hay hay, coi lại mấy cái phim tình cảm thấy chuyện dang dở cũng cỡ gần nửa chục, mà cái nào cũng đẹp.

Thế là hắn đi đến quyết định.

Hắn chọn một nơi ngọt ngào nhất, đợi mắt nàng long lanh nhất.

Nói chia tay.

Cuộc tình của hắn kết thúc đẹp y như phim.

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở.

Đúng thiệt!

Tại vài tháng sau hắn thấy nàng lên xe hoa với tên khác.

Hình như vào thời điểm đó, anh cũng vừa chia tay người yêu.

Đi làm

Hắn cũng tập tành đi làm công ty như người ta, cũng vest, cũng cặp, cũng laptop. Hắn tàng tàng đi từ chức này sang chức nọ, có khi hắn chưa kịp nhớ được tên mọi người trong phòng là đã bị điều đến chỗ khác rồi. Hắn đi khá nhiều nước, làm khá nhiều chỗ rồi đưa ra quyết định:

Nghỉ làm, ở nhà.

Chuyện là mấy người ở công ty không có gì tốt, nên hắn chẳng lấy gì làm hứng thú. Theo người ta nói, thì hắn hình như đã dập vài âm mưu của mấy tay định tạo phản ở chỗ hắn làm. Mà hắn có biết gì đâu, tại nhìn thế thì nói thế thôi. Âm mưu kiểu quái gì mà để một đứa hai mươi như hắn biết. Ngu thật. Mà hắn thì không thích làm việc với mấy thằng ngu thế. Nên hắn đưa đơn xin thôi việc rồi dọn đồ về nhà.
Mà ngồi nhà thì chán, nên hắn rót tiền đầu tư vài thứ, kiếm vài dự án về làm cho đỡ chảy người, thêm cố vấn cho mấy chỗ nho nhỏ. Cũng là để giết thời gian thôi chứ chẳng có gì quá nhọc nhằn hay mất ngủ. Cứ tà tà mà làm, có ai hối đâu mà sợ. Mẹ hắn không chửi bới gì thằng con trai quá bừa bộn nên hắn càng yên tâm ăn ngủ.

Èn èn thì hắn đã hai hai.

Hắn mua hai cái nhà mới, một cho hắn, một cho gia đình. Nằm kế bên nên cũng tiện đi lại. Hắn chỉ sử dụng có hai phòng trong toàn bộ căn nhà của hắn, phòng hắn ngủ và cái toa lét. Đồ ăn thì qua nhà mẹ, sách để bên đó. Đồ chơi điện tử của hắn cũng ở bên ấy nốt.
Mẹ hắn bảo, giàu sinh tật, hoang phí làm gì nên đăng bảng cho thuê vài cái phòng trong nhà hắn.

Năm anh hai mươi ba, anh dọn đến căn biệt thự cho thuê ở gần công ty.

Xưa và nay

Hắn cuối cùng cũng gặp lại anh. Anh là người thuê nhà hắn, ah, giờ thì anh đã đi làm rồi cơ đấy!!!

Anh có gương mặt nhỏ, mắt đen, miệng hay cười. Nấu ăn ngon không kém mẹ hắn. Chơi điện tử không thua KyuHyun bạn hắn. Có anh ở bên, tuyệt, khỏi phải đi đâu hết.

Thế là hắn dọn tất tần tật đồ qua nhà hắn.

Mà anh đi làm tối ngày nên chẳng chơi đùa gì với hắn nhiều. Hắn đâm chán, ngồi nhà viết thêm vài cuốn sách nữa.

Sách lại bán được, hắn lại có tiền. Khi hắn có tiền, hắn mời anh đi chơi xa. Anh từ chối. Bảo, còn chuyện ở công ty để đâu?

“Thì để em lo cho” hắn trả lời gọn lỏn, rồi lôi mọi chuyện của anh ra hì hục làm hết đêm mới xong.

Hai ngày sau anh bị đuổi việc.

Anh về nhà im lặng, hắn bay vào hỏi han vụ dự án. Anh nhìn hắn bảo “Tôi bị đuổi rồi!”. Hắn đớ họng, sao đuổi được nhỉ? Dự án hắn làm giùm anh rất tốt mà.

“Giám đốc bảo, nó hoàn hảo đến độ người xuất sắc như tôi chưa chắc làm được. Họ nghi ngờ tôi trộm của chuyên gia nên đình chỉ công tác. Tôi tự nghỉ việc.”

“Ah! Ra như vậy, đúng là anh làm việc với đám ngu ngốc rồi!” hắn thông cảm với anh, không quên báo tin mừng “Vậy giờ anh rảnh rồi , đi chơi với em hen?”

Anh trợn mắt nhìn hắn. Gắt lên “Cậu đúng là bất bình thường mà!” rồi bỏ về phòng.

Hắn ngây người.

Bất bình thường……

…………………………Là sao?

Hắn đã làm giống như anh bảo trước đây, ánh mắt khinh thường của anh ngày trước hắn vẫn nhớ. Câu nói ngày trước của anh mỗi đêm hắn vẫn nghe.

“Thế này là tầm thường, không phải bình thường.”

Thì hắn đã sống bình thường như lời anh, không quá cố gắng, không quá tha hóa. Hắn đã cố gắng bình thường như mọi người. Mọi thứ từ khi lên mười, hắn đã làm cho nó chậm lại, hắn đã làm sai điều gì? Hắn bình thường như mọi người, sáng thức dậy, ăn sáng, đi làm, ăn trưa, tắm, toalét, đi làm, ăn chiều, tắm, chơi điện tử, ngủ. Hắn không đi làm công ty, nhưng trên thế giới này thiếu gì nguời làm việc tại nhà như hắn. Hắn sống như một người bình thường mà! Hắn lâu lâu cũng bị mẹ mắng, lâu lâu cũng làm hư hỏng vài thứ… Những điều mà người bình thường làm, hắn cũng làm. Hắn có khác gì đâu?

Hắn……………bất thường ư?

Hắn nghĩ, nghĩ mãi, hướng mắt ra cửa sổ, nhìn trời chuyển từ đen, sang xanh đậm, rồi tím, rồi hồng, rồi xanh da trời. Hình như hắn đã nhìn cả đêm.
Hắn nghe tiếng cánh cửa khép. Anh lại đi rồi, chắc là đi đâu đó cho khuây khỏa, đâu ai thích ở với một đứa không bình thường như hắn.

Mà hắn chẳng có ai là bạn, giờ nhận ra hắn chỉ có mấy người anh họ bên cạnh. Chỉ có KyuHyun lâu lâu gọi nói vài câu. Không ai ở với hắn, kể cả mẹ hắn cũng không ở cạnh hắn, gia đình hắn cũng không ở gần hắn.

Không ai ở gần người BẤT THƯỜNG.

Hắn bật dậy gom đồ vào ba lô, bỏ thêm vài cuốn từ điển, sách du lịch. Rời nhà khi trời về chiều, kịp nói với mẹ là hắn đi du lịch xa, chắc lâu lắm mới về. Rồi phi thẳng đến sân bay.

Xưa và nay.

Cuối cùng hắn cũng bỏ đi vì lời anh nói.

Năm hai mươi ba hắn rời khỏi nhà, bắt đầu cuộc du hành vòng quanh thế giới.

Hai tháng sau, dự án mà hắn viết cho anh nhận giải “Sáng tạo của năm”.


Anh

Anh nói với nhóc những lời không nên nói, từ lúc còn nhỏ kia. Khi mà anh lỡ thích mất rồi một thằng nhóc nheo nheo đòi kẹo. Dù anh biết, nó chỉ cố ý làm như thế thôi.

“Thế này là tầm thường, không phải bình thường.”

Anh thòng một câu vào gương mặt búng ra sữa, bỏ mặc một đôi mắt tròn xoe không hiểu mình bị nạt vì chuyện gì. Anh nhếch mép cười, bỏ đi.

Mẹ anh bảo vậy là ác.

Thế là vài ngày sau, anh lủi thủi xách một cây kẹo bông đường đến nhà nhóc để chuộc lỗi. Nhưng ôi thôi, trễ rồi còn đâu. Nhóc đã dọn nhà ngay từ hôm kia, hai ngày sau khi anh “lỡ lời”.

Anh thở dài……gặm cây kẹo bông đường, quay về nhà.

Kẹo bông đường mà sao đắng nghét.

Anh nghe nói nhóc lên Seoul, học hành dữ dội lắm. Kiếm được nhiều tiền đến độ mẹ nhóc gọi điện về rủ mẹ anh đi chơi xa miễn phí, bảo là nhóc tặng.
Anh hơi khó chịu. Anh lớn hơn nhóc một tuổi mà, sao lại chẳng kiếm được đồng nào thế này? Lại vừa bị người yêu đá một phát đau điếng. Tức mình, anh cố gắng học học, làm làm. Cuối cùng, anh nhảy cóc hết một lớp trung học, tốt nghiệp đại học sớm và nhận được việc làm ở Seoul .

Lục đục thuê nhà sao đó mà gặp ngay cô, mẹ nhóc. Thế là anh điềm nhiên chia sẻ nhà với nhóc.

Nhóc của anh không đi làm, chỉ ở nhà ngủ rồi chơi game. Lâu lâu người ta lại nhờ vài chuyện lặt vặt. Nhóc làm khoảng một hay hai tiếng là xong, lại lăn ra đòi ăn. Nhóc không lớn nổi, gần hai mươi ba với thân người dài ngoằng đầy xương. Đồ ăn bao nhiêu cũng không đủ. Anh nghĩ tiền mà nhóc kiếm được chắc chỉ để mua đồ ăn về cho anh nấu. Vì nhóc kén ăn, không ăn đồ nguội, lúc nào cũng phải là nóng bốc khói, không ăn đồ để tủ lạnh, không ăn đồ làm sẵn ở ngoài trừ kem. Cái gì cũng phải thượng hạng, cái gì cũng là đắt nhất. Nhóc của anh đuợc yêu chiều từ nhỏ.

Anh ganh tị.

Sao cái gì nhóc cũng có, cái gì nhóc cũng tàng tàng, mà cái gì nhóc cũng hơn người ta. Không công bằng! Nhưng thôi, anh mỗi lần nhìn thấy cái mặt nhăn nhở mỗi khi thắng game là lại hết bực, nhóc vẫn là nhóc thôi. Không lớn nổi nữa.
Anh nhận một dự án khó hơn lên trời, cả công ty bu vào làm mà chẳng đâu vào đâu. Về nhà còn phải oằn ra nấu ăn cho nhóc. Anh bực, khi nghe nhóc nói đến chuyện đi chơi. Anh làm việc ngày 15 tiếng, ngủ nghỉ chẳng bao nhiêu. Vậy mà tiền anh kiếm được chẳng bằng 0.01% của nhóc, tự ái đàn ông nổi lên. Anh bảo không đi.

Nhóc nhìn anh, gom hết đống tài liệu anh mang về nhà làm rồi đi ra phòng khách. Nhóc bảo tối nay anh cứ ngủ cho khỏe, để nhóc làm. Mà anh nào dám ngủ, cứ thom thóp lo vì cái mặt ngốc ấy chỉ giỏi chơi game thôi chứ mấy chuyện này làm sao được. Anh cứ vài chục phút thì vào phòng một lần, lúc đầu nhóc còn biết đến anh, sau hình như không để ý nữa.

Anh ngồi lặng nhìn nhóc. Gương mặt này có bao giờ nghiêm túc thế đâu, cái miệng này có bao giờ mím lại thế đâu, đôi tay này có khi nào lia những đường cong chính xác thế đâu.

Đây mới chính là nhóc.

Thiên tài.

Người ta đã nói với anh về nhóc như thế từ lúc anh còn rất nhỏ.

Ngày hôm sau, nhóc mang bộ mặt thâm quần đến đưa anh một xấp tài liệu. Bảo thế này là xong rồi.
Bản dự án của nhóc bằng mấy chục người tập trung làm việc nghiên cứu trong nửa năm, chi tiết đến mức sếp của anh hỏi thẳng “Ai đã làm cái này!” . Anh bảo là nhóc.

“Cậu nói em họ cậu tên gì?” – sếp im lặng sau một lúc anh trình bày.

“Shim ChangMin”

“Cậu Kim, có lẽ cậu mới đến nên không biết. Người tên Shim ChangMin mà cậu nói là một trong những sáng lập viên của công ty chúng ta.”

Anh lùng bùng nghe những thông tin mà người ta nói về nhóc. Nào là nhóc thiên tài, nhóc giỏi giang, nhóc đủ thứ chuyện. Tốt có, xấu có, dễ thương có, kỳ quái cũng có. Nói chung mọi người đều coi trọng nhóc, người đang ở chung nhà của anh. Cái người đã tiến trước anh cả hai chục thế kỷ.
Anh xin thôi việc rồi về nhà. Đơn giản là anh không thể chịu nổi sực bức bối trong lòng mình.

Giờ anh đã ngẫm ra, vì sao mình hay bực bội khi thấy nhóc lui cui làm việc. Vì những thứ mà nhóc bỏ vài ba tiếng ra làm bằng công người khác nghĩ mấy tháng trời, có khi cả năm. Tiền nhóc kiếm được cũng bằng lương của mấy chục người cộng lại. Nhóc của anh cái gì cũng biết (chỉ có chuyện nấu nướng là tuyệt đối không rớ vào, nên anh chẳng rõ là nhóc có biết hay không.)

Anh…
…………… muốn là nguời bảo vệ nhóc.

Ngặt nỗi, nhóc giỏi quá.

Mà như vậy thì……..
Anh làm sao có thể………

Lúc về nhóc hỏi anh, nhiều chuyện lắm. Rồi về bản dự án nọ, anh bảo mình tự xin nghỉ rồi. Nhóc im lặng một hồi, rồi nhe hàm răng trắng:

“Vậy giờ anh rảnh rồi, đi chơi với em hen?”

Tim anh như nổ tung vì tức giận.

“Cậu đúng là người bất bình thường mà!”

Anh ném một câu vào mặt nhóc rồi đứng dậy về phòng, bỏ lại một đôi mắt tròn xoe.

Anh nghĩ mình thật đáng thương, ai đâu lại đi thích một người bất bình thường đến thế kia. Người ta nghỉ việc mà mừng rỡ như bắt được vàng. Chẳng làm gì nhiều mà kiếm không biết bao nhiêu là tiền, được bao nhiêu người kính trọng. Anh khó chịu trong lòng, cảm giác bức bối không thể tan được, nhăn nhó đi ra lấy nước uống thì mới hay là trời đã sáng từ lâu, thế lại mất ngủ thêm một đêm nữa. Đi đến phòng khách anh thấy cái lưng dài của nhóc, đôi mắt mở to nhìn trừng trừng ra cửa sổ, ánh nắng chói ập vào phòng như muốn phản đối cái nhìn của nhóc.
Hình ảnh ấy

…………………Nó…………

……….quá đơn độc.

Không chịu nổi, anh đi khỏi nhà, lấy xe chạy một mạch về nhà mình. Đón anh là mẹ, mẹ cũng biết chuyện anh ở nhà nhóc, vì mẹ và cô là bà con xa. Anh kể với bà, mọi chuyện.

“Con lại ác với Changmin nữa rồi!” mẹ bảo anh.

Phải rồi, anh lại nói với nhóc những lời không nên nói.

Con người luôn ganh tị với những thứ không thuộc về mình, con người luôn mong ước nhiều thứ nhưng đạt được chẳng bao nhiêu, rồi ganh tị với những ai sở hữu được chúng. Những con người bình thường như anh, luôn luôn ganh ghét những người như nhóc. Mà không nhận ra một điều, những người như nhóc cô độc biết bao.

Khi anh về thì trời đã tối. Mẹ nhóc nói, nhóc mới vừa ra sân bay. Bảo là đi du lịch chắc lâu lắm mới về.

Anh lại bỏ lỡ. Lần nữa, câu xin lỗi vương trên bờ môi.

Hắn rời Hàn lúc nửa đêm, điểm đến đầu tiên là đâu đó bên kia đại dương.


Về

Hắn đi rất xa. Hắn đã leo lên nơi cao nhất, và xuống tới chỗ thấp nhất của thế giới. Hắn tham gia vào những hoạt động từ thiện, đi từ nơi này đến nơi khác, thấy những điều mà hắn chẳng bao giờ tưởng tượng nổi. Những người ở đây cần hắn. Họ không cần biết hắn có là thiên tài hay không, không cần biết hắn từ đâu đến. Họ không quan tâm hắn đã từng như thế nào, cái mà họ muốn, đơn giản là tấm lòng của hắn. Hãy cùng họ hỗ trợ những người đang gặp khó khăn. Hãy cùng họ trải qua những điều đen tối mà chỉ một phần nhỏ của thế giới này cảm thấy.

Mọi người công nhận hắn.

Hắn cảm thấy hạnh phúc.

Hắn nghĩ mình sẽ chết ở tuổi bốn mươi. Vì ngẫm ra, hắn đã làm được mọi thứ rồi đấy chứ. Hắn đi qua nhiều nơi, thấy rất nhiều điều, biết quá nhiều thứ. Hình như hắn đã thấy cả thế giới này ở cuộc đời chưa tới bốn mươi của hắn. Vậy hắn cần quái gì sống lâu! Cứ sống hết mình từ đây cho đến bốn mươi là tuyệt vời.

Trong những chuyến đi, mỗi đêm trước khi ngủ hắn lại viết vài trang. Không phải nhật ký, chỉ là những sự việc trong ngày được trí nhớ hắn ghi lại. Một quyển rồi hai quyển, ba quyển rồi bốn quyển. Dần dần cái ba lô cũ mèm của hắn nặng trịch bởi mấy cuốn sổ, hắn cứ cõng chúng trên vai, vượt mấy trăm nghìn cây số đi vòng quanh thế giới.

Tự nhiên hắn nghĩ, bao lâu rồi mình không về nhà?

Lẩm nhẩm đếm thì cũng có tới chín năm. Hắn đi năm hai mươi ba, giờ đã hơn ba mươi hai rồi. Mẹ hắn không khi nào hỏi hắn chừng nào thì về, nên hắn cũng quên mất là bà đang chờ hắn. Hắn nhủ thầm, thật ra thì hắn cũng có người chờ đợi đó chứ. Hắn đâu đến nỗi cô đơn hay bị người ta xa lánh như hắn nghĩ mấy năm trước, hắn bỏ đi chỉ vì một lời nói. Hắn quá con nít rồi.

Và suốt cả quãng thời gian, hắn mang trong tim cảm giác nhớ nhung lạ lùng. Cho một điều gì đó, mà hắn chẳng thể gọi tên.

Hay là mình về nhà.

Hắn ngó vào cái balô sắp rách, vào những quyển sách dày đặc chữ của hắn. Hắn nhìn lên bầu trời nước Đức, nơi hắn đang đứng. Hắn hít thở mùi gió biển nhè nhẹ thổi, cảm nhận nước biển đang chạm vào chân.

Mọi thứ hắn trải qua cứ như gần bằng cả đời người ấy nhỉ? Hắn có gia đình, từng có người yêu, từng chia tay như phim, từng học hành, đi làm, kiếm ra tiền, đi du lịch bụi, du lịch cao cấp, bị la mắng, quát nạt, đi đến nơi ít người đến nhất, thấy những thứ ít người thấy nhất. Cái gì hắn cũng đã thấy tận mắt, cái gì hắn cũng đã nghe tận tai.

Hắn đã có mọi thứ cho mình.

Bây giờ là lúc hắn nên về nhà, hắn về với người mẹ đang chờ hắn, với gia đình mà hắn từng cho rằng rời xa hắn.

Hắn quay người đi.

Vào buổi tối đẹp trời, người mẹ bật khóc khi đứa con trai gọi và bảo “Mẹ à, con về đây!”

Anh ở bên cạnh.

Những người ở nhà

Nhóc đi rất lâu, ngỡ như nhóc chẳng bao giờ về nữa. Khoảng hai hay ba tuần nhóc đều điện thoại về, mẹ nhóc nghe rồi kể với mọi người. Lúc nào cũng là tin giật gân, có khi là nhóc đang ở đâu đó dưới chân đỉnh Everest, đang chuẩn bị leo lên. Có khi là đang ở giữa biển Thái Bình Dương để lặn xuống vực, hay đang cứu trợ ở vùng động đất. Tóm lại là nhóc ở bất cứ chỗ nào có thể làm cho người bình thường lên tim hoặc ngưỡng mộ bởi độ liều mạng.

Quà thì mỗi tháng đều có, thường là mấy thứ đặc sản ở các nơi mà nhóc đi qua. Có khi còn là vài thứ không tưởng tượng được. Giống như hai năm trước, nhóc gửi cho anh họ thích nấu ăn Jaejoong một đòn xúc xích nhái đặc chế của Amazone. Làm ông này đứng tim suýt chết.

Nhóc đi hoài.

Nhưng mẹ nhóc chẳng bao giờ hỏi nhóc rằng “Khi nào con về”. Anh cảm thấy kỳ lạ. Lần nào nhận quà, nhận thư bà đều cười rồi lại khóc. Bà đã chờ nhóc, từng ngày, từng ngày một, vậy mà không khi nào hỏi nhóc thế cả.

“Mẹ à! Con về đây!”

Nhóc nói với mẹ vào một đêm tháng năm. Mẹ nhóc bật khóc, anh đứng nhìn người phụ nữ gần sáu mươi lặng người bên chiếc điện thoại bàn mất tín hiệu.

Nhóc về.

Bất giác anh thấy mình cũng khóc.

Mười năm rồi đấy, nhóc.

Anh quay về nhà, nhà của nhóc anh vẫn ở, mẹ nhóc không cho anh chuyển đi, bắt đầu công việc dọn dẹp đón nhóc. Mọi thứ trong nhà đầy bụi, thì nhà chỉ có phòng ngủ của anh và toa lét là được sử dụng. Còn bếp hay phòng khách đều qua nhà mẹ nhóc cả. Hai cái biệt thự mà chỉ có vài người thì quả là vắng.

Bụi và bụi.

Dọn dọn, dẹp dẹp hoài mà chẳng hết. Không biết mấy nghìn cuốn sách hay mấy chục nghìn cuốn sách nữa. Nhìn lại thì căn phòng ba chục mét vuông cao năm thước này toàn là kệ sách, phủ từ trần nhà xuống. Nội lấy chổi quét sơ thôi là đã mất trọn một ngày. Anh thắc mắc, không lẽ nhóc đọc hết từng này? Mà không lẽ nhóc rảnh đến độ đó? Thế là anh lui cui bò lên tủ cao nhất, thằng nhóc quái vật này, năm mét đâu có ít sao mày không xây nổi cái tầng lửng hả!

Với một hồi cũng lấy được một quyển.

Lật.

Chữ nhỏ nhỏ ghi chú của nhóc. Cuốn sách có một trăm trang, là một trăm trang có chữ của nhóc. Chắc trùng hợp, lấy tiếp cuốn nữa, cuốn nữa, nữa, nữa…….

“Thằng Min nó đọc hết rồi đấy con!” ba nhóc làm anh giật mình, nhìn lại thì sàn nhà tòan là sách anh lấy. Chắc khoảng hơn trăm cuốn. Toàn chữ của nhóc.
Nhóc đọc hết mấy chục nghìn cuốn này?????

Trời ah!!

“Changmin đọc nhanh lắm, nó cứ đọc mãi thôi, bảo là giết thời gian.” Ông nói, tay cầm theo cây chổi, bắt đầu phụ anh dọn dẹp “Mẹ nó làm bên nhà, đuổi ta qua đây.”

À thì đây là giết thời gian thật.

“Nó cô đơn lắm, nhưng nó không biết! Nó cho rằng người bình thường cũng như nó. Thằng con ngốc của bác.” Ba nhóc cười nhẹ “Nghĩ ra thì cũng lạ, phận làm cha làm mẹ như ta cũng chỉ có thể nhìn thằng con yêu lớn lên trong cô độc. Điều duy nhất mà ta có thể làm cho con mình, là đưa cho nó quyển sách đầu tiên trong đời. Và chờ nó trở về.”

Anh đã hiểu, vì sao mẹ nhóc không bao giờ hỏi “Chừng nào con về”.

Bố và mẹ, những người ở nhà. Dù con cái có đi đâu, làm gì, dù có vấp ngã bao nhiêu, khi quay đầu lại vẫn thấy ánh đèn sáng ấm áp ở cuối đường, nơi chúng ra đi. Bố và mẹ, những người chong đèn chờ con trở về.

Này, về nhanh đi nhé!

Buổi sáng, anh và bố mẹ nhóc chia nhau phần ăn nhẹ. Ngắm thành quả của cả đêm qua.

Buổi sáng, hắn vẫy tay chào những con người tốt bụng đã cho hắn ở nhờ mấy tháng nay.

Mừng em đã về.

Hắn từ trước đến giờ rất tự hào về trí nhớ siêu vô địch của mình. Vậy mà khi hắn đứng trước cổng sân bay Incheong tại cái nước Đại Hàn Dân Quốc to đùng, hắn biết mình quên một chuyện.

Đường về nhà.

Ờ, thì hắn đi mười năm, chuyện quên đường về nhà thì chẳng có gì để nói. Vấn đề là hắn không phải quên đường về nhà, mà là quên tên đường nhà hắn. Ở cái xứ này không biết tên đường sao về? Thế là hắn nhảy đại lên chiếc xe bus gần nhất.

Hắn làm một tour vòng quanh Seoul trước khi về nhà.

Seoul của hắn không khác gì mấy so với trước đây, nhiều nhà hơn, nhiều người hơn. Mấy chuyện đó ở đâu mà chẳng có. Seoul của hắn có gương mặt buồn, bởi mấy người đi đường chả ai cười, chẳng bù với những nơi sinh động mà hắn từng đi qua.
Hắn ghé trạm tại một chỗ giống với hình ảnh trong trí nhớ hắn nhất.

Đi qua đi lại, đi qua đi lại.

Tới đây rồi…………đi đâu nữa?!?

“Chang…..Min…..ah” Hắn nghe tiếng gọi quay lại. Trước mặt hắn là anh, sao anh không già đi nhỉ? Vẫn gương mặt nhỏ, cái miệng có nụ cười đẹp, đôi mắt đen và sáng có nước mắt chảy thành dòng.

Là anh.

Hắn bất giác thấy chân mình hoạt động, chạy về phía người đó. Chạy về hướng anh, hắn nhận ra cả đời này hắn đã sống vì những lời nói của anh. Những điều hắn làm là vì anh. Những câu nói hồi mười tuổi, hồi hai mươi ba tuổi của anh hắn nhớ hết. Mọi thứ về anh hắn đều ghi trong tim. Hắn chẳng hiểu đó có nghĩa là gì.

Cảm giác lạ lùng trong tim hắn lại xuất hiện.
Cái cảm giác đau buốt khi bị anh nhìn.
Cái cảm giác buồn bã khi nghe anh nói.
Cái cảm giác nhớ nhung suốt ngần ấy thời gian.
Cái đó gọi là gì?

Hắn khóc như một đứa con nít giữa chốn đông người. Vòng tay này lần đầu ôm lấy hắn, bàn tay này lần đầu xoa đầu hắn. Hắn hình như đã mong chờ cảm giác này trong rất nhiều năm, kể từ khi gặp anh lần đầu kia.

Hắn cúi khom lưng cho vòng tay ôm trọn. Lắng nghe giọng nói khàn mà ấm của anh.

“Mừng em đã về”

Ừ, hắn đã về.


“Em nghĩ mình yêu anh!”

Nhóc về.

Ừ, bây giờ đã lớn quá rồi. Già luôn rồi, vai thô ra thế kia, da rám nắng thế kia mà khóc ngay giữa chợ. Làm người lớn như anh bối rối chẳng biết làm gì. (anh à, anh lớn hơn ông ấy có một hai thôi hè!)

“Mừng em đã về!”

Ừ, về rồi đây. Nhóc.

Mẹ và Bố nhóc không tin người đứng trước cửa nhà là thằng con trai cưng của mình. Chuyện, tơi tả, lếch thếch như cái mền thế kia mà. Cả nhà ôm nhau, nhóc vẫn là nhóc thôi, con nít nhỏ hoài không lớn nổi, ôm bố mẹ mà khóc như ri, lạ thật.

Chuyện nhóc về nhanh chóng cả họ đều biết. Họ gần biết trước, họ xa biết sau, người nhà nhóc (cũng họ hàng với anh) kéo đến thăm nhóc như trẩy hội. Ông anh Jaejoong, người được nhóc gửi cho mấy đòn xúc xích nhái và vài món gia vị kinh dị là người đến trước tiên.

“Thằng kia! Cuối cùng cũng chịu về rồi đấy hả?”

Gặp nhóc, ai cũng nói câu ấy.

Mấy quyển sách trong balô của nhóc được đem ra cho mọi người xem. Sau đó, ông anh họ Yunho (lại một ông anh họ gần nữa!) đề nghị xuất bản, vì những gì ghi trong sổ của nhóc rất có giá trị. Nhóc bảo “sao cũng được” rồi lăn quay ra ngủ. Thế là tiền bán sách lại lấp đầy tài khoản của nhóc.
Ah, về sau nhóc cũng đã tặng hội từ thiện không biên giới hết số tiền đó.

Nhóc lại nhận vài việc vặt về làm như hồi trước. Nhóc bảo “để em góp tiền chợ” rồi nhăn nhở ra chơi game.

Anh không gặp nhóc mấy ngày vì bận đi công tác. Lúc về, bố mẹ nhóc bảo rằng phòng sách lại được nới rộng ra thêm rồi, vì chẳng còn chỗ để chứa nữa. Còn nhóc thì nhốt mình trong phòng “gặm” mấy quyển mới mua.

“Mà lạ, nó lần này đặt mua toàn sách tâm lý. Có bao giờ nó đụng tới mấy quyển ấy đâu nhỉ!”mẹ nhóc thắc mắc.

Tối anh về nhà, thấy đèn “thư viện” còn sáng nên đi vào. Nhóc đang ngủ giữa một rừng sách chưa xếp lên kệ. Đầu gác lên quyển sách dày khoảng hai ba tấc, đương nhiên là dày đặc ghi chú. Phòng ba mươi mét vuông giờ được nới thành sáu mươi, lần này có thêm một cái gác lửng be bé. Ánh đèn vàng tỏa mùi sách thật dễ chịu.

Anh bật cười.

Thế là gần bốn mươi rồi, cả hai chúng ta.

“Anh về rồi huh!” Nhóc giật mình tỉnh dậy. Vương vai nhìn anh với đôi mắt vô cùng nghiêm túc và chăm chú. “Em tìm ra rồi.”

“Tìm ra cái gì?” Anh hỏi.

“Em nghĩ mình yêu anh”

Anh trợn mắt. Nhóc… đang… TỎ TÌNH…hả?!?

“Sách nói mấy cảm giác mà em có với anh là yêu. Vậy nên em yêu anh!”

Hả?!?

Sách nói?!?

Vậy nhóc mua chồng sách này về là để……

“Ha ha ha”

Anh quên mất nhóc là thiên tài, mà thiên tài thì phải có kiểu tỏ tình của thiên tài chứ!

Anh cúi xuống gương mặt đầy nghiêm túc ấy, đặt lên đó nụ hôn dài. Thật lâu, thật lâu, cho đến khi buồn phổi cháy không khí mới buông một thiên tài mềm nhũn ra và nói.

“Anh cũng yêu em.”

Hắn nhớ cái việc mà anh làm vừa rồi với hắn thì sách gọi là “Hôn”. Oài, người ta yêu nhau thì mới hôn nhau -sách bảo thế. Mà ngộ, hồi đó hắn yêu mà sao hắn không hôn? Hắn hỏi anh. Anh cười.

“Thì từ trước đến giờ, em chỉ yêu mình anh thôi! Đương nhiên là phải hôn anh rồi!”

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở.

Hắn nhớ câu này. Nhưng giờ chẳng thấy nó đúng nữa. Chỉ mấy người bị đá mới nói thế, là tự an ủi lẫn nhau thôi.

À, mà hắn chẳng còn muốn chết năm bốn mươi nữa đâu.

Vì…điều đẹp nhất mà người ta hay nói…

Hắn chỉ vừa mới chạm được vào thôi.

Pas de Nom_Không có tên.
End. By bordeaux

2 thoughts on “Pas de Nom – bordeaux”

  1. hoanhlinh said:

    Thạt sự là quá sức dễ thương đi!!!! Thiên tài có cách yêu của thiên tài, mà suy nghĩ của thiên tài cũng thật khác người thường a!!!!

  2. chuẩn!
    mình kết bộ này wa
    thật thik
    tks nhìu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s